ngoài đi, Sở cô nương ở lại đây làm
trợ thủ cho tôi”.
Nói rồi chàng viết một đơn thuốc đưa cho Tần Triển Bằng,
nói: “Hai thứ thuốc này phiền ông nhanh chóng tới phòng thuốc sao khô rồi đem về
đây”, sau đó chàng lại tiếp tục viết hai đơn thuốc, bảo: “Hai đơn thuốc này, bắt
đầu từ ngày mai, một ngày ba thang, liên tục hai mươi ngày. Sau đó mỗi ngày một
thang, liên tục ba tháng”.
Nghe thấy còn có đơn thuốc phải dùng liên tục ba tháng, người
Tần gia đều cảm thấy an ủi trong lòng.
Nước nóng nhanh chóng được mang tới. Chẳng bao lâu, cao thuốc
sao khô xong cũng được đưa tới. Hà Y nhẹ nhàng khép cửa lại. Chẳng mấy chốc
trong phòng đã dần dần nồng nặc mùi thuốc.
Hai người rửa tay, Hà Y chiếu theo lời chỉ dẫn của Mộ Dung
Vô Phong, cắt bỏ y phục trên người Tần Vũ Tang, tiếp đến lại cắt đứt ba đầu mũi
tên độc.
“Rút mũi nào ra trước?”, Hà Y đứng bên hỏi.
“Nàng có sợ nhìn thấy máu không?”, chàng chợt hỏi.
“Liệu có chảy nhiều máu không?”.
“Máu có thể tuôn mạnh như tên bắn, có thể bắn tới tận tấm
rèm”, chàng nói.
Hà Y cảm thấy đôi chân bắt đầu phát run.
Mộ Dung Vô Phong lại nói: “Có điều, nếu như chúng ta kịp thời
dùng tay bịt vào vết thương ngăn máu chảy ra, thoa lên kim sang dược, rồi may vết
thương lại, thì máu sẽ không chảy mất quá nhiều”.
Hà Y lập tức nói: “Mộ Dung Vô Phong, đây là việc của chàng
mà!”.
“Ừm!”, chàng nói: “Cám ơn nàng đã nhắc nhở ta”, chàng ngừng
một lát rồi lại nói: “Nếu như nàng sợ thì cứ ra bên ngoài đợi. Bây giờ một mình
ta cũng đủ rồi”.
Hà Y cắn môi, nói: “Ta không đi đâu. Ta sẽ trốn sau lưng
chàng”, nàng quả thật lấy một cái ghế tới ngồi sau ghế của Mộ Dung Vô Phong,
cách lưng ghế trò chuyện với chàng.
“May mà nàng không phải đệ tử của ta”, chàng than một tiếng,
nói: “Nàng toàn ở bên phá quấy thôi”, vừa nói, vừa rút một mũi tên ra, sau đó
thuần thục thoa kim sang dược, rồi bắt đầu khâu miệng vết thương.
“Chàng đang làm gì vậy?”
“Làm việc nàng sợ nhìn thấy nhất, khâu vá.”
“Khâu vá, việc này có gì khác khuê nữ thêu hoa không?”
“Chẳng có gì khác, da người cũng chỉ như một tấm vải mà
thôi.
“Tại sao ta nghe mà thấy toàn thân nổi hết da gà vậy?”
“Bây giờ ta sẽ bắt đầu nhổ mũi tên thứ hai”, nói xong chàng
rút mũi tên ra, nhanh tay bịt chỗ vết thương ứa máu rồi làm theo cách cũ, nhanh
chóng lo liệu xong vết thương thứ hai.
Lúc rút mũi tên thứ ba ra, rốt cuộc một tia máu cũng bắn tới
tận tấm rèm, dọa cho Hà Y sợ tới mức nhảy dựng lên.
Mộ Dung Vô Phong rửa tay sạch sẽ trong chậu nước, di chuyển
xe lăn, nâng thân trên của Tần Vũ Tang dậy, bắt đầu dùng dải băng trắng dài ba
trượng băng bó vết thương. Hà Y thì đứng bên cạnh dùng nước sạch lau rửa vết
máu trên người Tần Vũ Tang.
Dù gì Tần Vũ Tang cũng là một hán tử to con, đến khi Mộ Dung
Vô Phong băng bó xong thì cũng mệt mỏi tới mức mồ hôi đẫm trán.
“Chàng mệt lắm rồi phải không?”, Hà Y nhúng khăn vào nước
nóng rồi lau mồ hôi trên trán cho chàng.
Mộ Dung Vô Phong bắt mạch cho Tần Vũ Tang rồi nói: “Máu của
anh ta đã không còn chảy ra nữa. Tuy vẫn cần nghỉ ngơi điều dưỡng ba tháng
nhưng nói tóm lại thì đã không đáng lo nữa”.
Hà Y vui mừng nói: “Thật sao? Nhưng huynh ấy… huynh ấy sao
không tỉnh lại?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Muốn anh ta tỉnh lại cũng không khó”,
nói rồi điểm hai huyệt đạo trên người Tần Vũ Tang.
Tần Vũ Tang run rẩy, trong miệng lẩm nhẩm gọi.
“Hà Y… Hà Y… Hà Y…”
Mộ Dung Vô Phong thoáng biến sắc, hỏi: “Hắn đang gọi nàng?”.
Hà Y có chút xấu hổ nhìn chàng, ngập ngừng một lúc mới nói:
“Ừm”.
“Hắn cũng gọi nàng là Hà Y?”, Mộ Dung Vô Phong nghiêm mặt.
Chàng chợt đẩy xe về phía sau, quay người đi, lạnh nhạt nói: “Đã là gọi nàng, vậy
thì hai người nói chuyện đi”.
Hà Y giậm chân nói: “Cả nhà họ đối đãi với ta rất tốt. Cứ
như… cứ như người một nhà vậy”.
Câu này vừa nói ra, nàng liền biết mình lại lỡ miệng rồi.
Mộ Dung Vô Phong “hừ” một tiếng, nói: “Người một nhà?”.
Hà Y còn đang định giải thích thì Tần Vũ Tang đột nhiên mở mắt,
vừa nhìn thấy Hà Y liền giữ lấy tay nàng nói: “Hà Y, nàng… nàng cũng ở đây. Ta…
ta còn cho rằng sẽ chẳng được thấy nàng nữa”.
Hà Y vốn định rút tay ra, nhưng nhìn sắc mặt anh ta tái nhợt,
vết thương còn nặng nên không dám lỗ mãng, liền khẽ cười nói: “Huynh chớ lo,
huynh đã không sao nữa rồi. Chỉ cần cố gắng nghỉ ngơi mấy tháng, là có thể… có
thể hoàn toàn khỏe lại như xưa”.
Tần Vũ Tang nắm chặt lấy tay nàng, thều thào nói: “Nàng đừng…
đừng đi áp tiêu nữa, ở… ở nhà bầu bạn với ta, được không?”.
Hà Y nhìn đôi mắt đang khẩn thiết nhìn mình, nhớ lại ngày
trước anh ta đối tốt với mình, trong lòng mềm nhũn, nghĩ hãy cứ đồng ý bừa trước
đã, liền nói: “Ừm”.
Tần Vũ Tang vui lắm, hai tay sờ xuống túi, rút ra một chiếc
nhẫn ngọc. Trên nhẫn còn vương máu.
Hà Y nhìn thấy máu, trong lòng hoảng sợ, liền nhắm mắt lại,
lúc mở mắt ra, chiếc nhẫn kia đã được đeo lên ngón tay mình.
“Hà Y… lấy… lấy ta nhé?”, Tần Vũ Tang nắm lấy tay nàng, tha
thiết nói.
“Hỏng bét!”, trong lòng Hà Y la hoảng.
Mộ Dung Vô Phong đã giận tới không kìm được nữa, bèn xông tới,
gầm lên vớ