liền trầm
mặc, là bị hù dọa đến trầm mặc. Toàn quyền chỉ huy! Trước không nói tới
chuyện Cô Dạ Hàn Tinh ở vai trò chỉ huy cũng thuộc hàng top, quyền không cầm trong tay mà lại dâng cho người khác sao, nghĩ cũng đừng nghĩ tới
đi. Cho dù là kết minh thì sao chứ, người một nhà còn có thể hai lòng,
ai biết được Thiên hạ du nhiên có nổi lên âm mưu gì, kéo gần ngàn người
Thị huyết minh không công chịu chết, hậu quả này ai có thể gánh vát nổi
chứ.
Thiên hạ du nhiên tựa hồ cũng biết đề nghị này có chút đường
đột, nhìn xung quanh im lặng cũng không thúc giục, chỉ yên lặng chờ đợi.
Cô Dạ Hàn Tinh vẫn là người đầu tiên đưa ra phản ứng, “Ta đã biết, chỉ có điều kiện này sao?”
Mọi người còn không kịp khuyên y đừng dễ dàng đáp ứng, Thiên hạ
du nhiên đã lập tức trả lời, “Ta chỉ có một điều kiện này, những cái
khác các ngươi tự mình xem xét bàn luận. Nếu ổn thỏa hết, thì cùng đến
gặp lão hoàng đế xin kết minh.”
“Điều ngươi yêu cầu cũng không xem là quá đáng, về phần khác,
chúng ta thương lượng một chút, sau đó viết ra khế ước. Ngày mai ngươi
xem qua nếu không phản đối gì, chúng ta có thể kết minh.” Cô Dạ Hàn Tinh tự nhiên phóng khoáng cất lời, tựa hồ đối với việc Thiên hạ du nhiên
cướp đi quyền chỉ huy của y cũng không phải là vấn đề gì to lớn.
Thiên hạ du nhiên thấy cuộc đàm phán dễ dàng như vậy, cũng có
chút giật mình, bất quá lập tức liền tươi cười hớn hở nói, “Vẫn nghe
người ta nói Cô Dạ Hàn Tinh Pro thế này thế nọ, ta còn tưởng mọi người
nhàm chán đồn thổi. Nghe đồn không bằng gặp mặt, ngươi quả nhiên là
người làm việc lớn.”
Đợi Thiên hạ du nhiên đi rồi, một đám người Thị huyết minh lập
tức tụ lại, trong lòng không rõ vì sao Cô Dạ Hàn Tinh lại dễ dàng đem
quyền chỉ huy giao cho người ta, luận về thực lực chỉ huy, lão đại nhà
bọn họ chỉ sợ còn muốn tốt hơn gã Thiên hạ du nhiên kia nhiều.
Cô Dạ Hàn Tinh mỉm cười, cũng không nói thêm gì. Nhưng Yếu nhĩ
mệnh tam thiên lại mở lời thay y giải thích, cách làm việc của hai người bọn họ trước giờ là vậy, ở thời điểm đối ngoại Tam thiên rất ít xen vào phát biểu, toàn bộ đều giao cho Cô Dạ Hàn Tinh xử lý. Cho dù Hàn tinh
có làm nên sự tình nào khiến cho người ta khó tưởng đến đâu, hắn vẫn
không nói hai lời, đây là tín nhiệm hoàn toàn.
Ngược lại, ở bên trong bang, nếu Cô Dạ Hàn Tinh làm ra chuyện gì khiến cả nhà đoán không nổi, nhưng lại lười cùng người giải thích thì
lúc này Yếu nhĩ mệnh tam thiên mới chủ động ra mặt, đem ý tưởng của y
cùng động cơ giải thích rõ ràng, làm cho mọi người hiểu được dụng tâm
lương khổ của y.
Theo lý thuyết, hai người cường đại như vậy, đều sàn sàn khó
phân cao thấp, ở trong một bang phái làm sao có thể chung sống hòa thuận được. Sớm đã xảy ra màn tranh quyền đoạt lợi mới đúng, nhưng là hai
người bọn họ chẳng những ở chung rất hòa bình, còn thưởng thức cùng thấu hiểu nhau, hai người thường một trước một sau, một tối một sáng, đem
Thị huyết minh càng trở nên cường đại hơn.
Quả nhiên, Yếu nhĩ mệnh tam thiên ra mặt giải thích, Cô Dạ Hàn
Tinh cười yếu ớt rút về phía sau. Lẳng lặng nhìn Tam thiên trả lời những vấn đề của mọi người.”
“Đừng vội, Hàn tinh đáp ứng anh ta, cũng là có suy tính. Mọi
người nghe Thiên hạ du nhiên kia giải thích, hẳn cũng thấy được anh ta
quả thật là một người biết dụng binh tác chiến, phân tích đưa ra cũng
đúng chổ hợp tình. Tuy rằng hai thành trấn kết minh, nhân số không bằng
bốn thành còn lại, nhưng mang binh tác chiến, lính tồi ngược lại còn
khiến tình thế thêm bất lợi. Khi giao chiến điều quan trọng nhất là phải nghe theo lời của chỉ huy, nếu đem theo một đám quân rời rạc không ra
gì chỉ sợ cũng không phát huy được tác dụng lớn gì, điều Thiên hạ du
nhiên lo lắng cũng không sai.” Yếu nhĩ mệnh tam thiên nhìn chung quanh
đang yên lặng lắng nghe phân tích của hắn, cũng chậm rãi cười cười nói
tiếp.
“Còn về việc chúng ta từ bỏ quyền chỉ huy, cũng không có gì trở
ngại cả. Một chỉ huy tốt tuyệt đối sẽ luyến tiếc không để thủ hạ của
mình bị tổn thương. Cho nên mọi người không cần lo anh ta có ý xấu. Mọi
người thử nghĩ xem, nếu quyền chỉ huy quan trọng như vậy tại sao Cô Dạ
Hàn Tinh lại không tự mình chỉ huy chứ? Điều này ta cũng nghĩ qua rồi,
đám người Thiên hạ hội kia vừa kiêu ngạo vừa ương ngạnh, tất cả đám bên
đó đều đã bị Thiên hạ du nhiên thu phục rồi, giờ ngoài anh ta ra thì còn chịu nghe người thứ hai ra lệnh chỉ huy hay sao? Lúc ra trận gặp phải
tình huống này thì phải làm thế nào, chẳng bằng hai tay giao quyền cho
người ta cho rồi.”
Yếu nhĩ mệnh tam thiên vừa dứt lời, Thiển Thiển đã không phục
hỏi lại, “Vậy chứ hắn không lo người bên Thị huyết minh chúng ta tới lúc đó cũng không nghe lời chỉ huy của hắn sao?”
“Ha ha, đây là anh ta tín nhiệm chúng ta, Thị huyết minh nổi
tiếng rộng rãi, đồng tâm nhất trí từ xưa tới giờ. Huống hồ trận chiến
này là vì ngăn cản sự xâm nhập của Hung nô, cho nên nội bộ xung đột cũng không đem lại lợi ích gì. Anh ta hẳn cảm thấy chúng ta cũng sẽ vì lợi
ích của bản thân mà quyết định cùng bọn họ kết minh, mà thật sự thì đúng là như vậy th
