Ca lúc này không
khác gì hình ảnh của bà năm xưa Tạ Phương, nhưng cũng chính vì khuôn mặt đó của Tạ Phương mà Đỗ Hoành Hùng ghi nhớ mãi ở trong lòng. hắn biết
người ở trong lòng Tạ Phương là ai, hắn là người của xã hội đen, phụ nữ
qua lại cũng không thiếu, nhưng không có ai có thể để lại cho hắn cảm
giác yêu mến như Tạ Phương, chỉ cần nhìn thấy bà, hắn sẽ chẳng thèm để ý đến ai.
Lệ Thừa Tông chết, cảnh sát kêt luận đây là một vụ tai nạn giao thông ngoài ý muốn, điều khiến hắn nghi ngờ là từ trước
đến nay Thừa Tông luôn cẩn thận, không có khả năng để cho vợ con mình
gặp chuyện ngoài ý muốn. Đỗ Hoành Hùng phái người đi kiểm chứng, lại
phát hiện tất cả đều do một tay Hạ Xương Nguyên làm.
Nếu không có Tạ Phương làm nhân chứng, cảnh sát sẽ không bài trừ nghi vấn ở trên người Hạ Xương Nguyên. MiuDĐLQĐ
Một khắc kia, ma quỷ như thú ăn mòn. Đỗ Hoành Hùng tìm đến Hạ Xương Nguyên, cùng hắn ngả bài, lúc ấy hắn chỉ muốn thử Hạ Xương Nguyên một chút, kết quả đúng như hắn nghĩ. Nhưng mà Hạ Xương Nguyên là loại đàn ông có tâm
kế, hắn biết Đỗ Hoành Hùng vẫn hay dòm ngó Tạ Phương nên lợi dụng bà làm điều kiện để Đỗ Hoành Hùng giấu diếm chuyện này.
Đỗ Hoành Hùng không nghĩ hắn sẽ đề nghị như vậy, nhưng thịt đưa đến miệng chẳng lẽ không ăn?
Vĩnh viễn bà không bao giờ quên, hôm đó Đỗ Hoành Hùng mời bà đi ăn cơm, sau
đó hắn lôi bà lên phòng khách sạn, hắn nói, nếu không muốn Hạ Xương
Nguyên ngồi tù thì phải ở cùng hắn ba ngày, ba ngày sau bọn họ sẽ không
liên quan gì đến nhau, hắn sẽ xem như chưa có chuyện gì phát sinh.
Bà bị ép khuất phục dưới thân hắn, ba ngày, mặc hắn đòi hỏi. Ba ngày đó,
Tạ Phương cảm thấy mình như người đã chết, bà khóc khô cả lệ nhưng không có một ai thương hại, Đỗ Hoành Hùng, hắn là tên súc sinh.
Bà cắn răng chịu đựng qua ba ngày, đúng cái ngày bà bước ra khỏi khách
sạn, Đỗ Hoành Hùng hướng về phía bà, giọng hắn lạnh như băng, hắn nói:
"Tạ Phương, cô bị mù mới yêu Hạ Xương Nguyên, hôm nay cô nằm dưới thân
thể tôi, ít nhiều cũng do hắn gây nên."
Bà vẫn khinh thường
Đỗ Hoành Hùng, bởi vì hắn không học vấn không nghề nghiệp chỉ biết đánh
đánh giết giết, nhưng lúc ấy hắn nhìn bà với ánh mắt hèn mọn khiến Tạ
Phương không phản bác nổi, rốt cuộc bà có thể làm gì đây?
Nhưng mà, đích thị bà chưa bao giờ nghĩ đến, hoá ra toàn bộ đều là Hạ Xương
Nguyên an bài. Hắn vì mình mà đẩy bà cho ngừoi đàn ông khác. Chỉ là, khi Tạ Phương biết toàn bộ sự việc này, thời điểm đó đã quá chậm.
Vì sai lầm đó, bà tự tạo cho mình một vỏ bọc giả tạo, cho rằng mọi chuyện
chỉ mình mình biết, thời khắc bà nơm nớp lo sợ là khi Hạ Xương Nguyên có sự thay đổi khác thường, Hắn cưới bà theo lời hứa, nhưng ban đêm không
về ngủ, thậm chí hắn không đụng đến bà.
Sau khi kết hôn bà
bị tra ra là đang mang thai, bà muốn xoá sạch đứa bé nhưng bác sĩ nói,
bởi vì nhân tố di truyền, nên việc thụ thai đối với cơ thể bà là điều
không dễ....
Bà ngoan độc hạ quyết định, không thể sinh ra
đứa bé của tên súc sinh kia, nhưng một đêm đó Hạ Xương Nguyên uống say
liền muốn bà, dù sao cũng bà cũng là phụ nữ, không thể nhẫn tâm làm điều đó cho nên cuối cùng Tạ Phương quyết định lưu lại đứa nhỏ này.
Đỗ Hoành Hùng làm đúng như lời hứa sau ba ngày họ không còn quan hệ, nhưng nửa năm sau hắn trúng bẫy của bọn xã hội đen bị cảnh sát bắt, cụ thể
như thế nào thì bà không biết. Một lần Hạ Xương Nguyên cùng cục trưởng
cục cảnh sát trò chuyện bà mới biết, Đỗ Hoành Hùng vượt ngục trốn ra
nước ngoài.
Mà từ ngày đó, mỗi bước đi Hạ Xương Nguyên đều
thận trọng, bởi vì hắn sợ hãi Đỗ Hoành Hùng sẽ trả thù. Chỉ cần Đỗ Hoành Hùng không chết, vĩnh viễn Hạ Xương Nguyên sẽ bị dày vò.
Nhưng mà, đứa nhỏ sinh ra, Hạ Xương Nguyên lén đem nó đi làm giám định ADN.
Tạ Phương nhìn bộ dáng lạnh lùng của Hạ Xương Nguyên, cuối cùng bà cũng
hiểu hắn đã biết toàn bộ sự thật. Trong mắt Tạ Phương đẫm lệ, bà đứng ở
trước mộ cô bạn thân nói ra tất cả tâm tư trong lòng bấy lâu.
Bà đem tất cả thù hận đổ lên ngừơi Tử Ca, bà lừa mình cho rằng nếu không
có Tử Ca, mọi chuyện sẽ không như bây giờ. Nhưng bà sai lầm rồi, sai ở
chỗ bà không nên yêu Hạ Xương Nguyên.
Đỗ Hoành Hùng nói rất đúng, bà bị mù thật rồi.
"Tử Ca, mẹ thực xin lỗi con, nếu sinh hạ con, nên cho con một chút tình
thương, đúng là vài năm nay mẹ. . . . . ." Tạ Phương khóc không thành
tiếng, vài năm qua nếu không có hận ý trong lòng, mọi chuyện đã không
như bây giờ, bà đã có thể sống một cuộc sống bình thản hơn.
Lệ theo khóe mắt chảy xuống, Tử Ca ôm chặt Tạ Phương, cô không nói gì. Cô
không có tư cách để nổi giận, người phụ nữ kia vì cô mà bất chấp cả tình yêu của mình, để cho cô được ra đời, được sống, nhưng cảm giác này so
với chết còn dễ chịu hơn.
"Mẹ, cám ơn ngươi, cho ta sinh mệnh."
Tử Ca nước mắt trợt xuống khuôn mặt, đánh vào nàng hoàn Tạ Phương trên
cánh tay, khả trong mắt nàng lại lộ ra hơi hơi cười, nàng chưa từng có
cùng mẹ như vậy tiếp cận quá.
"Mẹ, từ giờ trở đi, để cho con thương người, có được không?"
Tạ Phương kéo Tử Ca, trên mặt còn vương nước mắt, cả người thoải
má
