ông công sợ hãi, giật thót mình nhưng không dám nói gì, chỉ bước lên, run rẩy đưa tay ra. Thử rất nhiều lần, y vẫn không dám
xuống tay, Cố Khanh Hằng đứng bên đẩy y ra, đưa tay bịt mũi Hạ Hầu Tử
Khâm.
Ta cúi người, đổ từng chút, từng chút thuốc giải vào miệng
hắn. Trông thấy hắn nuốt theo phản xạ nhưng chỉ trong nháy mắt, tay hắn
túm chặt tay ta, ta đau đến chau mày, chiếc lọ trên tay bất cẩn rơi
xuốngCố Khanh Hằng kinh hãi, may mà huynh ấy đã nhanh tay nhanh mắt đón
lấy.
Người trên giường nghiêng người, bắt đầu nôn.
“Hoàng thượng…” Ta không đỡ được, Lý công công vội tiến lên đỡ hắn, không ngừng gọi hắn.
Hắn nôn rất lâu, đột nhiên nôn ra máu.
“Hoàng thượng!” Ta bật khóc, không được, hắn không thể nuốt chút thuốc giải nào!
Hắn nôn đến nỗi không còn chút sức lực, yếu ớt nằm xuống.
Ta siết chặt tay hắn, cảm thấy tay hắn dần trở nên lạnh giá. Tiếng rên
rỉ ngắt quãng phát ra từ cổ họng hắn. Ta biết hắn đang vô cùng khó chịu, đúng không?
Lý công công dọn dẹp xong, lại ra ngoài thay nước. Ta kéo
chăn đắp lên người hắn, dém thật chặt, ngơ ngẩn nhìn hắn. Lần này hắn đã xác định mình sẽ chết, đúng không?
Quay đầu nhìn Cố Khanh Hằng, ta hỏi: “Hoàng thượng đã sớm
liệu được ngày hôm nay, có phải không? Vậy người định làm thế nào?”
Chiến sự mấy ngày tới, lẽ nào hắn đóng cửa, không tiếp khách ở trong trại?
Huynh ấy trầm mặc rất lâu, cuối cùng nói: “Hoàng thượng đã
viết chiếu thư, nếu có gì bất trắc thì để Tấn Vương đăng cơ.”
Ta cảm thấy toàn thân run rẩy, giận dữ nói: “Không thể
được! Hoàng thượng còn có tiểu hoàng tử, ngôi vị hoàng đế sao có thể
trao cho Tấn Vương?” Việc này nếu để Thái hậu biết, bà cũng sẽ sống chết không đồng ý.
Huynh ấy lắc đầu, nói: “Tiểu hoàng tử còn quá nhỏ, sao có thể?”
Ta im lặng, trong thời loạn như thế này, phải là người thực sự có tài năng mới đảm đương được.
Nắm chặt tay hắn, ta nghiến răng nói: “Thiên hạ này là của Hoàng thượng, ta quyết không cho phép!”
Hắn là người kiêu ngạo xiết bao, ta biết, không tới mức vạn bất đắc dĩ, hắn sẽ không nói ra những lời như vậy. Cho nên hắn mới vất
vả, cực nhọc tách ta ra, chỉ bởi một khi hắn băng hà, dẫu trước đây ta
được sủng ái như thế nào đi nữa thì cũng chỉ là một phi tử của tiên
hoàng mà thôi.
Nước mắt trào ra, ta tuyệt đối không cho phép hắn chết như vậy, không bao giờ!
Hắn nói hắn muốn ta sống sót trở về gặp hắn, ta đã sống sót trở về, vì thế hắn không thể chết!
Ngẩng đầu, ta nói với Cố Khanh Hằng: “Một lát nữa các vị
tướng quân trở về, huynh hãy thông báo với bọn họ, gần đây Hoàng thượng
lao tâm khổ trí đến nỗi long thể bất an.”
Huynh ấy sợ hãi nói: “Muội muốn lừa các vị tướng quân là Hoàng thượng sinh bệnh ư?”
Ta gật đầu. “Chỉ có cách lừa bọn họ, nói với bọn họ rằng
Hoàng thượng chỉ vì lao lực lâu ngày nên sinh bệnh, bọn họ mới có thể
giữ kín bí mật để làm yên lòng quân! Trận đánh ngày mai, hãy chuẩn bị xe ngựa!”
“Hoàng thượng, người…” Huynh ấy hết sức ngạc nhiên.
Ngoảnh đầu nhìn dung nhan của nam tử ấy, ta nghiến răng,
nói: “Muội sẽ thu xếp ổn thỏa việc này.” Dừng lại giây lát, ta lại lên
tiếng: “Khanh Hằng, muội cần một thân phận để chỉ huy toàn quân.”
Huynh ấy “hả” một tiếng vẻ ngạc nhiên, tròn mắt nhìn ta,
mãi sau mới nói: “Việc này tuyệt đối không thể được, đây là trọng địa
quân doanh, sao muội có thể…”
“Bởi vì không ai hiểu rõ quân sư của Bắc Tề hơn muội!” Ta nhìn huynh ấy chằm chằm, ngắt lời huynh ấy.
Trong ánh mắt của huynh ấy hiện lên vẻ kinh ngạc.
Ta tự biết mình đã lỡ lời, chỉ có thể cắn môi, không biết nên nói tiếp thế nào.
Hai người bối rối rất lâu mới thấy Lý công công tiến vào.
“Cố Tướng quân, các vị tướng quân đã trở về, muốn gặp Hoàng thượng để
báo cáo quân tình.
Ta nhìn Cố Khanh Hằng, huynh ấy do dự giây lát, đưa thuốc giải cho ta, cuối cùng xoay người đi ra.
Cất thuốc giải vào trong ngực áo, ta lấy khăn tay bên cạnh, nhẹ nhàng lau khóe miệng đầy máu cho Hạ Hầu Tử Khâm. So với ban nãy,
hắn đã ổn hơn khá nhiều, có lẽ dược tính của thuốc giải đã có tác dụng.
“Hoàng thượng!” Nắm lấy tay hắn, ta khẽ gọi. “Thiếp làm vậy có đúng không? Thiếp không muốn giang sơn rơi vào tay kẻ khác. Mặc dù
cũng là con cháu của dòng họ Hạ Hầu, nhưng suy cho cùng vẫn khác với
chàng.”
Nếu hắn chết, ta cũng đi theo hắn, thế nhưng, bây giờ chúng ta đều đang còn sống, cho nên ta nhất định không thể đánh mất giang sơn này!
Tới tận lúc chạng vạng mới thấy Cố Khanh Hằng tiến vào.
Thấy Hạ Hầu Tử Khâm chưa tỉnh, huynh ấy chỉ đơn giản nói sơ qua cho ta
nghe về tình hình quân sự nơi tiền tuyến. Ta đã đoán đúng, người Bắc Tề
đã bố trí mai phục ở phía sau, chỉ đợi người của thiên triều ta tiến
vào.
Lúc Cố Khanh Hằng đi chỉ nói một câu, xe ngựa đã chuẩn bị xong.
Nửa đêm, Hạ Hầu Tử Khâm đột nhiên tỉnh dậy. Ta vừa mừng vừa lo, cúi xuống hỏi hắn: “Hoàng thượng cảm thấy thế nào?”
Hắn nhìn ta chăm chú, mãi lâu sau mới đưa tay nắm lấy tay
ta, chán nản cười, nói: “Nhìn trẫm thế này, trong lòng nàng khó chịu
lắm, phải không?” Ta gật đầu, ta vô cùng đau lòng.
Hắn lại nhắm mắt, ta vội nói: “Chàng đã biết, vì