g biết không? Nếu nàng nghĩ cho
ta, nàng phải nghe lời ta, đừng bướng bỉnh nữa, phải kiên trì, được
chứ?”
“Được, vì chàng, cũng vì bản thân ta, ta uống.” Trong khóe mắt loang loáng nước mắt, Lăng Tuyết Man kéo cổ Mạc Kỳ Hàn xuống, áp lên mặt hắn, nho nhỏ lẩm bẩm nói: “Nếu ta lại sinh bệnh, chàng đừng lo lắng… có Hiên nhi chăm sóc ta… ta biết chàng lo lắng cho ta, ta không trách chàng…”
“Mạn Mạn thật ngoan.” Mạc Kỳ Hàn vui vẻ cười, nhẹ kéo nàng vào ngực.
….
Trong màn đêm sâu thẳm, một bóng đen lặng lẽ nhảy ra khỏi cửa sổ phòng ngủ, đi về phía một nhà kho bỏ hoang cách bờ hồ không xa.
Phủ Thái Phó vốn là phủ của quan viên
bình thường, cho nên không có quá nhiều cảnh vệ, bóng đen dễ dàng tránh
được hai tên cảnh vệ trực đêm, đồng thời trong lúc đó, đặt chân đến nhà
kho, ước chừng nhìn một phen, sau đó mới từ cửa sổ rách nát nhảy vào,
đến gần bức tường, hắn ngồi xổm xuống, nhấc lên một tấm ván vuông, nhìn
xuống, một cầu thang gỗ được bắt ở phía dưới, mà phía dưới lại có một
cái tầng hầm nhỏ.
Bóng đen không chần chờ chút nào, thuận
thế đi xuống, thân chìm trong bóng tối, hắn cau mày, từ trong ngực móc
ra một cây nến, thắp sáng, chiếu sáng xung quanh, một lát sau liền nhìn
về cô gái đang cuộn tròn người ngủ trong góc, hắn vội vàng soải bước đi
đến, khẽ gọi: “Tiểu muội? Tiểu muội?”
“A…” Liễu Ngô Đồng chậm rãi mở mắt, sau khi nhìn theo ánh sáng thấy người đứng trước mặt thì “Oa” một tiếng khóc lên, nhào vào ngực bóng đen, không khóc thành tiếng, “Đại ca, huynh rốt cuộc đã đến! Muội luôn chờ huynh, muội biết huynh sẽ đoán được muội trốn ở nơi này.”
“Tiểu muội, muội nói cho ta biết, tại
sao muội muốn bóp chết Tứ vương phi? Tuyết Mạn là một cô gái đáng yêu
như vậy, tại sao muội lại nhẫn tâm bóp chết nàng? Muội thật sự điên rồi
sao? Đừng nhắc đến thân phận của nàng, cho dù nàng chỉ là một dân chúng
bình thường muội có thể nào hạ độc thủ như thế? Muội còn là tiểu muội
lương thiện dịu dàng của ta sao?”
Liễu Thiếu Bạch đau lòng lên tiếng chất
vấn, khi hắn nghe được lời từ chính miệng Nhị vương gia nói, hắn ước
chừng kinh hoảng vài phút sau mới phản ứng được, tiểu muội thân hắn
nhất, lại thương tổn cô gái hắn vô cùng ngưỡng mộ trong lòng!
“Đại ca, muội không biết, muội thật sự không biết, huynh đừng hỏi muội…” Liễu Ngô Đồng quỳ trên mặt đất, không ngừng lắc đầu, cả người hoảng loạn đến cực điểm
Liễu Thiết Bạch thấy thế tức giận đến cực điểm, tay nắm chặt hai vai Liễu Ngô Đồng, cưỡng ép nàng nhìn hắn, gầm nhẹ, nói: “Muội muốn hại chết cả nhà phải không? Muội muốn trên dưới năm sáu chục miệng ăn của Liễu gia chôn theo muội sao? Mưu sát vương phi, tội nghiệt nặng
cỡ nào muội biết không? Huống chi, huống chi Tứ Vương Phi còn là vương
phi của Tứ Vương Gia được hoàng thượng hoàng hậu yêu mến nhất! Muội mù
sao? Muội không nhìn ra được Nhị vương gia, Ngũ vương gia, họ đối với Tứ Vương Phi rất quan tâm, để ý sao?”
“Ngô Đồng, muội ngốc thật sao? Muội có biết các vương gia hiện tại đang lục tung kinh thành tìm muội không?
Mặc dù cha đã cầu xin hoàng thượng tha thứ, mong hoàng thượng nể tình,
mang trọng tội của muội xử nhẹ, thế nhưng năm vị vương gia sẽ không từ
bỏ ý đồ! Bọn họ chắc chắn đồng tâm thượng tấu, ép hoàng thượng phải định tội chết cho muội, nếu như không thành công…”
Liễu Thiếu Bạch hít sâu một hơi, nói tiếp, “Chỉ sợ lấy tâm cơ thủ đoạn của họ, muội cũng đồng dạng lâm vào chỗ chết!
May mà Tứ Vương Phi không chết, Ngô Đồng, nếu muội thật sự bóp chết
nàng, cả nhà Liễu gia sẽ bị tịch thu tài sản, muội rốt cuộc có hiểu hay
không? Còn nữa, muội lại đối xử với Tứ Vương Phi như vậy, đại ca thật
hận muội, thật hận muội!”
“Đại ca…” Liễu Ngô Đồng ngu dại nhìn Liễu Thiếu Bạch, nước mắt ướt nhòa, “Thật xin lỗi, muội thật có lỗi với cha mẹ, thật có lỗi với Liễu gia, huynh
hỏi muội tại sao? Muội cũng không rõ lắm, lúc ấy đầu muội trống rỗng,
muội nói Hàn ca ca không chết, nàng cứ nói chết, muội tức giận, trong
đầu ngoại trừ tức giận, cũng không có thứ gì khác, muội muốn ngăn nàng
nói, sau đó không biết thế nào, lại bóp cổ nàng… Đại ca, huynh nên hận
muội, muội khiến cho Liễu gia hỗ thẹn, làm cho cha gặp nạn… làm cho đại
ca khổ sở…”
“Tiểu muội…” Liễu Thiếu Bạch kiên quyết nhắm mắt lại, “Tại sao muội phải sống trong quá khứ? Tứ Vương Gia đã chết, hắn sẽ không
sống lại, sao muội lại không thể nào sáng suốt đối mặt với thực tế?”
“Đại ca, muội có cảm giác, muội cảm
giác được Hàn ca ca còn sống, huynh ấy nhất định đang trốn ở một nơi
muội không nhìn thấy, muội muốn đi tìm huynh ấy, nhưng không biết phải
đi đâu để tìm.” Liễu Ngô Đồng vội vàng nói.
Liễu Thiếu Bạch tức giận cắn răng, “Tiểu muội, thần trí muội thật không bình thường sao?”
Trầm mặc, Liễu Ngô Đồng không nói tiếng nào, chĩ khẽ cắn môi, ngơ ngác cúi đầu.
Tầng hầm dưới đất rất lạnh, hai cánh tay nàng không khỏi ôm lấy thân thể, co rúm lại.
Liễu Thiếu Bạch mặc dù hận thì rất hận,
nhưng máu mủ tình thâm, cuối cùng không đành lòng cởi trường sam màu đen của mình bao lấy thân thể nàng, lúc này mới nhớ lại, vội vàng từ trong
n