Insane
Lời Cầu Hôn Thứ Hai

Lời Cầu Hôn Thứ Hai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323904

Bình chọn: 9.00/10/390 lượt.

nghề của

bếp trưởng chúng tôi mới có thể viết được một bài chân thực động lòng

người, không phải sao?”

Cô không còn lời nào để nói, Uông Ngữ Đạt cười khổ. Tài ăn nói của

người đàn ông này thật sự quá giảo hoạt, cô không thể tranh cãi với anh.

“Hiểu rồi, em sẽ ăn thử, vậy được chưa?” Cô trợn mắt, bề ngoài có vẻ

không muốn ăn nhưng kỳ thật trong lòng lại thấy âm thầm vui sướng.

Vừa vặn lúc cô đang đói bụng, có cơ hội ăn thử món ăn mới do bếp trưởng làm có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.

Nếu không phải người ngồi trước mặt này vẫn hiện lên sắc mặt coi

thường, cô thậm chí sẽ cho rằng anh lo lắng cô bận làm việc không để ý

đến việc ăn uống, cho nên mới cố ý an bài một bữa này.

Nhưng đương nhiên, không có khả năng anh đối xử ân cần với cô như thế.

Uông Ngữ Đạt mím môi, đầu tiên cầm lấy máy ảnh, cẩn thận chụp từng

món ăn trên bàn, ngắm nhìn tay nghề tuyệt diệu của bếp trưởng rồi mới

cầm dao nĩa lên bắt đầu tấn công các món ăn.

Món khai vị là mấy đồ tinh xảo nho nhỏ, người làm cố ý lấy nước sốt

ép từ hoa anh đào, hương vị thanh nhẹ, lại phong phú bài bản.

Uông Ngữ Đạt dùng hết món khai vị, lại uống một chén canh, cảm thấy

bớt đói bụng, tế bào toàn thân đều giãn ra, một cảm xúc hạnh phúc dào

dạt nổi lên trong lòng.

Cô không khỏi nhớ lại ngày trước.

“Trước kia ba em…” Cô dừng một chút, sửa miệng.”Là em nói, lúc nhà em còn chưa phá sản, ba em thường dẫn cả nhà tới đây ăn cơm.”

Tiểu thư nhà giàu, quả nhiên không ngoài dự đoán.

“Chắc mỗi ngày em đều ăn đồ cao cấp đến phát ngán?”

Viên Thiếu Tề khẽ hừ lạnh, phục vụ mang tới một ấm trà Ô Long, anh rót ra chén, nhẹ nhàng thưởng thức hương trà.

“Quan trọng không phải ăn gì mà là cảm giác người một nhà đoàn tụ

quây quần bên nhau.” Cô nghe ra sự phật ý trong lời nói của anh, lạnh

mắt nhìn.

“Vậy sao?” Anh vẫn dùng khẩu khí đáng ghét đó.

Cô trừng mắt nhìn anh, bắt đầu trêu chọc anh hai câu, nhưng nhớ lại

từ nhỏ anh đã mất đi tình thương của mẹ, cha anh lại không quan tâm

nhiều tới anh, bất giác ngực nhói một cơn đau, cô cất tiếng nói.”Chắc

anh sẽ không thể nào lý giải được, nhưng tình thân thật sự rất đáng quý, tình cảm ấy là vô giá.”

Anh nhíu mày.”Em không cần khoe khoang với tôi về điều đó.”

“Không phải em khoe với anh mà là…” Cô bỗng dưng nghẹn lại, đôi mắt

có giọt lệ như muốn trào ra.”Em chỉ hi vọng cả nhà có thể thường xuyên

cùng nhau ăn cơm như trước kia.”

“Nếu em muốn như vậy, tôi có đưa em thẻ chiêu đãi.” Anh không hiểu sự tiếc nuối của cô, lãnh đạm đề nghị.”Em có thể mời người nhà cùng đi

ăn.”

“Không cần.” Cô khéo léo từ chối, bây giờ có muốn cũng đã quá muộn.”Hơn nữa vì sao anh lại đối với em tốt như vậy?”

Anh nghe cô nói, đột nhiên sửng sốt, hơi có vẻ hốt hoảng vẻ mặt

dường như có vài phần quẫn bách.”Đây không phải là tôi đối tốt với em,

mà là một loại trả thù.”

“Trả thù?” Cô nhíu mày.

Anh nâng chén uống trà Ô Long, làm như mượn chén trà trấn định dòng

suy nghĩ của mình, sau đó giương mắt lên.”Tôi rất muốn cho người nhà em

thấy, tôi bây giờ có thừa khả năng cung cấp cho em một cuộc sống giáu

có.”

Tim cô đập mạnh và loạn nhịp, cô nhìn anh lúc này giống như một tảng

băng tỏa ra hơi thở lạnh lẽo. Hóa ra cho tới hôm nay, anh vẫn nghĩ rằng

lúc trước cô không chịu được khó khăn nên mới quyết định ly hôn.

Cô để dao nĩa xuống, hai tay giấu ở dưới bàn, níu chặt làn váy.”Cái em muốn không phải là một cuộc sống giàu sang.”

“Không phải sao? Vậy năm đó vì sao em lại rời bỏ tôi?” Lời nói lạnh

thấu xương cũng như ánh mắt sắc bén của anh đâm mạnh vào lòng cô.

Cô cảm thấy lạnh buốt, cả thể xác và tinh thần đều mỏi mệt.”Tùy anh muốn nghĩ thế nào cũng được. Không còn quan trọng nữa rồi.”

Anh không thích cô luôn lãnh đạm với mình, cô cứ kiên trì đặt một ranh giới giữa hai người như vậy hay sao?

“Uông Ngữ Đạt, em hãy nói cho rõ ràng!” Anh sẵng giọng.

“Sao anh không tự sử dụng đầu óc của mình mà thử suy nghĩ cho rõ ràng một chút?” Cô cũng tức giận.

“Em nói vậy là có ý gì ?”

“Vẫn còn chưa hiều sao? Anh đúng là kẻ ngốc!”

Thật là sảng khoái!

Từ sau khi gặp lại anh, cô luôn ở vào thế bị động, thật vất vả cuối

cùng cũng có một lần chiếm thượng phong khi tranh cãi với anh, vậy cũng

coi như hãnh diện.

Nhớ lại lúc Viên Thiếu Tề tức giận, gân xanh nổi lên, lại nhất thời á khẩu không nói được câu gì, Uông Ngữ Đạt không khỏi buồn cười, sảng

khoái cất lên một khúc hát đang thịnh hành lúc bấy giờ.

“Em đang hát cái gì đấy?” Ngồi ở ghế lái, một đôi mắt trầm tĩnh nhạy bén chiếu sang cô.

“Không có gì, tùy hứng lẩm nhẩm thôi.” Cô chăm chú nhìn ra ngoài cửa

sổ, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một đường màu lam, sau đó một màu

xanh thẳm khắp nơi nhuộm đẫm mắt cô.”A, biển kìa!”

“Đúng vậy.” Thái Duệ An hướng theo ánh mắt của cô nhìn sang.”Hôm nay thời tiết rất đẹp.”

“Phải, biển ngập một màu xanh.” Cô cười vuốt cằm, tâm tình bay cao,

sảng khoái hít sâu, cảm thấy trí óc mình cũng như đại dương kia dàn trải mênh mang.

“Xem ra tâm trạng em rất tốt!” Thái Duệ An cười.

“Đúng vậy.” Uông Ngữ Đạt chớp chớp mắt.”Khách sạn năm sao chu cấp cho em đi n