trước.” Ngữ khí của anh như không muốn bị phản kháng.
Cô trợn trắng mắt, cầm thìa lên, tâm không cam tình không nguyện ăn
cơm, anh ngồi ở phía đối diện cô, vừa uống cà phê, vừa phê duyệt công
văn.
Cháo cá muối rất ngon, làm ấm dạ dày của cô, rau xanh ăn cũng rất được, tươi mát ngon miệng.
Cô ăn một phần ba bát cháo, vươn tay lấy bánh bao, cắn một cái, nước
thịt thơm ngon nháy mắt tràn đầy trong miệng, cô kinh ngạc không thôi.
“Mùi vị này. . . . . . Thật giống của sạp làm bánh bao gần trường em
học khi đó?” Cô nhướng mắt nhìn anh.”Là anh phái người đi mua?”
“Làm sao có thể?” Anh không thừa nhận, hơi cười lạnh.”Tôi không phải
đã nói rồi sao, đây là điểm tâm của đầu bếp khách sạn chỗ chúng tôi
làm.”
“Thật sao?” Cô bán tín bán nghi, lại cắn một cái, mỹ vị tuyệt diệu làm tâm thần cô rung động, nhịn không được cảm thán.
“Thật là ngon!”
Anh mỉm cười nhìn cô, bắt gặp ánh mắt cô ngước lên nghênh đón thì
nhanh chóng ra vẻ nghiêm túc. “Tôi còn tưởng rằng người bị cảm, miệng
căn bản không có vị giác.”
Anh nói chuyện, nhất định phải làm người ta thấy ghét như vậy sao?
Uông Ngữ Đạt hừ nhẹ không vui, ăn xong hết cái bánh bao, lại uống nửa ly nước nho ép, đã khá no rồi.
“Ăn thêm chút hoa quả đi.” Anh tiếp tục bảo cô ăn thêm.
Cô lắc đầu, “Ăn không vô .”
“Sức ăn của em khi nào thì trở nên nhỏ như vậy?” Anh nhíu mi.
Người bệnh vốn dĩ ăn ít mà, cô trừng mắt nhìn anh, lấy khăn ăn ưu nhã lau miệng.
“Cám ơn tổng giám đốc Viên chiêu đãi, giờ đầu tôi đã không còn hôn mê, thần trí rất rõ ràng, anh có thể phát biểu cao kiến.”
Anh không lập tức tiếp lời, thâm trầm chăm chú nhìn cô.
Cô bị anh nhìn thấy rất không thoải mái, lại lo lắng anh vẫn không
hài lòng với đề án của cô, mắt chớp động không ngừng, không thể che hết
sự lo lắng trong lòng.
Qua một lát sau, anh mới cất tiếng nói khàn khàn. “Cái số 1.”
“Cái gì?” Cô ngạc nhiên, nhất thời không thể lĩnh hội ý tứ trong lời anh nói.
Anh cười như không cười nhếch môi, đưa bản kế hoạch cho cô, “Chọn dùng đề án này đi.”
Cô nháy mắt mấy cái, tim đập mạnh và loạn nhịp nhìn bản kế hoạch anh
đưa qua, đúng là bản cô tự cho là hoàn mỹ nhất. “Thật sự có thể chứ?
Không cần lại sửa đổi?”
“Không cần.”
“Thật sự không cần?”
“Uông Ngữ Đạt, em muốn tôi nói lại mấy lần?”
Vì cô. . . . . . không thể tin được, một tháng qua đau khổ giao
chiến, lúc nào cũng bị trả lại văn kiện, cô thấy rất nhục nhã, nhưng
cũng càng kiên trì mong đạt được sự tán thành của anh, nay anh cuối cùng đã đồng ý đề án của cô, nhất thời cô lại không cảm thấy được chút vui
sướng nào, chỉ có sự sợ hãi.
“Anh không phải đang gạt em chứ? Viên Thiếu Tề, anh. . . . . . anh đang chơi đùa em sao?” Tiếng cô phát run.
Cô không biết, khi anh nghe được lời này cô, nhìn gương mặt cô mê
loạn khó tin, tim anh thắt lại, một nỗi đau không tên, đau đến mức cơ hồ làm anh không thể hít thở.
“Tôi nói có thể, em nghe không hiểu sao?”
“Em nghe đã hiểu.” Cô đờ đẫn đáp lời, ngây ngốc nhìn anh.”Nhưng anh
giữ em lại, cũng chỉ để nói với em anh thông qua đề án của em sao?”
“Đúng thì sao?”
Trời ạ, chỉ đơn giản một câu như vậy, anh cần gì phải đợi cho cô cơm
nước xong mới chịu nói? Cô vốn tưởng rằng mình sẽ phải nghe một hồi dài
dòng những lời soi mói, không ngờ lại thoải mái qua cửa.
“Cứ chiếu theo đề án của em mà làm, em không có vấn đề gì chứ?” Anh trầm giọng hỏi.
“Đương nhiên không có vấn đề.” Cô kinh ngạc đáp.
“Nếu vậy, tôi lái xe đưa em về.”
“Không cần, em có thể tự ngồi xe buýt ——”
“Tôi đưa em về!” Anh như tức giận lớn tiếng, không để cô phân trần.
Chiếc xe hơi màu xanh đậm như một chiếc đuôi cá, nhẹ nhàng uốn quanh các khúc cua trên đường.
Uông Ngữ Đạt ngóng nhìn ngoài cửa sổ, nhiều ánh đèn đỏ như sao băng xẹt qua cực nhanh, như những tia chớp loé trong mắt cô.
Xe đi vào khu vực gần một công viên nhỏ, cô bất an, tâm càng thêm không yên. “Tí nữa đến đầu đường cho em xuống xe là được rồi.”
“Không phải tôi đã nói, nhất định phải đưa em đến tận cửa nhà sao?”
Anh lại cự tuyệt thỉnh cầu của cô, áo não liếc cô một cái, “Em dọn nhà
từ lúc nào? Tôi nhớ nhà em trước kia không phải ở đây.”
Cô im lặng mấy giây, “Cũng đã lâu rồi.”
“Ở đây có khu nhà cao cấp sao?” Anh đánh giá chung quanh, thấy thế
nào cũng giống một khu tập thể lụp xụp, không có vẻ sẽ bất chợt hiện lên một tòa nhà thanh lịch đứng sừng sững.
Khu nhà cao cấp? Cô tự giễu trễ môi, không lên tiếng.
“Tiếp đâu nữa? Đi như thế nào?”
“Phía trước quẹo trái, đến hẻm thứ nhất là đến nơi.”
Anh theo lời chạy nhanh đến đầu ngõ, lúc này mới phát hiện một con
hẻm nhỏ, căn bản không đủ chỗ để lái xe đi vào.”Nhà em ở đây?”
“Đúng.” Cô nhẹ giọng một tiếng, mở cửa xuống xe.
Anh bước theo xuống xe, đi theo cô bước vào trong ngõ nhỏ, phía trước chỉ có một ngôi nhà cũ kỹ năm tầng, cửa lớn sơn loang lổ, sân trước
trồng một gốc cây hoa anh đào.
“Nhà em đâu?” Anh nhìn bốn phía xung quanh.
“Phía trước kia, lầu 5.” Cô chỉ hướng một cửa sổ leo lét ánh đèn.
Anh trông theo hướng tay cô chỉ, phút chốc thở hốc ra vì kinh ngạc.”Em ở chỗ đó?”
“Phải”
“Ở cùng với người