đều không thấy.”
Phí Gia Nam trong mắt chợt loé, nhìn kĩ lại cánh cửa sổ bị khoá kĩ, bỗng nhiên mỉm cười, đem một cái ghế dựa kéo qua,
đứng lên, nhấc chân hung hăng đá một cái, thuỷ tinh phát ra tiếng răng
rắc, hiển nhiên là bể
Mặt mấy người thủ hạ phía sau rõ ràng thay
đổi, thuỷ tình này làm sao? Không có khả năng a, thuỷ tinh vẫn là do lão đại tự mình kiểm tra qua
Phí Gia Nam nhìn thuỷ tinh dễ dàng bị đá bể, có chút suy nghĩ, bỗng nhiên quay đầu phân phó: “Đem khách nhân bên ngoài sơ tán.”
“Vâng.” Ra lệnh một tiếng, lập tức có người đi xuống sơ tán khách nhân.
Phí Gia Nam nghe thanh âm của tân khách dần nhỏ xuống, thế này mới xuất ra
động tác, thò người đi ra ngoài cửa sổ, nhìn dưới đất phía bên ngoài căn phòng có một khung thuỷ tinh hoàn hoàn chỉnh chỉnh, trong lòng không có chút tư vị gì, nhưng miệng lại mỉm cười một cách tà nịnh.
Lúc
này phía bên ngoài trang viên, Đồng Nhan lao lực cởi áo cưới trói buộc
cô, phía trước Tiếu Thâm ôm Đồng Đồng đầu, bàn tay to gắt gao chế trụ
cái đầu nhỏ không thành thật của con.
Tiếu Thâm khoé miệng mang
chút tươi cười, bỗng nhiên phía sau đám cỏ có cái gương, góc độ vừa
đúng, chiếu vào cô gái đang thay quần áo phía sau.
Đồng Đồng ý
thức được ông già nhà mình (nguyên văn lão cha nha~) gian trá, không cần quay đầu cũng nhìn được phía sau, mà mình thì bị bàn tay to chế trụ
phía sau đầu, bất mãn mở miệng: “Cha, cha lừa đảo, không cho con xem,
cha còn vụng trộm dùng gương để nhìn lén mẹ thay quần áo!”
(O_O)…
Động tác thay quần áo của Đồng Nhan lập tức dừng lại, trừng mắt nhìn cái ót
của người nọ: “Anh thành thật một chút cho tôi, đợi lát nữa lại tính sổ
với anh!”
Tiếu Thâm sờ sờ mũi, cảm thấy chính mình rất đáng
thương, nhịn không được vì mình mà biện giải: “Vợ à, em không biết mấy
ngày nay vì tìm em mà anh cũng chưa được ngủ chút nào a~, em xem em xem, đôi mắt của anh thâm quầng rồi đây nè, rất nghiêm trọng a~!” Vì chứng
minh chính mình thật sự ngủ không được ngon, Tiếu Thâm quay đầu chỉ vào
đôi mắt thâm quầng xanh xao cho Đồng Nhan coi.
“A, Tiếu Thâm, anh xoay người sang chỗ khác cho tôi, dám nhìn lén, coi tôi có móc mắt anh không!”
Tiếu Thâm biết điều, nhân cơ hội vụng trộm ngắm thêm vài lần thân hình trắng noãn non mềm kia, lại cảm thấy thân thể mình có chút biến hoá, lập tức
chuyển ánh mắt đi sang chỗ khác, hơi thở chung quanh lập tức thay đổi,
lạnh lẽo a lạnh lẽo, Đồng Đồng rõ ràng cảm giác được, hồi nãy còn tủm
tìm cười ông già nhà mình, nhưng giờ bỗng nhiên thay đổi, rụt cổ, cảm
thấy không thích hợp, Đồng Đồng biết điều, không dám nói nữa.
Đồng Nhan làm như hoàn toàn không phát hiện ra cái gì bất thường, dùng tốc
độ nhanh nhất mặc quần áo, đôi mắt đào hoa nhỏ dài của Tiếu Thâm nhìn
xuyên thấu qua đám cỏ che lấp chiếc gương, gắt gao nhìn chằm chằm vào
chỗ tổn thương ở trên thắt lưng của Đồng Nhan.
Đáng chết, đám cháy lớn kia vẫn làm cô bị thương.
Phí Gia Nam!
Lão tử mà để ngươi sống tốt thì sẽ không mang họ Tiếu!
Thay quần áo xong, Đồng Nhan vỗ vỗ ghế phía trước, ý bảo Tiếu Thâm cô đã thay xong rồi.
Tiếu Thâm lúc này mới chậm rì rì xoay người lại ôm Đồng Nhan, đôi mắt đào
hoa lấp lánh ánh sáng, “Vợ à, hoan nghênh em trở lại vòng tay ôm ấp của
chồng a~”
Đồng Nhan mỉm cười, một giây sau đó liền dở thói côn
đồ: “Anh còn mặt mũi mà tự xưng mình là chồng? Em để lại tờ giấy cho anh đã vài ngày, anh còn không biết xấu hổ mà giờ mới tới, vợ anh bị bắt
cóc đã vài ngày, anh còn có tâm tư tổ chức lễ tang cho người khác!”
Tiếu Thâm ha ha cười: “Hồi trước cũng có nghi ngờ, nhưng cũng không tìm được bằng chứng thể hiện người đó không phải là em, hơn nữa anh cũng không
thể đả thảo kinh xà, chờ khi anh xác định, lúc tới nơi, em đã bị mang
đi, không phải là anh rất bận rộn sao, em xem, giải quyết xong mọi
chuyện liền lập tức chạy đến Singapore.”
Đồng Nhan trừng anh một
cái, cũng biết anh đều là nói thật, nhưng cũng không nghĩ cho anh sắc
mặt tốt, cô sợ không la không mắng hắn như bình thường, chỉ sợ thấy Tiếu Thâm cô liền khóc oà ra, đó là chuyện cô gái nhỏ mới làm, Đồng Nhan cô
kinh thường nha~
Nhìn Tiếu Thâm trưng ra khuôn mặt xinh đẹp yêu
nghiệt, trong lòng không biết thế nào, chính là nhịn không được cảm thấy uỷ khuất muốn khóc, mũi có chút ngứa, Đồng Nhan nhanh chóng dời đi tầm
mắt, nhìn trong lòng Tiếu Thâm còn có Đồng Đồng, mỉm cười, bộ dạng muốn
ôm lấy con, “Con, mẹ lại gặp được con.” Lại nhìn thấy con, cô lại nghĩ
đến những lời đe doạ của Phí Gia Nam, cô vẫn lo lắng nếu như thật sự
mình không chạy thoát được thì phải làm sao.
Đồng Đồng nhanh chân chạy tới muốn ôm mẹ một cái, lại bị Tiếu Thâm túm lại, Đồng Đồng uỷ
khuất ngẩng đầu nhìn cha, lại bị cha hung tợn trừng mắt một cái: “Mẹ con thân thể không tốt, con già đầu như vậy rồi lại không biết xấu hổ mà
còn đòi mẹ ôm a.”
Dù là miệng nói vậy, trong lòng lại nghĩ, vợ mình rốt cục tìm trở về, người ôm đầu tiên cũng phải là anh a~!
Đồng Nhan nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của con, cười trấn an, quả thật cô
bây giờ một chút khí lực cũng không có, tay thì sờ sờ đầu