Duck hunt
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328613

Bình chọn: 9.5.00/10/861 lượt.

ũng phải đề phòng bọn chúng huynh đệ tương tàn…

Mấy tên tiểu tử bị hắn nuôi thành tính tình phong phú. Lão Đại mặc dù cuồng ngạo nhưng vẫn là kẻ có ơn tất báo, cho nên lúc đầu hắn phong cho làm quan tiên phong đến Minh Khải quốc để cho hắn có cơ hội kề vai chiến đấu cùng Tiêu Vân Trác và Thường Hy. Thiếu ân huệ của người khác, hắn tự nhiên sẽ không đi tranh ngôi vị hoàng đế. Điểm này hắn không có nhìn lầm, lão Đại sớm đã thối lui khiến hắn cũng có chút vui mừng.

Vân Thanh thì khỏi lo lắng, tên nhóc này không có chí khí nhất, cả ngày vây quanh lão bà chạy vòng vòng, đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn khéo khi hắn còn ngại phiền toái. Nghĩ tới đây hắn lại mỉm cười, đôi khi hắn cũng có chút hâm mộ thằng nhóc này, hắn cũng muốn cùng Vân Ca trải qua cuộc sống bình thản ngày ngày nâng bút vẽ mi, làm thơ đối ẩm. Cho nên hắn nỗ lực bảo vệ cuộc sống an nhàn của Vân Thanh, để cho bọn họ tiếp tục sống như vậy cũng tốt, hạnh phúc so với cái gì cũng quan trọng hơn.

Lão Ngũ… Nhớ tới Tiêu Vân Bác, Minh tông khẽ nhíu đầu mày, hoài nghi mình có phải hay không uốn cong đem đứa nhỏ này nuôi sai lệch? Dã tâm không nhỏ nhưng năng lực chưa đủ, đối với Tiêu Vân Trác không phải là mối họa nhưng hắn hôm nay gây chuyện nhỏ ngày mai chọc chuyện lớn, đoán chừng Tiêu Vân Trác cũng phải phát điên. Trường hợp này tương đối hao tổn tâm trí, nên làm cái gì bây giờ?

Lão hoàng đế khó nghĩ, đi tới đi lui trong phòng, nhất cũng không nghĩ ra được biện pháp nào tốt. Nói thật hắn vẫn ưa thích Tiêu Vân Bác, những đứa con này hắn đều thích nhưng so với Tiêu Vân Trác thì vẫn có điểm không đồng nhất.

Suy nghĩ hồi lâu lão hoàng đế cũng không nghĩ ra được cách nào khả thi, chỉ có thể tạm thời vứt qua một bên đợi đến khi nào rảnh rỗi cẩn thận nghĩ lại một chút, vẫn không nên để lại cho Tiêu Vân Trác một cục diện rối rắm mới tốt.

Lại nghĩ tới Tiêu Vân Triệt, Minh tông thật đúng là than thở, ban đầu hắn quả thực không biết đứa nhỏ này thích Thường Hy, nếu như mà biết… Biết cũng không thể cho hắn! Thân phận của Thường Hy chỉ có thể nhất định là của Tiêu Vân Trác, điểm này không thể nghi ngờ. Huống chi Vân Trác và Thường Hy là ái mộ lẫn nhau, cũng không phải do hắn dùng bạo lực ghép thành đôi. Cho nên nếu như Thường Hy gả cho Tiêu Vân Triệt… Đoán chừng cũng không hạnh phúc, thay vì thống khổ ba người chi bằng hy sinh một người. Năm đó giữa bọn họ người hy sinh là Tấn vương. Nếu ban đầu người Vân Ca thích là Tấn vương thì có lẽ kẻ hy sinh là hắn, có lẽ hắn cũng như Tấn vương chủ động rời đi… Nghĩ tới đây hắn liền bĩu môi, có lẽ thôi!

Minh tông nghĩ tới đây lại hồi tưởng lại những chuyện cũ năm đó giờ đã tan thành mây khói, Tấn vương… Là mình nợ hắn, kiếp sau sợ hắn cũng không muốn cùng mình làm huynh đệ, hoặc có lẽ kiếp sau bọn hắn vẫn là huynh đệ nhưng người hy sinh lại đổi thành mình. Trời cao vẫn luôn công bằng, nếu đúng là như vậy thì hắn nên suy nghĩ một chút kiếp sau có muốn trở thành huynh đệ với Tấn vương hay không…

Minh tông ở trong đại điện đi tới đi lui, không chút nào nhận thấy suy nghĩ của mình càng kéo càng xa, càng kéo càng xa, cùng chuyện trước mắt đã không có bao nhiêu quan hệ. Tuổi nhiều chính là như vậy, không còn dùng được nữa rồi…

……………………………………………….

Thẩm Phi Hà vội vàng vào cung, nghe thái giám truyền chỉ nói Tiêu Vân Triệt và Thái tử uống say đánh nhau rối tinh rối mù, nàng thật bị hù dọa cho giật mình. Nếu những cung nữ kia đem thuốc hạ nhầm cho Tiêu Vân Triệt, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi!

Thời điểm Thẩm Phi Hà chạy tới liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho hết hồn. Chỉ thấy bên trong hỗn loạn thành một mảnh, rất nhiều đại thần cùng có mặt ở đây, đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra? Còn có bàn gỗ lê khắc hoa bị đụng gẫy nát thành bốn mảnh… Trong lúc nhất thời nàng sợ đến mức chân mềm nhũn, tại sao có thể như vậy?

Còn chưa phản ứng kịp liền nhìn thấy bên cạnh truyền đến tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại thì thấy Ngu Thường Hy tức giận đùng đùng chạy tới. Thẩm Phi Hà theo bản năng giơ cao sống lưng, không thể biểu hiện ra nửa điểm e ngại trước mặt kẻ thù!

Hương Chỉ cung.

Mạnh Điệp Vũ và Dương Lạc Thanh ngồi đối mặt nhìn nhau. Vẻ mặt Mạnh Điệp Vũ đã sớm khôi phục bình thường, khóe miệng cong lên mang theo ý cười nhàn nhạt, mắt không chớp chăm chú quan sát Dương Lạc Thanh. Thần thái trong ánh mắt nàng càng trở nên rực rỡ, chỉ nghe nàng nói: “Dương Lạc Thanh, à không Dương Cẩm Phượng, ngươi thật cho rằng kế hoạch của ngươi không có chút nào sơ hở? Thẩm Phi Hà thật sự sẽ cùng ngươi một lòng?”

“Ngươi có ý gì?” Dự cảm xấu trong lòng Dương Lạc Thanh càng trở nên mãnh liệt, ánh mắt nhìn Mạnh Điệp Vũ sắc bén dị thường, trên mặt cũng có chút vặn vẹo dữ tợn.

“Thẩm Phi Hà đã sớm đem toàn bộ kế hoạch cung khai ra ngoài trong khi ngươi vẫn còn ở đây ếch ngồi đáy giếng, thật sự là buồn cười!” Mạnh Điệp Vũ chậm rãi đứng dậy, nhìn sắc mặt Dương Lạc Thanh tái nhợt mà trong lòng thoáng lên giảo hoạt, ngay sau đó lại nói: “Thẩm Phi Hà là loại người gì còn cần ta nói sao? Ngươi bây giờ tốt nhất là nên nghĩ làm sao thu thập cục di