àng là một thanh bảo kiếm sắc bén đang lóe lên từng đợt ánh sáng lạnh.
“Ngươi là ai?” Họa Sắc hoảng sợ nói, thân thể lạnh run, nàng không biết võ công, dĩ nhiên là sợ muốn chết.
Dương Lạc Thanh nghe được thanh âm liền quay đầu lại nhìn, mắt lộ lên tia sát ý, quát lớn: “Đừng có lén lút, hiện thân đi!”
Rèm lụa nhoáng cái bay lên, Mạnh Điệp Vũ đi vào, ngón tay vừa động liền thu bảo kiếm vào vỏ, nhìn Dương Lạc Thanh cười nói: “Đã lâu không gặp, biểu tỷ gần đây có khỏe không?”
Nghe được thanh âm vô cùng quen thuộc lại xuất hiện cùng bộ mặt xa lạ, Dương Lạc Thanh chớp mắt một cái, khuôn mặt hiện ra một tia lạnh lùng: “Là ngươi?”
Mạnh Điệp Vũ đưa tay lột ra tấm mặt nạ mỏng như cánh ve, thoải mái ngồi ở đối diện Dương Lạc Thanh, thong thả rót cho mình một ly trà rồi mới lên tiếng: “Thật bất ngờ sao?”
“Ngươi không chết?” Trong lòng Dương Lạc Thanh đột nhiên nhảy lên một tia sợ hãi, nhìn chằm chằm chuyên chú vào Mạnh Điệp Vũ.
“Ngươi không chết ta nào dám chết!” Mạnh Điệp Vũ vô cùng thích ý nhấp một ngụm trà, tâm tình nàng rất tốt, nhịn nhiều năm như vậy hôm nay cũng có cơ hội báo thù.
Hô hấp của Dương Lạc Thanh từ từ cứng lại, ngón tay siết chặt khăn lụa trong tay, nhìn Họa Sắc nói: “Ngươi đi ra ngoài trước.”
Họa Sắc vội vàng đáp một tiếng, run run rẩy rẩy đi ra. Bởi vì vô cùng sợ cho nên dưới chân nhũn ra thiếu chút nữa té ngã trên mặt đất.
Trong phòng chỉ còn hai người, không khí cực kỳ quỉ dị. Mạnh Điệp Vũ tựa hồ rất hưởng thụ không khí như thế này, châm chọc nhìn Dương Lạc Thanh một cái, khẽ cười nói: “Biểu tỷ mưu tính nhiều năm như vậy hôm nay rốt cục đạt thành đúng không?”
“Không liên quan đến chuyện của ngươi, ngươi đừng ở đó mèo khóc chuột giả vờ từ bi. Ta với ngươi vốn mỗi người một đường, vốn tưởng ngươi có chút thông minh ai ngờ vẫn rơi vào kết cục như vậy, cũng chỉ là một người không thể lộ ra ngoài ánh sáng thôi, có cái gì đắc ý?” Dương Lạc Thanh hết sức khắc bạc nói, ánh mắt tràn đầy phẫn hận.
“Đúng vậy, ta và ngươi ngay từ mười mấy năm trước đã không có quan hệ, mẫu thân ta không có một muội tử hạ tiện như mẹ ngươi, cũng không có một muội phu ngay cả súc sinh cũng không bằng như cha ngươi, càng không có đứa cháu ăn tươi nuốt sống như ngươi. Giờ phút này ta và ngươi không có bất kỳ quan hệ nào, chỉ có thù hận.” Thần sắc Mạnh Điệp Vũ vô cùng sắc lạnh, lời nói ra chữ chữ như đao.
Minh tông một người ngồi nghiêm chỉnh trong tẩm điện nhìn thánh chỉ đã viết trước mắt mà lóe lên một tia mỉm cười. Hắn chậm rãi cầm ngọc tỷ truyền quốc ấn lên, thánh chỉ lập tức có hiệu lực.
Vạn Thịnh ở một bên nhìn cảnh này, trong lòng có chút ê ẩm, qua một lúc lâu mới lên tiếng: “Hoàng thượng ngài nghỉ ngơi đi, sáng mai còn có việc.”
“Không, về sau còn nhiều thời gian nghỉ ngơi.” Nói xong liền dừng lại, nhìn Vạn Thịnh hỏi: “Chuyện của Điệp Vũ ngươi đã làm xong chưa?”
“Chuyện của biểu tiểu thư nô tài đã làm xong, Đông Lăng vương phi đã tiến cung.” Vạn Thịnh thận trọng nói. Thời điểm đột nhiên nhìn thấy Mạnh Điệp Vũ đúng là dọa hắn suýt hư người, cho rằng trông thấy quỷ, sau mới biết được nàng căn bản không chết, Hoàng thượng cũng biết nàng giả chết để xuất cung. Hắn đi theo Hoàng thượng cả đời thế nhưng thủy chung lại không đoán ra được tâm tư của ngài.
Minh tông gật đầu một cái, than nhẹ: “Không nghĩ tới ta cũng có lúc nhìn nhầm người. Nguyên tưởng rằng Thẩm Phi Hà là tài nữ dịu dàng có lễ, vừa vặn xứng với lão Nhị, ai nghĩ lại là nữ nhân lòng dạ như rắn rết.”
Vạn Thịnh không dám nghị luận loại đề tài này, chỉ có thể đứng một bên lẳng lặng lắng nghe. Minh tông híp mắt lại nói: “Đưa người đi Minh Tín điện?”
“Dạ, Đông Lăng vương phi đã đi Minh Tín điện. Nghe nói Thái tử gia và Đông Lăng vương uống rượu rồi không biết vì sao lại đánh nhau.” Nói tới chỗ này hắn len lén liếc xem thần sắc của Minh tông một cái rồi mới nói tiếp: “Còn nghe nói cung tỳ của Lạc phi cũng đến, là mang rượu và thức ăn đến.”
Minh tông nghe vậy thì thần sắc xanh mét, phất tay một cái khiến Vạn Thịnh lui ra, phân phó nói: “Đi Đông cung truyền khẩu dụ của trẫm, để Thái tử phi đến Minh Tín điện.”
Vạn Thịnh sửng sốt nhưng cũng không dám hỏi tại sao, lập tức xoay người rời đi. Từ xưa đến nay nói tâm đế vương khó dò, nhưng hắn cũng không hiểu tại sao lại khiến Thái tử phi vác bụng bự đến làm cái gì. Lúc này Đông Lăng vương phi đã đến, trường hợp hỗn loạn như vậy không cẩn thận đụng phải thì biết làm thế nào? Ngay cả khi trong lòng nghĩ như vậy thì hắn vẫn phải cun cút đi truyền khẩu dụ, đoán không ra a đoán không ra…
Minh tông nhìn Vạn Thịnh một bộ tràn đầy nghi ngờ lui ra, trên mặt hiện lên nét cười đắc ý, cũng là bởi vì Thường Hy có thai nên mới để cho nàng đến đó. Tiểu tử Vân Triệt kia cũng không phải là không có thuốc nào cứu được, chẳng qua chỉ có chút đi quá giới hạn thôi. Trong đám hài tử này chỉ có Vân Trác là mất mẹ khi còn thiếu niên cho nên hắn phải quan tâm chăm sóc nhiều một chút. Nhưng từ xưa đến nay ôm cháu không ôm con, hắn cũng không thể đối với hài tử của mình quá mức cưng chiều, hơn nữa nhà đế vương vô tình, hắn lúc nào c
