ệp Hi [
Bóng đêm '> ngồi ở kia nhìn nàng cười đầy bất hảo. Lưu Nguyệt đi tới mà
mặt mày rầu rĩ không ngừng than vãn,“Các ngươi còn giễu cợt ta, ta đã
khổ muốn chết rồi.” Diệp Hi cười trộm, “Hắc hắc, vừa rồi thấy lão đại
đối với ngươi rất ôn nhu a.” Thiển Thiển cũng bày bộ mặt y như vậy nhìn
nàng, “Lúc lão đại nhìn ngươi trong mắt có dục, ngươi có sức hấp dẫn a.” Lời này Thiển Thiển và Diệp Hi vừa nói khiến nàng đổ mồ hôi lạnh,
“Thiển Thiển, cái gì mà có dục?” Diệp Hi tò mò không hiểu lập tức mở
miệng hỏi, Thiển Thiển liếc hai nàng một cái, làm như thể muốn nói hai
nàng đúng là hai cô ngốc rồi mới giải thích “Chính là khát dục đó. Ngốc
à!”
Nghe xong cả hai mới bừng tỉnh hiểu được, nhưng sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn của Lưu Nguyệt có chút đỏ bừng mắng Thiển Thiển “Sao ngươi có
thể nói ra những lời đó.” Diệp Hi cũng ngượng ngùng cười, “Ngươi làm ta
háo hức tới choáng váng nha.” Thiển Thiển đưa mắt tà tà nhìn hai nàng
“Các ngươi đang nghĩ gì trong đầu vậy, mau nói ra hết đi.” Xem ra tới
lúc này chỉ còn mỗi nàng là còn giữ được bộ dạng thuần khiết.
Xem chừng Lưu Nguyệt cùng Diệp Hi quả thật rất muốn bóp chết
Thiển Thiển. Lưu Nguyệt cũng không quên vấn đề trọng yếu nhất, giật nhẹ
tay áo hai người kia, ý bảo đừng loạn nữa. “Hai tỷ tỷ à, ta là thiệt
tình là rất cần giúp đỡ đó.” Thiển Thiển liếc nàng một cái, sau đó trở
về vấn đề chính, “Chuyện này nói tới nói lui thì vẫn là ngươi phải ra
tay trước.” Diệp Hi đã ở một bên phụ họa, “Ngươi dũng cảm lên, nữ nhân
theo đuổi nam nhân chỉ cách một tầng vải mỏng, ta chính là ví dụ của sự
thành công đó đó.” Lưu Nguyệt mở to hai mắt chăm chú lắng nghe, thiếu
điều chưa cầm giấy bút mà ghi rõ ra thôi.
Bỗng nhiên Thiển Thiển nói “Nhìn lại trang phục hôm nay của
ngươi coi, ngươi có biết vấn đề ở đâu không hả?” Lưu Nguyệt cúi đầu nhìn chính mình, là đồ mới, đâu có dơ, cũng không có mùi hôi a, Có thấy vấn
đề gì đâu. Thiển Thiển bày ra bộ dạng như thể nàng là con oát không còn
khả năng dạy dỗ nói. “Tiểu Nguyệt à, điều quan trọng nhất của một cô gái là sự nữ tính. Ngươi mặc nguyên bộ áo thun quần jean, còn thêm đôi giày vải kia nữa, tuy rằng nhẹ nhàng thoải mái thật, nhưng một chút mị lực
cũng không có.” Diệp Hi vừa nhìn nàng vừa lắc đầu.
“Vậy làm thế nào mới có mị lực?” Lưu Nguyệt nắm bắt vấn đề rất
nhanh, Thiển Thiển lập tức hưng phấn,“Lực hấp dẫn của các cô gái chia
làm nhiều loại, còn phải xem tính tình họ thích hợp với dạng hấp dẫn
nào. Tỷ nói với ngươi nha, người khác có thể mặc áo thun quần jean mà
trông vẫn gợi cảm, ngươi có tin không? Nhìn thế nào cũng đều giống nữ
trung học sinh.”
Diệp Hi gật đầu đồng ý, “Tuy chúng ta không biết khẩu vị của lão đại thế bào, bất quá chúng ta thử là được mà?” Diệp Hi dường như vừa
nhắc tới vấn đề then chốt, có lẽ đây gọi là trực giác của dân kinh doanh a. Thiển Thiển cùng Lưu Nguyệt cùng nhau quay đầu qua nhìn, Diệp Hi
cười rất đắc ý, “Mặc váy ngắn tập trên sân tennis, dạo biển với áo
bikini, chỉ khoát một lớp áo tắm khi đi suối nước nóng ở Nhật, ở nhà thì mặc váy ngủ lụa mỏng, bất luận là loại hình nào, thì cũng sẽ có một cái lão đại thích.” Thiển Thiển vừa nghe ý tưởng này xong, “Đúng đó đúng
đó, cuối tuần này chúng ta hẹn ra ngoài chơi đi, đến lúc đó hai đứa ta
sẽ giúp ngươi một tay.” Ý tưởng này xem ra không tệ, có hai người họ bên cạnh, chắc sẽ không tới nổi bị xấu hổ trước mặt Hiệp Hàm.
Kế đó cả ba bắt đầu bàn chi tiết hơn về vấn đề này, tuy rằng Lưu Nguyệt cảm thấy biện pháp của hai vị quân sư quạt mo này tựa hồ không
thực lắm, bất quá so với tình trạng bị động như bây giờ, thì có phương
pháp nào đó còn hơn không có. Trong phòng tiệc, cả đám nam nhân đang
không ngừng chè chén, bởi vì lần này gia tộc đã rửa được nhục mà vô cùng hưng phấn.
Sau khi kết thúc ăn nhậu, Thiển Thiển đề nghị mọi người đừng về
vội, sau đó nháy mắt với Diệp Hi, nói muốn đi xem phim, Diệp Hi lập tức
hiểu ý lôi kéo Lưu Nguyệt, “Tiểu Nguyệt à, vất vả lắm 3 chị em chúng ta
mới có cơ hội tụ tập, cùng đi xem phim nhé.” Vừa nhẹ nhàng nói vừa bấu
Lưu Nguyệt một chút, khiến nàng bất giác hiểu ra. Nguyên lai hai người
họ muốn tạo cơ hội cho nàng.
Lưu Nguyệt quay đầu nhìn Hiệp Hàm một cái, Hiệp Hàm thấy nàng
muốn đi, liền gật đầu đồng ý. “Tốt, cùng đi đi.” Lời Hiệp Hàm vừa nói
ra, Thiển Thiển cùng Diệp Hi với cả Lưu Nguyệt đều kích động reo lên,
làm cho ba chàng trai đứng bên cạnh không hiểu gì cả. Chỉ có Hiệp cười
nhạt một cái, tựa hồ lơ đễnh.
Rạp chiếu phim ở thành phố A vô cùng náo nhiệt, vậy nên khi đến
chổ mua vé liền thấy 1 đống người đang xếp hàng chờ. Tôn Minh vừa thấy
liền nói với mấy người bên cạnh “Chia ra đi, ta đi xếp hàng mua vé, Chu
Dật Khải ngươi dẫn ba cô nàng này đi mua bắp rang bơ, còn lão đại ngươi
xem như hộ hoa sứ giả đi.” Nói xong, hắn cười ha ha rồi nhào vào hàng
bán vé.
Diệp Hi lập tức kéo tay Chu Dật Khải làm nũng nói “Ông xã, ta
muốn ăn bắp rang có vị dâu.” Sau đó, một người nghiêm túc như Chu Dật
Khải lại có thể bày ra bộ dạng sủng nịnh cùng Diệp Hi nói “Ngoài bắp
rang ra còn muốn ăn gì