Polaroid
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329093

Bình chọn: 9.5.00/10/909 lượt.

ra được sắc mặt hắn thật không tốt.

Thường Hy nhìn hai người kia, thần sắc từ từ trở nên nghiêm túc, cùng với vẻ hi hi ha ha vừa nãy là hoàn toàn bất đồng, chỉ nghe nàng nói: “Hai người cũng nên cho ta một lời giải thích thỏa đáng chứ? Đập phòng của ta, đánh nát đồ cổ của ta, định thế nào đây? Hả?”

Lệ Bình buồn bực không nói, hốc mắt vẫn ửng đỏ. Tiêu Vân Thanh mặt xanh mét cũng không trả lời, xem ra trận tức giận này cũng không nhỏ!

Tiêu Vân Trác khẽ cau mày, nhìn Tiêu Vân Thanh hỏi: “Tam ca, rốt cục là đã xảy ra chuyện gì?”

Thường Hy nhìn hai người nói: “Trong phòng này cũng không tiện nói chuyện, chúng ta đến tiểu sảnh rồi tiếp tục, nơi này để cho cung nhân dọn dẹp đã.” Thường Hy vừa nói liền cất giọng gọi Triêu Hà và Vãn Thu vào, bảo các nàng tìm người dọn dẹp phòng, lại sai khiến nói: “Dâng trà lên tiểu sảnh, đồng thời mang thêm mấy món điểm tâm. Hoạt động mạnh như vậy cũng nên đói rồi!”

Sắc mặt Tiêu Vân Thanh đỏ lên, muốn nói cái gì cuối cùng lại nhịn xuống. Thường Hy lôi kéo tay Lệ Bình nói: “Đi, chúng ta đi trước. Chuyện này đúng là nên nghiêm túc nói lại một phen. Đã nháo đến độ hòa ly rồi, cũng không phải là chuyện nhỏ.”

Tròng mắt Tiêu Vân Trác hơi híp lại, hòa ly? Nhìn Thường Hy và Lệ Bình tiến ra cửa, Tiêu Vân Trác đi lên một bước đến trước mặt Tiêu Vân Thanh, trầm giọng hỏi: “Tam ca, huynh muốn hòa ly?”

“Trời đất chứng giám, ai muốn hòa ly? Chỉ có nữ nhân không lương tâm kia mới muốn cùng ta hòa ly, đệ nói ta có oan uổng không? Ta lại không phạm phải sai lầm gì lớn, chỉ nhìn cung nữ kia nhiều hơn đúng một cái, nàng liền ghen tuông đến tận trời. Đây là đang xảy ra cái gì, không phải chỉ là một chuyện nhỏ sao? Thế mà cũng đáng giá cùng ta cãi lộn. Tứ đệ, đệ nói xem nàng ta có phải quá nhỏ nhen rồi hay không?”

***

Ở bên kia Thường Hy cũng không ngừng nghe Lệ Bình càu nhàu: “Liếc nhìn? Ta nhổ vào! Ta tận mắt nhìn thấy hắn đâu chỉ nhìn lâu hơn một lần, liền bốn, năm lần cũng có, ngươi nói có phải không bình thường hay không? Ta đều cảm thấy là bọn họ có tư tình, ánh mắt của hắn nóng hừng hực, kẻ ngu cũng có thể nhìn ra có gì không đúng. Ta cũng không phải ngốc, ngay cả mẫu phi cũng phát hiện ra được, chỉ có Lạc phi vẫn còn ở đó nói giỡn. Nếu không phải có Lạc phi ở đấy thì ta đã sớm phủi mông đi rồi!”

“Lạc phi? Chuyện này cũng Lạc phi có quan hệ gì?” Thường Hy nghe đến điểm mấu chốt liền hỏi tới.

***

“Nữ nhân kia từ trước ta chưa hề thấy qua, ta thề ta tuyệt đối chưa từng thấy qua. Nhưng Lệ Bình lại chính là không tin, cứ một mực cho rằng ta và cung nữ kia có quen biết lẫn nhau, đây không phải là bịa chuyện sao? Cung nữ kia là người của Lạc phi, ta thế nào cùng nàng ta có quan hệ? Ta xem đầu của nàng ấy chính là bị lừa đá rồi!” Tiêu Vân Thanh réo rắt nói, càng nói càng buồn khổ. Hắn trêu ai ghẹo ai chứ? Cung nữ kia hướng bên người hắn đi tới, hắn chỉ cảm thấy không biết trên người nàng xông loại hương liệu gì, ngửi vào rất tốt, lúc này mới nhìn nhiều hơn một lần, sau lại cảm thấy nàng cười rất đẹp mắt, hắn không nhịn được mà nhìn thêm lần nữa. Nhưng là hắn thề, hắn thật sự không có tâm tư gì khác!

Tiêu Vân Trác nghiêm cẩn nhìn Tiêu Vân Thanh, cung nữ của Lạc phi?

***

“… Thường Hy ngươi nói xem hắn nếu thật không có tâm tư tại sao lại cứ nhìn đi nhìn lại như vậy? Ta thấy hai tròng mắt hắn cũng sắp rớt đi xuống, đúng là lừa gạt quỷ đâu!” Lệ Bình quả thật khóc ra thành tiếng, kể từ sau khi thành hôn còn chưa chịu qua uất ức lớn như vậy.

“Thời điểm các ngươi đến thỉnh an Hoàng quý phi, Lạc phi cũng ở đấy?” Thường Hy căng thẳng trong lòng, sẽ không phải là…

Thường Hy đang suy nghĩ thì thấy Tiêu Vân Trác và Tiêu Vân Thanh đi vào. Trên khuôn mặt Tiêu Vân Trác mang theo một tia thần sắc ngưng trọng, ánh mắt hai người vừa đụng, trong lòng cũng có chút hiểu.

Tiêu Vân Trác theo sát Thường Hy ngồi xuống. Tiêu Vân Thanh nhìn Lệ Bình một cái, thấy hốc mắt nàng hồng hồng thì trong lòng cũng mềm nhũn, rất muốn hướng bên cạnh nàng ngồi xuống nhưng lại sợ nàng không thèm cho hắn mặt mũi, một cước đá bay hắn thì đời này hắn cũng không dám vào Đông cung nữa. Đang do dự thì Thường Hy nháy mắt ra hiệu một cái, lúc này Tiêu Vân Thanh mới có can đảm rón rén ngồi xuống, trong lòng cũng nhanh ninh thành một đoàn, chỉ sợ Lệ Bình phát tác. Sau khi hắn ngồi xuống thấy Lệ Bình không phản ứng gì mới yên tâm, trong bàn tay cũng túa ra một tầng mồ hôi, nhịp tim kịch liệt gia tốc. Hắn cũng không sai a, cúi đầu dỗ dành hai ba câu là tốt rồi, mọi lần không phải đều như vậy sao? Nhưng lại cứ lần này hắn như bị trúng gió gì đó!

Thường Hy cố gắng hết sức nhịn cười, khuôn mặt của Tiêu Vân Thanh thật sự là quá mức khiến người khác kích động, thật không nghĩ tới hắn còn có một mặt đặc sắc như vậy. Đúng là làm nàng ngoài ý muốn!

Tiêu Vân Trác nhìn Thường Hy một cái, trong đôi mắt dẫn theo nụ cười, lúc này mới ho nhẹ một tiếng, nói: “Thật ra chuyện hôm nay còn có nguyên nhân khác, mặc dù ta không thể chắc chắn hoàn toàn nhưng cũng có năm, sáu phần khẳng định.”

Thường Hy gật đầu một cái, như vậy là Tiêu Vân Trác đã có c