ng thấy có bóng dáng Liệt Phong nàng mới dám tiến vào, thế nào đột nhiên hắn lại xuất hiện? Tên này đúng là âm hồn bất tán!
Liệt Phong nhìn vẻ mặt của Mạnh Điệp Vũ, trong lòng càng tỏ ra vô hạn cảm kích Thường Hy. Thường Hy nói với hắn nhất định phải tìm một chỗ giấu mình, Mạnh Điệp Vũ không đến hắn cũng không được phép xuất hiện, lấy tính cách giảo hoạt của nàng nếu như thấy hắn nào có chuyện còn đi vào! Về sau hắn muốn tìm nàng cũng không dễ dàng! Liệt Phong cho là đúng mới làm theo, quả nhiên bị Thường Hy nói trúng!
Thẩm Phi Hà không chú ý gợn sóng giữa hai người, chỉ nghe được câu nói Tiêu Vân Trác đã uống rượu kia. Tại sao lại có thể như vậy?
Mạnh Điệp Vũ hung hăng trừng mắt nhìn Liệt Phong một cái rồi mới chậm rãi đi đến bên người Thẩm Phi Hà, mỉm cười nói: “Thì ra Đông Lăng vương phi đã đến. Ngươi xem ta thế nhưng vẫn chậm một bước không ngăn được vương gia uống chén rượu có mê dược kia! Thật có lỗi!”
Thẩm Phi Hà ngẩng đầu lên nhìn Mạnh Điệp Vũ, thấy được khuôn mặt vô cùng quen thuộc, hai mắt nàng lập tức trợn to, ngón tay duỗi ra chỉ thằng về phía nàng, nói: “Ngươi… Mạnh Điệp Vũ… Ngươi không phải đã chết sao?”
“Nghe lời này của ngươi xem, nào có ai vừa gặp mặt lại nói những lời như vậy? Diêm vương gia nói ta còn có cừu oán chưa thu cho nên đá ta trở lại, ngươi nói có phải không vương phi?” Mạnh Điệp Vũ cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Thẩm Phi Hà tràn đầy giễu cợt.
Thường Hy kích động không thôi, rốt cuộc đã đến lúc… Nếu như Dương Lạc Thanh đến đây lại càng náo nhiệt, nàng ta tại sao còn chưa tới? Mới vừa rồi Tiêu Vân Trác đã nói rõ ràng Dương Lạc Thanh sẽ tới, thật là gấp chết người ta! Nàng rất muốn nhìn ba người các nàng đại chiến một hồi!!!
Thân thể Thẩm Phi Hà run lên, muốn nói điều gì lại bị Mạnh Điệp Vũ đoạt trước: “Ta mới vừa từ Hương Chỉ cung trở về, trong lúc vô tình nghe được một tin tức, không biết Đông Lăng vương phi có hứng thú biết hay không?”
Thẩm Phi Hà chịu đựng đả kích đã đủ nhiều, lúc này có hơn một cái cũng không khiến nàng giật mình, vì vậy nói: “Chuyện gì? Ngươi nói đi có cái gì so với ngươi sống lại còn giật mình hơn?”
“Dĩ nhiên chuyện này so với việc ta sống lại còn giật mình hơn, Lạc phi đã phân phó cung nữ hạ mê dược trong rượu của Thái tử gia, không chỉ thế ngay cả Đông Lăng vương cũng có phần.”
“Cái gì? Ngươi nói láo! Không thể nào! ! !” Thẩm Phi Hà cơ hồ đã muốn đứng không vững, làm sao có thể? Nàng cùng Dương Lạc Thanh rõ ràng đã bàn rõ kế hoạch…
“Lạc phi nương nương đến…”
Theo tiếng hô to đột nhiên vang lên này, Mạnh Điệp Vũ chợt cười nói: “Người đến rồi, ngươi có thể tự mình đi hỏi.”
Thường Hy cảm thấy Mạnh Điệp Vũ so với mình thì còn tà ác hơn nhiều. Nhìn nàng ở bên này khích bác ly gián Thẩm Phi Hà, nói vậy phía bên Dương Lạc Thanh nàng cũng thêm mắm dặm muối không ít, khẳng định hai bên sẽ hiểu lầm mà tàn sát lẫn nhau rồi chủ động lộ ra tội ác của mình trước mặt các vị đại thần. Ngay cả nhân chứng cũng tiết kiệm, một chiêu này quá tuyệt!
Thường Hy nghiêm trọng hoài nghi lấy thông minh của Mạnh Điệp Vũ tuyệt đối có thể làm ra loại chuyện này, tuy nhiên lại không thể kín đáo như vậy, nơi này nhất định là có cao nhân chỉ điểm. Về phần cao nhân… Thường Hy quay đầu nhìn Tiêu Vân Trác thấy khóe miệng hắn lộ ra nụ cười đắc ý, nàng đưa tay kéo hắn xuống, thấp giọng hỏi: “Chàng cũng xuất lực phải không?”
Tiêu Vân Trác tặc tặc cười một tiếng, nói: “Người thông minh dùng tài hùng biện.”
Thường Hy một hồi ngạc nhiên, có chút đáng thương nhìn về phía Mạnh Điệp Vũ, dầu gì cũng là biểu muội của hắn mà hắn vẫn nghiễm nhiên tính kế. Cầm thú a!
Dương Lạc Thanh giống như một cơn gió vọt vào, đều không thèm để ý tới các vị đại thần đang quỳ hành lễ đầy đất, một phen xông lên túm lấy cổ áo của Thẩm Phi Hà, nói: “Nữ nhân đê tiện này lại dám bán đứng ta? Là ngươi chủ động tìm ta hợp tác, muốn ta giúp đỡ hạ đổ Thái tử, muốn chỉnh chết Ngu Thường Hy. Là ngươi nói Đông Lăng vương thích Ngu Thường Hy, ngươi không muốn nữ nhân này sống trên đời. Ta giúp ngươi đoạt được đế vị ngươi cho ta cả đời vinh hoa phú quý, bây giờ mọi chuyện bại lộ ngươi thế nhưng lại đi mật báo! Tiện nhân này, ta muốn đánh chết ngươi!”
Thẩm Phi Hà đẩy ra Dương Lạc Thanh, lửa giận đùng đùng quát: “Ngươi nói hươu nói vượn cái gì? Rõ ràng ngươi bảo với ta trong tay ngươi có bí dược của Tần thái hậu có thể khống chế tâm trí người khác, ngươi cho Hoàng thượng ăn rồi mới có thể một bước lên trời trở thành Lạc phi! Bằng không với xuất thân của ngươi, với tư lịch của ngươi trong thời gian ngắn như vậy ngươi làm sao có thể ngang vai với bổn phi? Nữ nhân đáng chết này, ngươi rõ ràng đã nói chỉ hạ thuốc Thái tử, tại sao còn đánh chủ ý sang Vân Triệt? Ngươi giải thích cho ta, đây là vì cái gì?”
Thân thể Dương Lạc Thanh cứng đờ, không nghĩ tới Thẩm Phi Hà cũng biết chuyện này, nhìn tức giận trong mắt nàng mà bất chợt cười to: “Tại sao ư? Ngươi thật muốn biết?”
Thẩm Phi Hà híp mắt nhìn Dương Lạc Thanh, mất đi lý trí quát lớn: “Ngươi tốt nhất nói rõ ràng cho ta, nếu không ta tuyệt đối không để cho ngươi tốt h
