Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211293

Bình chọn: 7.00/10/1129 lượt.

h còn làm nhiều lần như vậy làm gì…” Suýt nữa là

làm cô mệt chết luôn…

Thi Thanh Trạch che mặt! những chuyện

không nên để trẻ con nghe thấy này, mà hai người kia lại tự nhiên phơi

bày trước mặt mọi người như vậy, hắn chỉ là người nghe thôi mà còn cảm

thấy ngượng. Hắn nghiêng đầu, nhìn thấy than hình nho nhỏ đó đang ngồi

trên cầu thang tầng hai, xem cuộc vui cùng hắn. Kỷ Duệ nhướng mày, ý bảo hắn không được lên tiếng.

“Em nhớ rõ nhỉ.”

“Tôi…” Kỷ Lương, mày đúng là quá ngu ngốc, không phải mày đang tự đào hố chôn mày đấy à?!

“Em sướng là được rồi, tôi không thấy sướng.” Anh tiếp tục làm ra vẻ người bị hại.

“Anh…” Đây là lần đầu tiên Kỷ Lương nhận ra, người đàn ông này không nói thì thôi, hễ cất lời chỉ một câu thôi

cũng đủ làm người ta tức chết: “Ai… ai nói là bà đây sướng chứ, cái… cái kỹ thuật đó của anh… Còn… còn không cả bằng Thanh Trạch.” Ngón tay ngọc giơ lên, đã thành công khiến Thi Thanh Trạch bị thương lần thứ hai.

Cơn tức trong lòng Hạ Vũ vừa giảm đi một chút giờ lại bùng lên. Ánh mắt lạnh lẽo khẽ nheo lại, anh trầm mặc một

chút rồi nói: “Nói vậy, là em cũng không sướng à.”

“Đúng!” Mẹ nó chứ, sao cái từ “sướng” phun ra khỏi miệng anh ta nghe lại kì quặc như vậy.

“Được rồi.” Anh gật đầu: “Về sau tôi sẽ bù đắp lại cho em.”

“Ai them về sau gì với nhà anh!” Kỷ

Lương muốn… rất muốn nổi nóng… Nhưng cứ tiếp tục đối diện với người đàn

ông mặt như núi băng ngàn năm này, mà cô nổi điên lên, thì chẳng khác gì làm trò hề.

“Em phải chịu trạch nhiệm.” Anh lại nhắc lại trách nhiệm của cô.

“Chịu trách nhiệm cái đầu anh ấy” Cô thô lỗ nói: “Ai nói là tôi cướp đêm đầu tiên của tôi chứ? Đêm đầu tiên của

cánh đàn ông các người, con mẹ nó, đều không phải là dành cho hai bàn

tay của mình à?” Còn không biết xấu hổ mà bắt cô chịu trách nhiệm nữa.

“A ha ha ha ---.” Thi Thanh Trạch không

nhịn được liền cười ầm lên. Hắn lập tức nhân được hai anh mắt sắc nhọn

bắn về phía mình, vội vàng bịt miệng, ý bảo bọn họ cứ tiếp tục, đừng để ý đến hắn. Mẹ nó chứ, đêm đầu tiên dành cho hai bàn tay… vậy mà Kỷ Lương

cũng nói được… Tuy nhiên, rất chính xác…

“…” Hạ Vũ cũng hết sức kinh hãi,

nhưng anh là ai nào, đòi nợ không được à? Không sao cả! Đổi cách khác là được: “Vậy tôi chịu trách nhiệm với lần đầu tiên của em.” Đòi nợ biến

thành trả nợ.

“Không cần!” Kỷ Lương hít sâu một hơi,

cố gắng trấn tĩnh lại: “Đều là người trưởng thành rồi, chuyên trai gái

thân mật là chuyện hết sức bình thường…”

“Là một người quân nhân, tôi sẽ không trốn tránh trách nhiệm của mình.”

“A --- anh điên rồi!” Kỷ Lương chỉ vào

anh, tức nghẹn đến nửa ngày không nói lên lời: “Anh… anh cút đi cho

tôi!” Không nói lý được thì không nói nữa, trực tiếp đuổi khách là xong.

“Cô ấy bảo cậu cút đi kìa.” Gã đàn ông nào đó bình tĩnh quay đầu, truyền lại nguyên văn lời của cô cho gã còn lại.

“Tôi…” Thi Thanh Trạnh chỉ vào mình, trợn mắt há hốc mồm.

“Không phải anh ta, là anh!” Kỷ Lương chỉ thẳng vào anh: “Anh, Hạ Vũ! Cút ngay cho tôi!”

Woaaa! Thật quá can đảm! Thi Thanh Trạch thầm ủng hộ Kỷ Lương.

Phản ứng của Hạ Vũ, là với tay qua, đẩy

ngón tay của cô về, sau đó cầm cốc nước trên bàn, đưa đến bên miệng cô:

“Cổ họng khô hết rồi, uống nước đi.”

Tôi… tôi thèm vào!

Khả năng phớt lờ của anh ta thật quá mạnh mẽ!!!

Kỷ Lương trừng mắt nhìn cốc nước đang

đặt ngay bên miệng, muốn từ chối, nhưng thật sự cô cũng khát khô cổ rồi. Nghĩ lại, thì đây là nhà cô, đây là cốc nhà cô, nước của nhà cô, vì sao cô lại không uống. Vì thế, cô không khách khí, há to mồm ngậm miệng

cốc, uống mấy ngụm to cho cổ họng đỡ khô khốc. Mới uống được một nửa,

anh đã đột ngột lấy cốc lại.

“Tôi…” vẫn muốn uống tiếp. Nhưng lời còn chưa nói ra đã bị tắc nghẹn ở cổ sau khi nhìn hành động của anh: “Anh…”

Trước mặt cô, anh cầm cốc nước vừa rồi, uống hết chỗ nước còn lại cô vừa uống dở.

“Tôi cũng hơi khát.” Anh trả lời, như để phụ họa cho câu nói đó, anh còn khẽ đưa lưỡi liếm một vòng quanh miệng.

Năm đó, tên nào ngu ngốc nghĩ Hạ Vũ là

một tên đầu gỗ không hiểu phong tình thế hả? Rồi lại tên ngu ngốc nào

dám nói Hạ Vũ không hề biết cái gì gọi là dục vọng hay khiêu khích? Chỉ

một hành động vừa rồi thôi cũng đã gợi cảm chết người rồi!!!

Kỷ Lương không biết nói gì, vất vả lắm mới có thể rời mắt khỏi đôi môi anh…

Không khí trở nên gượng gạo, tế nhị vô

cùng. Theo cách nói trong hồi ký của Thi công tử là: bầu không khí trong phòng bỗng như xuất hiện vô vàn những bong bóng màu hồng nhạt, đó là

màu hồng của mối tình đầu, sau đó… sau đó, tiểu ác ma xuất hiện cầm cây

kim dài màu đen, trực tiếp đâm thủng hết đám bong bóng màu hồng kia.

“Mẹ, con cũng khát.” Giọng nói mang theo sự tức giận đột ngột vang lên, phá vỡ sự im lặng trong phòng.

Kỷ Duệ mở to đôi mắt đen tròn, nhìn chằm chằm Kỷ Lương. Trong mắt người ngoài, thì bộ dáng đó vô cùng đáng yêu

khiến người ta không kìm được mà muốn bước lên hôn vài cái, nhưng Kỷ

Lương nhìn thấy rõ sự khinh bỉ mà tên nhóc quỷ kia dành cho cô.

Ánh mắt kia, theo Kỷ Lương hiểu thì là: Kỷ Tiểu Lương, mẹ đúng là không có khí tiết, dễ dàng bị nam


Insane