ưng không hiểu sao ông chú đã nhận ra tôi không còn giống như
trước. Một cảm giác bất lực, chán chường ập tới, đầu nặng trĩu, tôi lấy tay ôm
đầu.
“Nếu buồn nói ra cũng đỡ hơn. Anh có thể đóng vai thùng rác một lần, coi như để
báo đáp việc bao năm qua em ủng hộ cửa hàng anh”.
“Em thất tình”, nói ra có lẽ sẽ dễ chịu hơn, chẳng có gì đáng giấu cả, tôi thốt
lên ba chữ.
“Thất tình à?” Ông chủ trầm ngâm:”Bất ngờ quá nhỉ, anh chàng đó rất thật lòng
với em , sao lại có chuyện đó nhỉ? Anh tưởng là bọn em cãi nhau thôi.”
“Không ăn thua gì đâu, bọn em không đến được với nhau”.
“Nhưng đó là cái duyên hiếm có, phải trân trọng chứ”.
“Là nghiệp chướng”.
Ông chủ cứng họng vì câu nói của tôi, cười đau khổ:”Lưu Bạch, em gấu thật đấy.
May mà quen em đã lâu, biết em chỉ đốp chát vậy thôi, nếu không anh đã bị em
chọc cho trọng thương phải đi cấp cứu rồi.”
“Em xin lỗi, trong lòng em không được vui”. Tôi thấy hơi ngại, cũng biết là ông
ta quan tâm đến tôi, dù sao cũng đã quen nhau khá lâu.
“Nhìn bề ngoài, trông em như đóa hoa tươi xinh, sao bên trong lại cứng như tre
già vậy?” Ông chủ lắc đầu thở dài, bê cốc cà phê đi xuống. Tôi cuộn tròn người
trên sofa, mắt lim dim nhìn ánh nắng bên ngoài qua khe rèm cửa sổ. Bây giờ đang
là mùa thu, nắng không còn gay gắt nữa nhưng không hiểu sao vẫn làm tôi chói
mắt vô cùng. Tôi nhắm mắt lại cố gắng không nghĩ gì hết, Lưu Bạch , mày đã sống
một cuộc sống quá tốt rồi !
Một tuần sau đó quả là dài lê thê.
Sắp đến kỳ nghỉ nên mọi việc dồn hết lại, ngày nào cũng bận rộn. Không có tin
tức gì về Sở Thừa, đêm nào tôi cũng chìm trong ác mộng, có lúc mơ thấy anh đứng
một mình trong đêm tối, có lúc mơ thấy anh và Lâm dắt tay nhau đi qua trước mặt
tôi. Mơ xong tỉnh giấc thường là lúc sáng sớm, mở mắt chờ trời sáng đã trở
thành bài tập bắt buộc phải làm của tôi. Ban ngày còn đỡ, tôi vẫn giữ được vẻ
điềm đạm trước mọi người. Tôi bắt đâu sợ bạn đêm, hận mình vô tích sự, mỗi lần
tỉnh giấc chỉ muốn đập đầu vào tường chết đi cho rồi.
Chờ cũng gọi điện thoại nhưng đêm hôm đó, anh ta đã chứng kiến cảnh tôi đau đớn
tôi thực sự không muốn gặp anh ta, sợ mình ôn lại nỗi đau đó một lần nữa, lần
nào tôi cũng tìm mọi lý do để từ chối lời mời của anh ta. Mãi đến chiều chủ
nhật, cuối cùng mọi việc phải làm đã cơ bản hoàn thành, tôi uể oải gục đầu
xuống bàn làm việc, mấy mất ngủ cộng với công việc mệt mỏi bận rộn đã khiến tôi
mệt mỏi rã rời, chỉ muốn nhắm mắt ngủ quên trời đất.
“Lưu Bạch, sao sắc mặt nhợt nhạt vậy, ốm à?”, Cô bạn đồng nghiệp cầm chùm đèn
màu trang trí phòng học bước vào hỏi. “Đằng nào ngày mai cũng là buổi liên
hoan, liên hoan xong là nghỉ, hay là cậu xin nghỉ trước đi.”
“Không cần, buổi cuối rồi, cố gắng một chút cũng không sao”, tôi vừa nói vừa
xua tay , đứng dậy định giúp cô ấy một tay. Đột nhiên thấy đầu óc quay cuồng,
vội đưa tay ra sau bám vào lưng ghế nhưng lại bám hụt, bên tai chỉ nghe thấy
tiếng đồng nghiệp kêu lên thất thanh, người tôi mềm nhũn, không còn gượng dậy
được nữa. Đúng lúc điện thoại đổ chuông, cô bạn cầm di động của tôi ngồi xuống,
một tay kéo tôi, một tay nghe máy:”Hiện giờ Lưu Bạch không nghe được điện
thoại, hình như cô ấy ngất rồi, tôi đang định thông báo cho người nhà đón cô ấy
về. Hả? Anh là chồng cô ấy”. Cô bạn nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc:”Thế thì
tốt quá, anh mau đến đưa cô ấy đi khám bác sĩ đi”. Cô bạn gập điện thoại, cố
gắng đỡ tôi dậy:”Sao đúng lúc thế nhỉ, ông xã đến đón cậu bây giờ đấy, Lưu
Bạch, quen cậu đã một năm nay, chưa bao giờ nghe thấy cậu nhắc gì đến ông xã.
Cậu không sao chứ?”.
Thực ra đầu óc tôi rất tỉnh táo,ông xã nào nhỉ? Tôi làm gì có ông xã nhưng mọi
vật trước mắt đều lờ mờ, tôi không thể nói được gì. Giữa lúc hỗn loạn, cửa
phòng làm việc bị đẩy ra, một người đàn ông vội vã chạy vào , bế thốc tôi lên
giọng hốt hoảng:”Lưu Bạch”.
Sở Thừa! Tôi nghi ngờ là mình bị ảo giác do ngất nên hai tay nắm chặt vạt áo
anh, thẫn thờ. Mãi đến khi anh đưa vào bệnh viện, tôi vẫn ở trong trạng thái
thẫn thờ, không nói được lời nào.
“Anh ạ, cô gái này không sao đâu, chắc là do mệt mỏi quá độ, nghỉ ngơi một lát
là khỏi thôi”. Bác sĩ, y tá ai cũng tỏ ra ngần ngại vì thấy anh hốt hoảng bế
tôi lao thẳng vào bệnh viện, cuối cùng họ phái một vị bác sĩ điềm đạm, cao tuổi
nhất lại gần, nhẹ nhàng giải thích với anh.
“Đến giờ mà cô ấy vẫn không nói câu nào, hay là do bị tổn thương ở đâu rồi? Bác
sĩ có thể cho kiểm tra toàn bộ sức khỏe được không?”
Tôi nằm trên giường , không nói gì cả, nhìn thấy vị bác sĩ hiền từ, mép hơi
giật giật. May mà đây là bệnh viện tư của nước ngoài, nếu là các bệnh viện
khác, chắc chắn chúng tôi đã bị kết vào tội gây rối. bị đuổi thẳng ra ngoài.
“Kiểm tra sức khỏe phải có hẹn trước, hay là truyền đạm cho cô ấy vậy?” , một
cô y tá rụt rè đề nghị. Nói đùa gì vậy?Tôi ngồi bật dậy, lên tiếng từ
chối:”Không cần đâu, tôi đã thấy khá hơn nhiều rồi , Sở Thừa, em phải về đây.
Hay là anh ở lại kiểm tra nhé”.
“Lưu Bạch!”. Sở Thừa đứng bật dậy túm chặt tôi, ánh mắt ấm ức. Tôi khẽ thở dài,