Old school Easter eggs.
Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211451

Bình chọn: 7.00/10/1145 lượt.

lẽ anh không như thế sao?”

“Em sẽ cho anh được trải nghiệm, cảm

giác mà không bao giờ anh có thể trải nghiệm trên người Kỷ Lương…” Dưới

con mắt của Eliza, vóc dáng của Kỷ Lương nhìn rất nhàm chán, nhạt nhẽo,

hơn nữa, nhìn từ trên xuống dưới cũng chẳng thấy được chút mềm mại đáng

yêu nào của một người phụ nữ nên có. Cho nên, cô ta rất tự tin vào thân

hình của mình, tuyệt đối có thể thắng được Kỷ Lương, chứ đừng nói đến

chuyện… Kỷ Lương đã từng sinh con, về điểm này, cô ta vô cùng tự tin…

Hạ Vũ bình tĩnh nhìn cô ta. Người phụ

nữ trước mắt anh, quả thật là một báu vật trời cho, có thể khiến đám đàn ông trở nên điên cuồng. Cứ nhìn những ánh mắt thỉnh thoảng lại ngắm

nghía cô ở trong quán bar này thì biết, nhưng mà… đám đàn ông đó, cũng

không bao gồm Hạ Vũ anh.

Nếu người khác nói gì đó về anh, anh

cũng có thể không quan tâm, nhưng mà… một khi đã đề cập đến Kỷ Lương… sẽ khiến anh không thể giữ nổi bình tĩnh.

Mà khi anh không còn giữ được bình tĩnh, cũng trực tiếp phản ứng ngay ở bàn tay mình!

Đầu tiên, Eliza hơi ngẩn người, không

thể tin được bàn tay đang đặt trên ngực phải của mình lại cử động. Giống như muốn chứng minh tất cả những chuyện này không phải là ảo giác của

cô, bàn tay to đặt trên ngực cô lại tiếp tục cử động, cảm giác tê dại

chạy dọc sống lưng, lan ra toàn thân, khiến cô không kìm được, khẽ rên

rỉ thành tiếng…

“… Hạ… rốt cuộc anh cũng nghĩ thông suốt rồi sao…” Mặt Eliza đầy vẻ mừng rỡ.

Dù cô không có cách nào để chiếm lấy người đàn ông này cả đời. Nhưng mà… có thể làm người tình một đêm của anh, cũng đủ lắm rồi.

Vì cô ta cứ nghĩ rằng mình đã có được

Hạ Vũ, cho nên… Hạ Vũ cử động tay như vậy, khiến cô ta vô cùng kích

thích, cả người mềm nhũn ra!

“Có lẽ… chúng ta nên tìm một căn phòng…” để thoải mái hưởng thụ đêm nay…

Eliza mời gọi, ám chỉ rõ ràng như vậy, không tin anh không hiểu. Tay cô, bắt đầu chậm rãi trượt xuống đũng quần anh…

Nhưng mà… Anh từ chối, đúng thế, Hạ Vũ từ chối.

“Không cần! Ở đây là được rồi!”

Giọng nói của anh hoàn toàn bình tĩnh,

không hề có sự động tình như Eliza đang chờ mong, cũng khiến Eliza đang

mơ màng cũng tỉnh táo hơn một chút!

Tỉnh táo rồi, cũng khiến cô ta càng

muốn xác định rõ… Chẳng lẽ Hạ Vũ thật sự không hề có chút phản ứng nào

hay sao?! Cho nên, bàn tay đang tìm kiếm dưới đũng quần Hạ Vũ của Eliza

càng cuống quít hơn…

Kết quả là…

“Anh…” Kết quả mà cô ta nhận được trong lòng bàn tay khiến Eliza tỉnh táo hoàn toàn! Cô không thể tin được,

thực… thực sự lại có một người đàn ông… bị cô khiêu khích đến như thế…

mà không hề có chút phản ứng nào…

“Được rồi!” Hạ Vũ giữ chặt tay cô ta lại: “Tôi xác định rồi!”

“Cái gì?” Eliza vẫn còn đang khiếp sợ.

“Cứng quá!”

“Cái gì?”

“Tuy to, nhưng không đủ đàn hồi.”

“Cái gì?”

“Sau này chắc chắn sẽ bị chảy sệ.”

“…”

“Hàng giả, không có cảm xúc!”

“Hạ Vũ!” Đã nói đến mức này rồi, nếu cô mà còn không hiểu nữa thì đúng là quá ngu ngốc!

“Cô… không thể nào so với tiểu Lương được!”

Hết chương 107. Kỷ Lương đón Kỷ Duệ từ nhà Đoàn Khanh Nhiên về. Mấy hôm nay, tên nhóc quỷ này luôn chạy tới nhà Đoàn Khanh Nhiên tìm bạn để chơi game.

Kỷ Lương cũng không vội vàng về nhà ngay… Nếu về gặp Hạ Vũ, sẽ khiến cô cảm thấy không được tự nhiên. Vết son môi đó, thực sự khiến lòng cô có chút khúc mắc, nhưng lại không muốn anh cảm nhận được cô có gì khác thường. Bởi vì… cô vẫn chưa thể hiểu được những suy nghĩ trong lòng mình lúc này.

Cô dừng xe ở đường Giang Tân, quay cửa kính xuống khiến gió đêm thổi vào.

Gần đây, cô luôn suy nghĩ, về tình cảm của mình dành cho Hạ Vũ… có phải đã thay đổi rồi hay không?

Mọi người thường nói, theo thời gian, tình yêu sẽ dần lụi tàn, sẽ càng lúc càng mờ nhạt. Nên tình yêu đơn phương cũng vì thế mà không tồn tại được lâu. Tình yêu say đắm của bảy năm trước đã tiêu tốn hết tất cả dũng khí của cô! Trải qua bảy năm, hơn hai nghìn năm trăm ngày mài mòn… tình cảm của cô dành cho anh, đã tăng lên, hay đã bị hao mòn không còn chút nào cả, chỉ là ở bên cạnh nhau có cũng được không cũng chẳng sao, hay là vì bù đắp cho sự tiếc nuối của năm đó…

Bảy năm! ‘Thèm của lạ sau bảy năm’ (*) à? Cô cố tìm vui trong tâm trạng khổ sở của mình.

(*)Tên một bộ phim của Marrilyn Monroe, tên gốc là “The seven-year itch”. Ai có cách dịch khá hơn thì mách mình nhé. Cảm ơn em Voi Còi.

Còn phía Hạ Vũ thì sao… Anh có thật sự yêu cô không? Hay chỉ là một cảm giác chịu trách nhiệm, sau đó, từ trách nhiệm mới sinh ra một loại tình cảm khác, như tình thân chẳng hạn, mà… không phải là tình yêu? Đối với một người đàn ông như Hạ Vũ, nhắc đến tình yêu… quả thực là có cảm giác như truyện nghìn lẻ một đêm vậy.

Nếu bọn họ không gặp lại nhau lần đó, nếu anh không phát hiện ra sự tồn tại của anh Duệ, vậy thì hai đường thẳng song song của họ cũng sẽ không có điểm giao nhau. Cuộc đời của hai người, có lẽ cũng sẽ chỉ gặp nhau một lần vào bảy năm trước, rồi càng lúc càng xa mà thôi.

“Này, Kỷ Tiểu Lương…”

“Ơi?”

“Mẹ đang buồn phiền chuyện gì thế?” Kỷ Duệ sao có thể không phát hiện ra sự khác thường của cô được. Cậu vốn còn n