i để không, còn có người đang ở đây!”
Lời của hắn khiến ta hơi giật mình, hắn đương nhiên đang nói đến ta.
Có lẽ Thái Hậu cũng không muốn có quá nhiều người đến lãnh cung?
Ta nhìn lại một lần nữa, bên đó lộn xộn chẳng ra hình thù gì, đổ nát
đến mức này, đến cả nóc nhà cũng phải sửa, còn cả một bức tường… Thái
hậu hạ lệnh phải sửa xong trong năm ngày, nói thật cũng hơi khó.
Lắc lắc đầu, mấy chuyện này không phải việc ta quan tâm. Ta quay
người đổ nước đi rồi trở lại phòng để rửa mặt, chải đầu, sau đó không ra ngoài nữa. Hôm nay ta phải ngoan ngoãn bôi thuốc để người ta không nhìn thấy dung mạo thật của mình.
Vì đông người nên khi Triêu Thần mang cơm đến cho ta không dám ở lại
lâu. Ta chỉ trao đổi bằng ánh mắt với nàng ta rồi hai người nhìn nhau
cười.
Lãnh cung mấy ngày nay không lạnh lẽo chút nào, bên ngoài đầy tiếng bước chân người qua lại. Cho tới tối mới bắt đầu yên tĩnh.
Ngồi trong phòng một lát, ta thổi tắt đèn, lúc bước tới đầu giường
liền nghe thấy ó người đẩy cửa phòng. Ta tưởng là Triêu Thần nhưng khi
ngoái đầu, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng đang tiến lại gần.
Còn chưa kịp phản ứng, cơ thể ta đã bị người ấy ôm chặt. Nghe hắn nói nhỏ: “May mà nàng không sao, trẫm rất sợ.”
Ta sững người, chắc hắn cũng nghe nói tối qua thiên điện của lãnh
cung bị sét đánh. Đưa tay đẩy hắn ra, ta nói: “Thiếp không ở thiên điện, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Hoàng thượng…”
Hắn từ từ buông lơi vòng tay, hôm nay không có ánh trăng, ta không nhìn rõ gương mặt hắn, thế nhưng lại không thể thắp đèn.
Bàn tay to lớn vuốt ve gương mặt ta, hắn than thở. “Trẫm tưởng lãnh cung là nơi an toàn nhất trong hậu cung, nhưng nào biết…”
Vươn tay ra nắm lấy tay hắn, ta cười, nói: “Nơi này đương nhiên là
nơi an toàn nhất, chỉ là một lần bất trắc thôi, Hoàng thượng đừng bận
lòng!” Chưa nói xong, không biết vì sao ta đột nhiên sững sờ.
Một lần bất trắc… Trong đầu nghĩ tới một số chuyện, ta bỗng cảm thấy một tia sáng lóe lên.
Căn phòng tối om, hắn không nhìn rõ nét mặt ta, chỉ kéo ta tới bên
giường, cùng ngồi xuống. Hắn nói: “Triêu Thần nói nàng sợ sấm sét. Mỗi
lần sấm sét, trẫm đều ăn không ngon, ngủ không yên, nhưng trẫm lại không thể đến. Hôm qua, lúc nguy hiểm đến vậy, trẫm không thể ở đây. Hôm nay
đến lại không có sấm sét.”
Nghe ra ý tự trách móc trong lời nói của hắn, ta có chút xót xa trong lòng.
Nắm lấy tay hắn, ta nói: “Hoàng thượng không cần bận tâm đến thiếp,
nếu ngày nào chàng cũng nhớ đến thiếp mới khiến thiếp ăn không ngon, ngủ không yên.” Cúi người ôm lấy hắn, nói tiếp: “Chuyện của tiền triều còn
rất nhiều, chàng phải chuyên tâm một chút.”
Hắn sững người, cuối cùng bật cười. “Sao nàng biết trẫm không chuyên tâm?”
Ta cười: “Thiếp đoán.”
Hắn trầm giọng, nói: “Nàng yên tâm, chuyện nào lớn chuyện nào nhỏ,
trong lòng trẫm biết rõ. Sau khi Diêu Hành Niên trở về Thương Châu chưa
hề có động tĩnh gì, người của trẫm phái đi cũng chưa từng nói ông ta và
Bắc Tề có liên hệ.”
Ta im lặng lắng nghe, nếu thật sự không có động tĩnh thì tốt, chỉ e là có động tĩnh mà thiên triều không biết.
Nghĩ như vậy, trong lòng ta khó tránh khỏi sợ hãi, nhưng ngay sau đó
lại mỉm cười, người Hạ Hầu Tử Khâm phái đi, ta nên tin tưởng bọn họ.
Hắn lại nói: “Có điều… Nam Chiếu lại âm thầm hành động.”
Ta giật mình kinh hãi, vội nói: “Với Bắc Tề ư?”
Nhưng hắn lắc đầu. “Không. Nhưng Hoàng đế Nam Chiếu đã tập hợp quân đội ở phía đông bắc.”
Ta im lặng, phía đông bắc của Nam Chiếu tiếp giáp với thiên triều,
phía bắc là Bắc Tề, Hoàng đến Nam Chiếu đột nhiên làm như vậy, đương
nhiên muốn thu hút sự chú ý của Hạ Hầu Tử Khâm. Lần trước ta cho rằng
Nam Chiếu, Đại Tuyên và Bắc Tề có liên hệ với nhau, song Hạ Hầu Tử Khâm
nói, Đại Tuyên và Nam Chiếu không thể sát cánh bên nhau, có lẽ là bởi
Đại Tuyên và thiên triều không giáp nhau. Vậy thì, Nam Chiếu và Bắc Tề
vẫn có khả năng, đúng không?
Thế nhưng nếu bọn họ liên thủ xuất binh, vậy lý do là gì? Không có lý do thì không thể khai chiến.
Ta đưa tay lên vuốt ve má hắn, cảm thấy ấn đường của hắn chau lại. Ta nhẹn nhàng xoa dịu cho hắn, khẽ lên tiếng: “Hoàng thượng nhất định phải để thiếp ở lãnh cung à?”
Hắn dường như ngạc nhiên, ta lại nói: “Hôm đó, lý do Thái hậu biếm
thiếp vào lãnh cung chỉ là mạo phạm bà mà thôi, nói ra cũng không phải
chuyện gì to tát. Tuy Dao phi cho rằng vì chàng hiểu lầm chuyện của
thiếp và Hàn Vương nên mới muốn như vậy, nhưng đó không phải lý do của
Thái hậu. Chỉ cần Thái hậu nghĩ cách là có thể thả thiếp ra, chẳng phải
sao?”
“A Tử…”
Hắn vừa định lên tiếng liền bị ta ngắt lời: “Thiếp biết, hôm đó chàng không thể không làm như vậy, vẫn bởi lo lắng có phải Dao phi liên thủ
với Diêu Hành Niên hay không, hay là Bắc Tề liên thủ với Diêu Hành Niên. Nhưng bây giờ Diêu Hành Niên đã về Thương Châu, chàng chỉ cần để Thái
hậu thả thiếp ra, hơn nữa không cần khôi phục tước vị cho thiếp. Dẫu hôm nào đó Diêu Hành Niên biết thì cũng không thể nói gì. Suy cho cùng,
chuyện này đã qua l rồi.”
Hắn từ chối: “Chuyện này tuyệt đối không được.”
Hôm đó hắn nói, phong