XtGem Forum catalog
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329903

Bình chọn: 8.00/10/990 lượt.

hộp đựng thức ăn bày lên chiếc bàn nhỏ trong xe ngựa. Thức ăn rất đơn giản, chỉ có hai món một canh nhưng ở nơi hoang sơn dã lĩnh này cũng coi như đầy đủ rồi. Tiêu Vân Trác sợ Thường Hy ăn không ngon miệng nên cố ý chọn một đầu bếp trong đám binh lính ở thành Lư Giang đem theo, mỗi lần dừng xe đều là do hắn làm cơm, tốc độ cũng khá nhanh.

Nổi lửa, rửa nồi, nấu cơm không tốn bao nhiêu thời gian cho nên bọn họ cũng không vội vàng tìm thành trấn tiếp theo để nghỉ ngơi. Dù sao mỗi khi dừng chân cũng sẽ mua lương thực dự trữ chất lên xe.

Dùng xong cơm, hộp đựng thức ăn liền được binh sĩ mang đi. Thường Hy nhìn Minh Sắt, hỏi: “Tần cô nương, trở về Vân Đô cô có chỗ nào đặt chân chưa?”

Trong khoảng thời gian này Thường Hy lại nhìn ra một chuyện, đại ca của nàng vốn trầm tĩnh, ổn trọng lại có chút không bình thường mỗi khi đối diện với Minh Sắt. Thường Hy cảm thấy thân là muội muội cũng nên vì đại ca tốn chút công sức mới được.

Rời khỏi Minh Khải quốc, Minh Sắt liền mang họ mẹ. Dù sao họ Chuyên Tôn này quá khiến người ta chú ý, nàng ấy hôm nay chỉ muốn an phận sống qua ngày cho nên tất cả mọi người đều gọi là Tần cô nương. Minh Sắt cũng thích xưng hô này, nghe được lời Thường Hy hỏi liền cười nói: “Còn chưa nghĩ ra. Trước cứ tìm gian khách điếm ở tạm, sau rồi tính tiếp.”

Thường Hy lắc đầu một cái, cười nói: “Vậy cũng không được, lúc tiên sinh đi đã giao ngươi cho ta. Ta tính thế này, kể từ khi ta tiến cung, mẫu thân ta một người không tránh khỏi có chút tịch mịch, không bằng ngươi vào ở nhà ta đi. Hơn nữa nếu như có tin tức gì muốn truyền cho ta liền trực tiếp nói cho ca ca ta là được rồi, đây không phải vẹn cả đôi đường sao?”

Gần quan được ban lộc, nàng đưa người về nhà, ca ca đầu gỗ kia không phải cái gì cũng không biết làm chứ? Nghĩ tới đây Thường Hy liền muốn cười, một đôi mắt lòe lòe tỏa sáng.

“Vậy thế nào được? Ta vẫn nên ở khách điếm thì hơn!” Minh Sắt cảm thấy không ổn, sao lại tự nhiên vào ở nhà người khác, huống chi Thường Hy còn không có ở nhà. Hơn nữa, nơi đó còn có hắn, cảm giác rất là… không được tự nhiên.

“Tại sao lại không được? Tiên sinh nói kể từ lúc này ngươi liền giao cho ta, ta liền phải cẩn thận chăm sóc ngươi. Hơn nữa mâu thân của ta là người rất dễ sống chung, người nhà ta cũng đơn giản, không có thiếp thất hồ nháo gì hết. Trong nhà ta mọi người đều không thích cưới vợ bé, cho nên không cần sợ hãi mấy thứ thị phi, chỉ cần an tâm sống là được rồi.” Thường Hy rất là tận lực trải đường cho ca ca. Nhìn xem nàng có bao nhiêu cố gắng a!

Nghe Thường Hy nói như vậy, Minh Sắt hiển nhiên cảm thấy rất sửng sốt, không có thiếp thất? Việc này thật không giống với nam nhân bình thường, bọn họ hầu như đều cảm thấy lấy thêm vợ bé là chuyện tốt, cho nên nàng nhất thời thấy kinh ngạc không thôi!

Thường Hy vừa thấy liền hé miệng cười cười, nói: “Cha ta cả đời không lấy vợ bé, mẫu thân của ta cũng không ủng hộ cho các ca ca lấy vợ bé. Cho nên nhà ta rất là thuần chính, ngươi cứ an tâm vào ở đi. Ngươi ở đấy ta cũng có cớ thường xuyên về thăm nhà một chút, có phải hay không?”

Thường Hy ra sức diễn thuyết, càng nghĩ càng cảm thấy hấp dẫn, rất lâu không có cảm giác hưng phấn như thế này rồi. Vui vẻ đối với nàng tựa như là lâu rồi không gặp.

Cũng không biết đại ca nàng có thể chủ động một chút hay không. Nếu dưới tình huống thiên thời, địa lợi, nhân hòa như vậy mà còn không bắt được mỹ nhân thì nàng sẽ tức chết mất…

Trải qua khuyên nhủ “tận tình” của Thường Hy, Minh Sắt rốt cục cũng vào ở Ngu gia. Thường Hy và Tiêu Vân Trác phải vội vã vào cung bái kiến Minh tông cho nên đem Minh Sắt phó thác cho Ngu Thụy Lân. Tiêu Vân Trác nhờ Ngu Thụy Lân chuyển đạt ý tứ của hắn, nói với hai vị trưởng bối Ngu gia rằng qua thời gian này sẽ để Thường Hy về nhà sống một thời gian. Ngu Thụy Lân cười đáp ứng, sau đó lại dặn dò Thường Hy dưỡng thai một chút rồi mới dẫn Minh Sắt rời đi.

Nhìn cửa cung nguy nga, tráng lệ, Thường Hy quả thật như cảm thấy đã mấy trăm năm không gặp, khóe miệng nâng lên một nụ cười nhẹ nhàng, quay đầu nhìn Tiêu Vân Trác nói: “Trước kia đặc biệt chán ghét chỗ này, luôn muốn thời thời khắc khắc thoát ra ngoài, nhưng bây giờ trở về lại cảm thấy giống như đang trở về nhà, thật sự là kỳ quái.”

Tiêu Vân Trác cười nhạt một tiếng, nói: “Nàng ở bên ngoài chịu khổ như vậy, trải qua nhiều chuyện mới thấy nơi này tốt hơn vạn lần. Ít nhất nơi này không phải là bên ngoài kêu một tiếng không ai giúp đỡ, ít nhất còn có ta tùy thời luôn che chở nàng có phải hay không?”

Thường Hy hé miệng cười duyên. Đúng vậy, quyến luyến không phải nơi này mà chính là những người đang sống ở đây. Tiêu Vân Trác nắm tay Thường Hy, nói: “Đi thôi, đi thỉnh an phụ hoàng. Rời đi lâu như vậy cũng phải đến bồi tội với phụ hoàng rồi.”

Thường Hy lại nhớ tới lúc ấy mình tức giận rời cũng mà không khỏi xấu hổ đỏ bừng mặt, trong lòng có chút thấp thỏm lo âu, thấp giọng nói: “Ta đúng là có chút sợ. Chàng nói xem Hoàng thượng có đuổi ta đi hay không?”

Hai người vừa đi vừa nói, không phát hiện ra đoàn người đang tiến đến trước mặt, đi đầu