nhăn lại, “Vậy sau khi xem qua rồi, ngươi có thể rời
đi.” Đối phương liền bày ra bộ mặt đau khổ hề hề, cùng với giọng điệu
lấy lòng Hiệp Hàm nói: “Đừng đuổi người ta đi mà, phải để cho ta cùng mĩ nữ tán gẫu vài câu chứ.” Ách… Như thế nào lại đổ hết lên người nàng,
Lưu Nguyệt liền cúi đầu ăn trái cây dĩa.
Âm thanh của Hiệp Hàm càng không bình tĩnh nói, “Cái gì mà hảo
hảo nói chuyện, ngươi không đi, chúng ta đi.” Nghe ngữ khí, xem ra Hiệp
Hàm bực rồi, Lưu Nguyệt lặng lẽ ngẩng đầu liếc nhìn một cái, quả nhiên
sắc mặt không tốt. Ngược lại đối phương còn bày ra bộ dạng hớn hở không
thôi, đây là chuyện gì a? Chợt người đeo kính kia nói “Ha ha! Ngươi tức
giận rồi! Nếu ta đoán không sai, thì ngươi chính là Lưu Nguyệt trong
truyền thuyết, thật là ngưỡng mộ đã lâu a!” Người đeo kính kia bất chợt
đổi hướng, xả hết vào người Lưu Nguyệt, bất quá Lưu Nguyệt cũng không
quên choáng bởi câu nói kia của hắn, Lưu Nguyệt trong truyền thuyết? Là
có ý gì? Chẳng lẽ hắn biết nàng từ trước.
Lưu Nguyệt tò mò hỏi hắn: “Cái kia, ngươi biết ta sao?” Người nọ vừa nghe Lưu Nguyệt nói, càng đắc ý, cười một cách đê tiện “Đương nhiên biết, ta ngưỡng mộ ngươi vô cùng a, những người ở cạnh bên y, có người
nào là không biết ngươi?” Nói xong, còn cố ý nhìn sang Hiệp Hàm cười to
hai tiếng, như thể muốn chọc tức Hiệp Hàm, vốn đang có một bụng vấn đề
muốn hỏi, nhưng là nhìn sắc mặt Hiệp Hàm tối xầm, Lưu Nguyệt cũng không
có can đảm mở miệng.
Quả nhiên Hiệp Hàm đem sách bỏ xuống bàn, liền đứng dậy. Nắm lấy tay Lưu Nguyệt, nhìn cũng không thèm nhìn người đeo mắt kính, cứ thế bỏ đi thẳng. Lúc này sắc mặt người đeo kính kia đã hóa đen, chạy theo phía sau Hiệp Hàm cùng Lưu Nguyệt la to: “Hiệp Hàm nhà ngươi thật không có
nghĩa khí, cùng lắm là lén ngươi đến đây nhìn trộm mĩ nữ một cái thôi
mà, có cần nhỏ mọn vậy không.” Hiệp Hàm vốn không định để ý tới hắn,
nghe nói thế, rốt cục nhịn không được quay đầu lại, “Ngươi có tin cổ
phiếu của ngươi ngày mai sẽ rớt giá thảm hại không.” Sau đó còn tặng
thêm một nụ cười rất chi tà ác. Quả nhiên, người kia mở to hai mắt nhìn, càng kêu la thê thảm hơn, “Không phải chứ! Ngươi đừng nhẫn tâm như vậy, ta lập tức biến mất ngay, OK?” Nói xong, lập tức biến mất còn nhanh hơn tốc độ sét đánh.
Lưu Nguyệt chớp mắt, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Hiệp Hàm liền nắm tay nàng đi ra ngoài. Tới cửa Lưu Nguyệt mới nhớ ra
nói “Chúng ta còn chưa trả tiền.” Hiệp Hàm bày bộ dạng như thể chuyện
không liên quan gì tới y nói: “Để cho tên kia trả.” Lưu Nguyệt gật gật
đầu, sau đó đột nhiên lại nhớ ra người kia không phải đã chạy mất tăm
rồi sao, “Hắn không phải đã đi rồi sao?” “Vậy đâu trả được.” Lưu Nguyệt
cảm thấy tư duy của nàng không theo kịp Hiệp Hàm, ngây ngốc nói “A?!”
Hiệp Hàm nhìn bộ dạng ngốc nghếch của nàng, đột nhiên tâm tình tốt lên
nhiều, nhịn không được lấy tay vuốt nhẹ tóc nàng, “Anh là chủ ở đây,
không cần phải trả tiền cũng được.”
Lưu Nguyệt thiếu điều bị dọa, chổ này là sản nghiệp của y sao. Y không phải mới chuyển tới thành phố L sao, rốt cuộc Hiệp Hàm còn có bao nhiêu chuyện mà nàng không biết? Cuối cùng nàng chầm chậm mở miệng
hướng Hiệp Hàm nói “Anh còn có bao nhiêu chuyện mà em chưa biết không,
có gì nói hết một lượt, đem em hù chết một lần luôn đi.”
Hiệp Hàm đang bước ở phía trước nghe nói thế, quay đầu hướng Lưu Nguyệt cười, cặp mắt phượng đen láy lóe sáng, cộng thêm một trời sao hỗ trợ, trông y không khác gì sao trời. Y dùng ánh mắt ôn nhu nhìn nàng,
khóe miệng mang theo ý cười ngọt ngào, dùng giọng điệu mát rượi như gió
đêm thổi tới nói: “Nếu em chết, thì anh biết làm sao đây?” Vì thế, suốt cả đêm, trong đầu Lưu Nguyệt cũng chỉ hiển hiện mỗi câu,
“Nếu em chết, thì anh biết làm sao đây?”. Ở trên giường lăn qua lộn lại
không tài nào ngủ được. Tới khi trời gần sáng, cổ họng có chút khô khốc, nên mới từ giường bò xuống lê lết ra phòng khách uống nước. Uống uống
xong nhịn không được lại nghĩ ngợi, lời nói đó của Hiệp Hàm là có ý gì.
Cúi cùng cũng tính táo lại, nàng quyết định về giường ngủ thì
phát hiện đèn phòng Hiệp Hàm sáng. Nàng không khỏi hoang mang lặng lẽ
bước tới, tới gần cửa liền nghe tiếng tanh tách của bàn phím. Hiệp Hàm
đang một tay đánh chữ, một tay lật lật những văn bản đặt trên bàn, bên
cạnh là chiếc gạt tàn với không ít đầu lọc thuốc. Lưu Nguyệt biết Hiệp
Hàm không thích hút thuốc, nếu có hút cũng chỉ để giữ cho tư duy tỉnh
táo. Vậy, chẳng phải y đã thức trắng cả đêm?
Vốn định khuyên y nghỉ ngơi, nhưng nhìn y tập trung đánh đánh mớ tài liệu như vậy, lại chần chờ. Hẳn là chuyện quan trọng lắm, nếu không y cũng sẽ không thức cả đêm để làm cho xong mấy thứ đó. Nghĩ như vậy,
Lưu Nguyệt lại lui về phòng mình. Nằm trên giường suy nghĩ, nghĩ mãi mới thông suốt vấn đề, y bận rộn như vậy, vẫn sắp xếp thời gian đưa nàng đi giải sầu. Hiệp Hàm, Hiệp Hàm, cho đến lúc đi vào giấc ngủ cũng không
ngừng than thở tên y.
Đến khi tỉnh lại, trời cũng đã trưa. Lưu Nguyệt đơn giản đứng
dậy rửa mặt chải đầu rồi ra bàn cơm, vương thẩm sớm đã chuẩn bị cho nàng m