Vì sao lại không nói, hại em hiểu lầm.” Lưu Nguyệt hoàn toàn
không phát giác, hiện tại mình cùng tiểu nữ sinh giống nhau đang ở trước mặt Đại Thần làm nũng. Kết quả Đại Thần lại cùng nàng giải thích “Thực
xin lỗi, anh không biết Yên Vũ mê tình sẽ tìm em nói những lời này.” Xem ra hẳn là Thiển Thiển đã nói cho Đại Thần biết hết.
Lưu Nguyệt không muốn tiếp tục đề tài này nữa, cũng không nguyện ý ở đêm tân hôn của mình mà bàn luận về nữ nhân chán ngắt đó, liền đem
đề tài đó vứt đi, Đại Thần tựa hồ cũng không muốn nói về chuyện đó, liền cao hứng lấy ra một đống pháo hoa, đem mớ pháo để một bên, bắt đầu loay hoay cầm mớ nến thơm ra làm trò gì đó, Lưu Nguyệt đi theo bên cạnh nhìn y đùa nghịch, chỉ thấy y dùng huân hương trên mặt đất bày ra một cái
hồng tâm, sau đó trái phải tạo thành hình vẽ, đến khi hài lòng, mới bắt
đầu mồi nến, Lưu Nguyệt cũng chạy nhanh ở bên cạnh giúp mồi lữa. Sau khi đốt xong, y cầm vài cây khắp chốn vui mừng, đốt lên liền tiện tay ôm
Lưu Nguyệt vào lòng đi đến ngồi giữa trung tâm những ngọn nến. Lưu
Nguyệt rất ngạc nhiên hỏi y “Làm gì vậy?” Y gửi một biểu tượng cười lớn
nói “Bà xã ngốc, chụp ảnh cưới a!” Lưu Nguyệt vừa thấy câu bà xã ngốc
của y, mặt liền nóng bừng lên. Ân, nói như thế nào nhỉ, Hàm có gì đó
không giống trước đây. Nhưng y như vậy, càng khiến tim nàng không ngừng
rung động.
Cứ như vậy hai người tại khung cảnh thế ngoại đào viên, vui vẻ
bắn pháo hoa. Đến khi pháo hoa cũng đã đốt xong hết, lúc này Cô Dạ Hàn
Tinhđột nhiên hỏi “Em đang ở đâu?” Lưu Nguyệt đang vô cùng vui sướng
nghe xong tinh thần liền hồi phục, Ây da, Tâm trí nàng toàn bộ đều đặt
lên người Đại Thần, đã quên bẳn luôn trời đã gần sáng rồi, mà nàng còn ở quán cafe internet, nàng sợ hãi nói “Em đang ở quán net.” Quả nhiên Đại Thần nổi giận.“Đã trễ thế này còn không về nhà! Đưa anh địa chỉ chổ em
đang ở, anh sẽ chạy qua đó đón em.” Lời vừa thốt ra. Lưu Nguyệt lại bị
bắn một phát bay tới tận trời, y nói y muốn đón nàng?! Thần a, muốn giết nàng sao, nàng căn bản là chưa có chuẩn bị tinh thần. Nếu y nhận ra
nàng là cô bé hàng xóm trước kia, có hay không sẽ cảm thấy thất vọng.
Chính là nghĩ như vậy, tâm nàng lại bắt đầu rầu rĩ, trong game hồi âm lại “Không cần, em tự đón taxi về được.”
Nào ngờ, Đại Thần kiên quyết không đồng ý, “Một cô bé như em có thể nào tự đón xe về được!”
Nàng sao lại không thể đón taxi về cơ chứ, ai mà nghĩ đến cả đề
nghị này cũng bị cấm đoán, Lưu Nguyệt đành bất đắc dĩ nói, cùng lắm thì
ngồi ở quán café internet này một đêm là được chứ gì. Đại Thần lại càng
không đồng ý, nói mấy tiệm net này không khí ngột ngạt, sao có thể để
nàng ở đó cả đêm. Lưu Nguyệt hoàn toàn bấn loạn rồi, cái gì cũng không
được, chẳng lẽ chờ ngươi tới đón?
Thật sự là kết hôn rồi thì cái gì cũng đều thay đổi, hiện tại
Đại Thần hoàn toàn coi y là người bảo vệ của nàng. Tuy rằng tâm tình Lưu Nguyệt rất đỗi cao hứng, bởi vì biểu hiện của Đại Thần chứng tỏ y rất
coi trọng nàng, nhưng là nghĩ tới việc y muốn gặp mặt nàng thì lại có
một chút cảm giác vô vọng.
Nhưng là vấn đề gặp mặt này, nàng có thể trốn y cả đời sao? Thật không có khả năng a. Nhưng là nàng thật sự không dám gặp mặt, nghĩ tới
nghĩ lui, vò đầu bức tóc, cuối cùng Đại Thần cấp nàng một tối hậu thư
“Nói cho anh biết địa chỉ, anh qua ngay.” Nàng vẫn là sợ hãi nói “Không
cần mà, không có gì đâu, cùng lắm thì….” “Em không nghe lời anh sẽ rất
bực.” Đại Thần gửi một biểu tượng tức giận. Lưu Nguyệt vốn vẫn luôn sợ
y, nay bị dọa liền ngoan ngoãn phun ra địa chỉ.
Chính là nói xong bản thân liền thấy hối hận, nhưng nàng lại
không dám chạy, sợ khi y tới không thấy nàng, sẽ càng tức giận hơn. Vừa
nhận được địa điểm nơi nàng đang ở, Cô Dạ Hàn Tinhlập tức logout, để Lưu Nguyệt ngồi ngây ngốc một mình ở đó. Lưu Nguyệt ở quán internet đứng
ngồi không yên, mắt không ngừng nhìn ra cửa, Chẳng biết có phải khi ta
khẩn trương chờ đợi điều gì đó, thời gian trôi qua sẽ đặc biệt chậm, cảm giác cứ như gần một thế kỉ trôi qua.
Lưu Nguyệt đột nhiên thấy trước cửa có người, mặc một bộ tây
phục trang nhã, vóc dáng cao ráo. Sau đó người kia chậm rãi đưa mắt tìm
tìm kiếm kiếm gì đó, tiếp theo Lưu Nguyệt nhìn thấy khuôn mặt người đàn
ông mà nàng vẫn hằng mộng tưởng bấy lâu nay. Theo thói quen, Thời điểm đối phương còn chưa kịp phát hiện ra mình,Lưu
Nguyệt đã muốn dí mặt úp xát vào bàn phím, chẳng lẽ nàng không biết bàn
phím kia rất bẩn sao? Được rồi, chúng ta không cần phải bận tâm tới vấn
đề đó làm gì. Nàng tâm như nổi trống, lại run như cầy sấy, chỉ biết chăm chăm ghé xát vào bàn phím bẩn kia, nếu có thể tránh được một kiếp này
thì tốt rồi.
Nàng ở trong lòng cầu nguyện, chỉ mong y tìm không thấy người sẽ rời đi. Thời gian tựa hồ trôi qua thật lâu, mà dường như với nàng chỉ
là mới bắt đầu. Nàng tuy rằng dán chặt vào bàn phím, nhưng khóe mắt vẫn
như cũ đảo xung quanh xem xét tình hình. Sau đó trong tầm mắt đột nhiên
xuất hiện một bàn tay, Lưu Nguyệt không biết phải hình dung cảm xúc này
như thế nào, không phải bởi vì bàn tay kia xấu, chính là n
