à mẹ rồi? !" An Tâm Á nóng nảy, trừng mắt liếc Trình Quân Hạo, cả giận nói, "Làm sao anh mua chuột được mẹ của em . . . . . ." Vận dụng sắc đẹp sao, mẹ nó.
Huống chi không phải là mẹ đã từng phản đối cô cùng Trình Quân Hạo sống chung với nhau sao, làm sao mà hiện tại? ! Hoàn toàn không giống như là cùng một người vậy ? ! Trình Quân Hạo tuyệt đối là vận dụng sắc đẹp rồi. An Tâm Á hung hăng vặn vẹo.
An Như Ý cười nhạt, "Dù sao về sau đều là người một nhà, gọi mẹ rất êm tai . . . . . ."
Trình Quân Hạo cười càng ngày càng rực rỡ, anh với An Như Ý đứng một hàng, đối diện là An Tâm Á. An Tâm Á lập tức cảm giác thấy mình giống như không cùng một phe cánh với bọn họ vậy, chuyện này là thế nào? !
Trình Quân Hạo đem mẹ cô cướp đi rồi sao? ! Này, điều này làm cho An Tâm Á hơi có chút buồn bực. Đã xảy ra chuyện gì mà cô không biết sao! ? An Tâm Á vô cùng khó hiểu.
Trình Quân Hạo tiến tới nắm lấy tay của cô, nhíu mày, nói: "Buổi tối chúng ta một nhà cùng nhau ăn một bữa cơm, cũng gọi Trữ Trữ Lẳng Lặng luôn . . . . . ."
". . . . . ." An Tâm Á trầm mặc không nói.
"Còn nữa, về sau mẹ sẽ ở tại nhà của anh, Tâm Á, em với Trữ Trữ Lẳng Lặng nguyện ý bây giờ dời qua luôn cũng tốt. . . . . ." Trình Quân Hạo lại ném ra một câu nói có tính chất tàn phá lơn hơn.
An Tâm Á bộc phát, gầm nhẹ, "Mẹ, mẹ phải dời đến chỗ của anh ta sao? !" Cô trợn to hai mắt, không thể tin. Ban đầu cô có khuyên mẹ rời đi Chu gia như thế nào đi nữa, bà cũng không muốn, hiện tại Trình Quân Hạo chỉ dùng một câu nói đầu tiên là đã làm xong, điều này làm cho cô làm sao mà chịu nổi? ! Cô thậm chí còn hoài nghi cô mới thật sự là người ngoài, An Như Ý lại giống như là mẹ chồng của cô vậy.
"Ừ. . . . . ." An Như Ý nhàn nhạt ưu nhã cười, "Con rể cũng nói như vậy, có thể không đồng ý sao? !"
An Tâm Á khóe miệng co giật, con, con. . . . . . rể? ! Mẹ tuyệt đối là trúng tà rồi. . . . . .
"Mẹ, mẹ phải dọn qua chỗ của anh ta, còn không bằng dọn qua chỗ của con đi, rốt cuộc vẫn còn chưa có kết hôn mà. . . . . ." An Tâm Á khổ sở nói xong, tại sao lại phải dọn đến chỗ của anh chứ? ! Đây cũng quá. . . . . . quá không bình thường.
An Như Ý nắm tay của cô, "Vậy con với hai đứa bé cũng cùng mẹ cùng nhau dời qua đi . . . . ."
An Tâm Á im lặng, đây là chuyện gì xảy ra? Ban đầu là mẹ muốn cô dời đi, làm cô cùng Trình Quân Hạo tách ra, hiện tại, lại chủ động yêu cầu cô dọn về sao? !
Hiện tại huyết áp của An Tâm Á có chút cao, vì sao lại xảy ra chuyện ngày hôm nay, cô thật khó mà tiếp nhận. . . . . . Rốt cuộc cô có thể có một cuộc sống bình thường như bao người trên thế giới hay không à? !
"Mẹ. . . . . ." An Tâm Á buồn bã gọi An Như Ý một tiếng, có chút ghen tị, mẹ ruột của cô đã bị Trình Quân Hạo mua chuột, tuyệt đối là bị mua chuột.
An Như Ý có chút đau lòng nói: "Con gái của mẹ, bảo bối, bất kể mẹ đã từng làm cái gì, cũng có nguyên nhân, cũng là vì muốn tốt cho con, chỉ là. . . . . ." Không thể để cho con biết.
Mặc dù có chút ích kỷ, nếu có trách tội này thì hãy cứ trách vào trên người bà thôi.
An Như Ý yên lặng nhìn chằm chằm An Tâm Á cùng Trình Quân Hạo, hai đứa trông rất hạnh phúc, bà thật không nỡ làm tan vỡ nó, chuyện đó quá tàn nhẫn. Nét mặt của bà rất nghiêm túc, nghiêm túc trước nay chưa từng có, An Tâm Á nhìn liền thở dài một cái.
Thôi, việc đã đến nước này, cô còn có thể có nói được cái gì? !
Cả đời của mẹ cũng rất đáng thương, cứ mặc bà đi đi. Kể từ khi cô có trí nhờ mẹ đã làm một người mẫu nho nhỏ để kiếm sống qua ngày, sau lại gả cho Chu Hoài, nhận hết tất cả uất ức, nếu như Trình Quân Hạo có thể dụ dỗ bà vui vẻ, làm bà nguyện ý dọn ra khỏi Chu gia, cô cũng không có gì để nói, ít nhất cũng nên cao hứng mới đúng.
Hình như đã thành thói quen, đột nhiên từ biến cố này đến biến cố khác, mặc dù có lúc yêu cầu của mẹ thật không giải thích được. Cô không hiểu, nhưng ủng hộ là tốt rồi. . . . . .
An Tâm Á liều mạng thuyết phục mình, ủng hộ là tốt rồi, những thứ khác có thể không cần phải để ý đến.
Lại sắp bấm máy rồi, An Tâm Á bất đắc dĩ đi vào trường quay, quay đầu lại nhìn về phía hai người bọn họ, một hồi mắt nhíu lại, làm thế nào lại thành ra như vậy? Mẹ nó. . . . . .
=.=! ! An Tâm Á vào trường quay, An Như Ý ngẩng đầu nhìn hướng Trình Quân Hạo, "Mẹ về nhà thu dọn một chút. . . . . ."
Trong nội tâm bà rất vui mừng.
Trình Quân Hạo cúi đầu, "Con đưa mẹ đi. . . . . ."
An Như Ý lắc đầu ngăn cản anh, "Nếu như con đi, không biết Chu Hoài sẽ lại nghĩ như thế nào? Nhất định sẽ quấn lấy Tâm Á với con, rất phiền toái. . . . . ."
Trong lòng bà hơi băn khoăn, bà không muốn để cho con trai nhìn thấy bà bị uất ức ở Chu gia, không muốn chuyện phức tạp thêm.
Trình Quân Hạo thấy bà kiên trì, không có cách nào, lại không yên lòng để một mình bà trở về, liền gọi điện thoại nói Con Muỗi dẫn theo người Ưng Môn đưa An Như Ý trở về.
Trở lại Chu thị cái gì cũng không nói, liền thu dọn đồ đạc rồi bỏ đi, nghĩ đến người của Ưng Môn, Chu Hoài rất sợ hãi ngay cả hỏi cũng không dám hỏi. Trình Quân Hạo lúc này mới yên tâm.
Con Muỗi liền dẫn An Như Ý đi. Mặc dù không biế