sắc mua chuộc như vậy.
Kỷ Lương xấu hổ, cô thừa nhận, vừa rồi cô đã bị dáng vẻ khêu gợi kia của Hạ Vũ làm cho đầu óc mơ hồ rồi.
“Để mẹ rót cho con.” Cho nên, cô lựa chọn, tạm thời là kẻ đào ngũ.
“Mẹ, con cũng muốn uống bằng cái cốc này.” Kỷ Duệ chỉ vào chiếc cốc trong tay Hạ Vũ: “Chú, trả cốc cho cháu.”
Hạ Vũ nhìn cậu, không có ý muốn đưa cốc
qua, anh nói: “Muốn uống nước thì tự đi mà rót.” Sau đó lại nói với Kỷ
Lương: “Em đừng có chuyện gì cũng làm hộ nó như thế, sẽ làm hư con mất,
nó cũng lớn rồi.”
Còn chưa bước qua cửa mà đã muốn nhúng
tay vào việc dạy dỗ tôi à? Anh nhỏ nhà họ Kỷ làm sao có thể chấp nhận
dáng vẻ như chủ nhà kia của Hạ Vũ được, cậu hơi mím môi, đôi chân nhỏ
khẽ di chuyển lao thẳng về phía Kỷ Lương, vùi mặt vào chân Kỷ Lương:
“Mẹ, chú kia thật đáng ghét, Duệ Duệ không thích chú ấy… Hu hu…”
Cậu khóc nức nở như thật, Thi Thanh
Trạch thầm nghĩ, nhà họ Kỷ từ nay về sau sẽ không được bình yên rồi. Một tên nhóc ác ma, them một cô nàng lưu manh, rồi lại cả Hạ ma đầu nữa.
Tình cảnh này, chỉ nghĩ thôi đã thấy có trò hay rồi.
“Không khóc nữa! Đàn ông con trai mà động chút chuyện đã khóc sướt mướt, cháu có phải là đàn ông không?”
“Hu hu hu… mẹ, chú quát con…chú dọa con… Con không cần chú ấy đâu…” Cậu càng khóc hăng hơn.
“Hạ Vũ, ai cho anh dám quát con tôi! Anh đi ra ngoài cho tôi!” Tuy cô biết con trai mình đang đóng kịch, nhưng
cô làm sao có thể chấp nhận để người khác đứng trên địa bàn của mình mà
quát tháo con trai mình được: “Đi ra ngoài cho tôi ---.” Nói xong, cô tự mình đẩy anh ra cửa, sau đó đóng sầm cửa lại.
Cuối cùng cũng đuổi được anh ta đi!!!
Vì sao cả hắn cũng bị tống ra ngoài?!
Thi Thanh Trạch ngơ ngác nhìn cánh cửa
đóng chặt trước mặt. Đương nhiên là hắn vốn cũng không định ngủ lại, hắn cũng không có cái lá gan đó, nhưng cũng đâu cần phải đuổi hắn và Hạ ma
đầu ra cùng lúc chứ. Thi Thanh Trạch hơi xoay chân, định rời đi, nhưng
tốc độ xuống tay của Hạ Vũ nhanh hơn hắn gấp nhiều lần, cánh tay dài vừa duỗi ra đã túm lây cổ áo hắn kéo ngược lại.
“Tôi có một số việc muốn hỏi cậu.”
“Lão Đại à, tôi không biết gì đâu!”
Thi Thanh Trạch rất muốn khóc, nước mắt
đàn ông không dễ chảy, chẳng qua là chưa gặp được lúc quá khó khăn mà
thôi. Không cần nghĩ cũng biết anh ta định hỏi chuyện gì, nhất định là
liên quan đến mẹ con nhà họ Kỷ kia, nhưng mà… Làm sao nói được, cái gì
cũng không nói được… hắn hiểu rất rõ, chỉ cần không cẩn thận mà nói lỡ
lời, đắc tội bên nào thì hắn cũng chết chắc…
Nhưng mà người nào đó hoàn toàn không
thèm để ý đến sự kháng cự của hắn, sau đó, hắn bị người nào đó ép, ném
vào trong xe đưa đi.
Đêm nay, dưới sự quyền uy của người nào đó, Thi Thanh Trạch ngoan ngoãn trình báo những nội dung như sau:
Một: Quen biết Kỷ Lương như thế nào?
Hai: Vì sao lại qua đêm ở nhà họ Kỷ? Mỗi lần qua đêm ở đó thì làm những
gì? Ba: Có phải có suy nghĩ không an phận với Kỷ Lương hay không? Bốn:
Tình hình mấy năm nay của Kỷ Lương như thế nào? Còn nữa…
“Cậu biết được bao nhiêu về… người đàn ông đã mất kia?”
“Hả?” Người đàn ông đã mất nào?!
“Chồng trước của cô ấy.”
“Phụt --- khụ khụ khụ.” Khai báo một hơi xong, miệng Thị Thanh Trạch cũng hơi khát. Hắn vừa cầm cốc cà phê lên
uống đã phun hết ra: “A… a… a… Anh nói… anh ta à…”
“Hử?”
“Khụ…” Thi Thanh Trạch hắng giọng” “Tôi
cũng không rõ lắm, Lương Lương bé nhỏ…” Dưới ánh mắt của người nào đó,
hắn ngoan ngoãn sửa lại cách xưng hô: “Kỷ Lương chưa từng nói với tôi về chuyện của người đàn ông đó!” Chẹp chẹp, năm ấy hắn chắc chắn Hạ ma đầu này đã làm chuyện tán tận lương tâm gì khiến cho Lương Lương bé nhỏ bị
ấm ức đây mà. Nhìn cái vẻ mặt chết tiệt kia của anh ta là biết anh ta
hoàn toàn không nghĩ anh Duệ là con trai của mình rồi. Mà có lẽ, tiểu
Lương và anh Duệ cũng không muốn cho anh ta biết thì phải.
Ừ, nếu vậy, thì hắn cũng coi như không biết gì cả.
Thi Thanh Trạch nghĩ một chút rồi nói:
“Nhưng mà, tôi nghĩ, Kỷ Lương chắc hẳn rất yêu người đàn ông kia…” Đây
hoàn toàn là suy nghĩ của hắn, nếu có trúng thì là trùng hợp mà thôi:
“Nếu không làm sao cô ấy có thể sinh con ra cho anh ta, còn yêu thương
đứa bé như vậy” Hắn vừa nói, vừa không quên quan sát sắc mặt của sếp Hạ, và càng vừa lòng hơn khi thấy sắc mặt anh trầm hẳn xuống, sau đó, hắn
tiếp tục thêm mắm dặm muối: “Lúc ấy, tôi cũng rất muốn theo đuổi Kỷ
Lương…”
Ánh mắt sắc bén bắn tới, khiến hắn
vội vàng bổ sung: “Nhưng mà, người sống làm sao tranh giành được với
“người chết” chứ, cho nên, tôi đã từ bỏ ý định…” Hiện giờ, ý nghĩ muốn
theo đuổi Kỷ Lương trong đầu hắn cũng hoàn toàn bị bóp chết rồi. Có một
tình địch là tên sát thần như vậy, nên thôi thì hơn: “Khụ… Lão Đại à,
tôi đã nói hết những gì tôi biết rồi, tôi có thể về được chưa?!”
Nếu yêu quý sinh mạng, hãy tránh xa Hạ Vũ.
“Ừ.”
Vừa nhận được lệnh đặc xá, Thi Thanh Trạch vội bật người muốn trốn mất dạng.
“Thanh Trạch, chờ chút.”
Còn chưa ra được khỏi cửa, giọng nói ma
quỷ kia lại cất lên. Thi Thanh Trạch đột nhiên cảm thấy mí mắt phải giật dữ dội. Mí trái có tiền, mí phải có nạn.