sao?” Tiêu Vân Triệt lại uống một ngụm rượu, há mồm liền nói ra một đống lời đại nghịch bất đạo, căn bản không giống tác phong cẩn trọng của hắn trước kia. Ánh mắt Tiêu Vân Trác chợt lóe, chẳng lẽ hắn say thật?
“Nhị ca đối với ta tốt ta vẫn nhớ, ta cũng đối với nhị ca tôn kính có thêm, những thứ này nhị ca cũng biết?” Tiêu Vân Trác nhìn hắn nói, gương mặt có chút ửng đỏ nhưng ánh mắt vẫn còn tỉnh táo.
Tiêu Vân Triệt nhìn Tiêu Vân Trác, trước mắt tựa hồ có vô số Tiêu Vân Trác đang bay lượn. Hắn chống cái bàn đứng lên, một phát bắt được Tiêu Vân Trác, quát: “Đứng im, ai cho ngươi động? Ngươi chạy cái gì, ta cũng không đánh ngươi!”
Tiêu Vân Trác cúi đầu, khóe mắt giật giật, xem ra Tiêu Vân Triệt thật sự là say. Tiêu Vân Trác đưa tay đỡ lấy rồi kéo hắn ngồi xuống: “Nhị ca, ta không chạy. Những năm gần đây ngươi đối tốt với ta ta đều hiểu. Ta với ngươi là huynh đệ ruột thịt, ta vẫn luôn hy vọng chúng ta là huynh đệ tốt, hiểu chưa?” Xét đến cùng, Tiêu Vân Trác vẫn không muốn Tiêu Vân Triệt đi vào con đường sai lầm, chỉ cần hắn nghĩ thông, hắn sẽ đến trước mặt phụ hoàng cầu xin tha thứ cho Tiêu Vân Triệt.
Tiêu Vân Triệt nghe được lời nói của Tiêu Vân Trác thì hơi sững sờ, nhấc chân muốn đi về phía Tiêu Vân Trác lại thình lình dẫm phải bầu rượu lăn lóc bên dưới. Hắn vốn đã uống nhiều không đứng vững, nay lại vấp một cái té ngã trên mặt đất vừa đúng xô phải cái bàn tròn, chỉ nghe thấy thanh âm răng rắc rồi tất cả đổ sập xuống đất.
Minh Sắt nhìn một màn này mà trợn to hai mắt, nàng quả thật chính là không thể tin vào mắt mình nữa. Lịch sự nho nhã Đông Lăng vương, nghiêm khắc lạnh lùng Thái tử gia sau khi uống say lại thành cái đức hạnh này. Khóe mắt nàng giật giật, có chút đồng tình với Thường Hy, nàng gả cho thể loại người gì a… Hoàn hảo… Hoàn hảo Ngu Thụy Lân không phải là dạng uống rượu đập đồ… Vẫn là nàng có mắt nhìn người!
Tư tưởng này vừa chạy được một vòng trong đầu Minh Sắt, thời điểm nhìn trở lại đã thấy Tiêu Vân Triệt không biết vì cái gì lại lao vào đánh nhau với Tiêu Vân Trác. Hai đại nam nhân ngươi kéo ta ta túm ngươi, cong chân, duỗi tay, bóp cổ, vung đấm… Chiêu số đánh nhau của mấy tên lưu manh phố phường đều trình diễn một lượt. Minh Sắt xem đến nỗi quên mất việc phải đến tách bọn họ ra, tâm thần vẫn còn đang trong trạng thái ngừng hoạt động.
Trong điện đã không thể nhìn, kệ tủ toàn bộ sai lệch, đồ sứ vàng ngọc phía trên đều đã tan nát. Rèm cửa màu vàng nơi góc tường cũng bị kéo xuống, duy nhất may mắn còn sống sót là bàn đọc sách cách xa nhất, thỉnh thoảng còn truyền tới tiếng kêu gào của hai người.
“…Tại sao ngươi lại là bảo vật trong lòng phụ hoàng mà chúng ta chỉ là cỏ rác? Bởi vì mẫu hậu của ngươi sao?”
“Do ngươi ngay cả bản sự cũng không có, suốt ngày chỉ híp mắt cười. Ngay cả ta là phụ hoàng cũng không thích ngươi!!!…”
“Ta không cười chẳng lẽ khóc?! Đừng châm chọc ta, cái dạng ngươi từ nhỏ liền mặt như đít nồi, há miệng cũng không cười một ngụm!…”
“Ta chính là thích thế! Đừng cho là ta không biết, các ngươi vẫn luôn chằm chằm nhìn ngôi vị Thái tử của ta, hận không thể lôi ta đi xuống. Ta liền không như các ngươi mong muốn, thì làm sao???”
“Ai thèm… Ta chỉ muốn phụ hoàng nhìn ta một cái, tựa như nhìn ngươi chính là nhìn ta!!! Cái gì chó má ngôi vị hoàng đế, ta không cần!!!”
“Ngươi nếu như không cần… Vậy ngươi sau lưng đùa bỡn mấy thủ đoạn kia tưởng người khác cũng không biết?”
“. . .”
Thời gian đột nhiên yên tĩnh trở lại, toàn thân Tiêu Vân Triệt cứng đờ chậm rãi buông ra cánh tay đang nắm chặt cổ áo Tiêu Vân Trác. Hắn đang muốn nói chuyện thì đột nhiên cửa phòng mở ra, bốn cung tỳ xinh đẹp bưng rượu và thức ăn tiến vào.
Hương Chỉ cung.
Lúc này Dương Lạc Thanh đang yên lặng chờ đợi tin tức, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy âm ai. Họa Sắc đứng một bên trong lòng cũng là lo sợ bất an. Dứu Vân vẫn chưa về, không biết tình hình thế nào…
“Nương nương, ngài nghỉ ngơi một chút đi, khi nào Dứu Vân về nô tỳ sẽ bẩm báo ngài.” Họa Sắc nhẹ nhàng nói.
Dương Lạc Thanh lắc đầu một cái, nói: “Cứ thế này nằm xuống cũng không ngủ được, để ta chờ thêm lát nữa.”
Họa Sắc bất đắc dĩ lắc đầu một cái, cũng đúng, chuyện lớn như vậy còn chưa có kết quả ai có thể ngủ được? Chuyện này liên quan đến tính mạng của tất cả bọn họ. Thành công thì sẽ là vinh hoa phú quý, còn nếu như thất bại, tất nhiên là máu chảy đầu rơi.
Trong phòng liền an tĩnh trở lại, Họa Sắc cũng không còn dư thừa tâm trạng để an ủi Dương Lạc Thanh. Nàng cũng đang khẩn trương không thôi, tất cả đều phụ thuộc vào buổi tối hôm nay.
Ánh đèn nhu hòa phủ sáng đầy phòng, không khí yên lặng khiến người ta khó chịu, loại chờ đợi đau khổ này làm ai cũng bất an. Tuy nhiên cũng chỉ có thể ra sức mà nhẫn nại, thứ cảm giác lực bất tòng tâm này không phải ai cũng có thể chịu được.
Trong lúc bất chợt phía ngoài truyền đến tiếng đánh nhau. Chủ tớ hai người sắc mặt cả kinh. Dương Lạc Thanh nhìn Họa
Sắc nói: “Ngươi mau đi xem một chút có chuyện gì xảy ra?”
Họa Sắc vội đáp một tiếng nhấc chân đi ra ngoài, vừa đến trước rèm liền khựng trở lại, cạnh cổ n