Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222250

Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.

Vương phủ, nó

đã có địa vị tôn quý Vương gia, sau khi nàng náo loạn đêm nay, những

huynh đệ kia của nó sẽ không dám lại khi dễ nó.”

Ngón tay vỗ về cái trán nàng đột nhiên

ngừng lại, cứng ngắc trong nháy mắt, tâm tư biến đổi nhanh chóng, biểu

tình trên khuôn mặt tuấn tú lại chưa từng biến hóa, trong mắt cũng nhu

tình như nước, vén chăn lên, nắm tay nàng, tiếp theo nhẹ mềm giọng dỗ

dành: “Mạn Mạn, cao hứng một chút, ta thích xem bộ dáng nàng vui vẻ.”

Bàn tay to vuốt ve lòng bàn tay nàng, vết chai rất nhỏ trong lòng bàn tay làm ánh mắt Mạc Kỳ Hàn chợt lóe, trong

mắt thâm thúy trầm xuống, bên môi vẫn tràn đầy tươi cười, “Mạn Mạn,

hôm nay là do tâm tình không tốt, hay là buồn ngỉ? Sao quần ngoài cũng

không cởi đã đi ngủ rồi? Ha ha, đang chờ bản công tử hầu hạ nàng sao?”

Khi nói chuyện, bàn tay to chưa cởi vạt áo trên eo nàng, mà là sờ về phía đùi phải của nàng, tâm tình sung sướng nói: “Đến, trước cởi đã, nàng lười nha đầu này, không cho nha hoàn hầu hạ, là muốn làm cho ta cởi sao?”

Trong bóng tối, nữ tử ngồi dậy, kiều mị gọi một tiếng, “Vương gia phu quân, đừng nóng giận thôi, vậy cho Mạn Mạn hầu hạ chàng cởi áo được không?”

Nữ tử đến gần một bước, nụ cười trên mặt

trong bóng đêm sáng rọi loá mắt, môi đỏ mọng khẽ mở, từ khi nói ra một

cái chữ ‘Vương’, hai sợi dây trên cổ tay đã kéo căng, nhắm thẳng mặt Mạc Kỳ Hàn!

Bàn tay nắm bật lửa của Mạc Kỳ Hàn chợt

co rút nhanh, lặng yên không một tiếng động đem nội lực ngưng tụ giữa

năm ngón tay, bên môi lại vẫn tràn ra tươi cười, “Tốt, Mạn Mạn thực ngoan!”

Mà Mạc Kỳ Hàn ở ngoài dự định của ả, thân hình đột nhiên động, làm sợi dây đoạt mệnh của ả thất bại, cả người hắn lui tới bình phong chỗ, bỗng nhiên thân ảnh màu lam như một con giao

long bay lên, kèm theo một chưởng mạnh mẽ phản kích đến!

“A!”

Sợ hãi kêu một tiếng, ả nhảy lên, phóng độc châm về phía Mạc Kỳ Hàn

Mạc Kỳ Hàn cười lạnh một tiếng, chẳng

những không tránh, ngược lại thẳng tắp đón nhận, tại lúc độc châm cách

ngực hắn một tấc, tay phải liền đánh ra một chưởng sắc bén, khiến cho

kia độc châm bay ngược trở về!

Một chiêu này lấy đạo của người, trả lại

cho người, nàng kia thế nào cũng không nghĩ ra, dù là tốc độ của ả rất

nhanh, nhưng Mạc Kỳ Hàn được truyền nội công vô thượng bốn mươi năm của

Thiên Cơ lão nhân, chẳng lẽ công lực của nàng có thể ngăn cản?

Mạc Kỳ Hàn cười lạnh một tiếng, “Chết đã đến nơi, còn cố chống trả?”

Nói xong, không chút khách khí hạ sát

chiêu, chiêu chiêu tàn nhẫn, từng bước ép sát, tiếng động đánh nhau vang vọng ở trong phòng ngủ, ám vệ không được mệnh lệnh, đều không động,

cũng là tùy thời chuẩn bị nghe lệnh, phá cửa sổ mà vào!

“Bốp bốp!”

Liên tiếp hai chưởng vỗ vào đầu vai ả,

Mạc Kỳ Hàn bay lên đá một cước, ả rơi tới góc giường, phun ra một ngụm

máu tươi, mà thân ảnh màu lam lại lấy tốc độ cực nhanh đột nhiên phóng

tới trước mặt, hai ngón tay hạ xuống, điểm trúng huyệt ả, làm cho ả

không cách nào nhúc nhích!

Mạc Kỳ Hàn cười rét lạnh, vỗ tay ba cái,

sau hai giây, vỗ tay ba cái lần nữa, Xuân Đường vội lắc mình đi vào,

nghe được ám hiệu, nàng liền biết đã xảy ra chuyện, vừa tiến đến, vội

lên tiếng: “Chủ tử, có nô tỳ!”

“Thắp sáng nến, mang nữ nhân kia tới!” Mạc kỳ rét lạnh nói.

Xuân Đường đốt nến, ánh sáng chậm rãi lan tràn, ánh trên gương mặt nàng quen thuộc!

“Chủ tử! Vương phi nàng……” Xuân Đường kêu lên một tiếng.

Mạc Kỳ Hàn đã sớm quay lưng, bỏ lại một câu, “Ả không phải vương phi!” Sau đó liền cất bước đi về phía vách tường, mở cơ quan, đi vào.

Xuân Đường khiếp sợ, không dám chần chờ, lôi cổ áo của nữ nhân kia kéo vào đường hầm.

Hương Đàn Cư.

Bên trong nhà, Lâm Mộng Thanh, Thiên Cơ

lão nhân, Vô Cực, Vô Giới tất cả đều kinh ngạc nhìn ‘Lăng Tuyết Mạn’ bị

Xuân Đường mang từ đường hầm vào, ném xuống đất!

Không đợi đọi người hỏi han, Mạc Kỳ Hàn tiến lên một bước, đưa tay tháo mặt nạ da người trên mặt ả, cáu kỉnh hỏi: “Tứ Vương phi Lăng Tuyết Mạn hiện ở nơi nào? Nói!”

Ả ngưng mắt nhìn gương mặt trên cao nhìn xuống, đủ để khuynh đảo chúng sinh của Mạc Kỳ Hàn, chậm rãi cười cười, “Quả nhiên là ngươi! Bảy năm rồi, Tứ Vương Gia so với bảy năm trước càng thêm thành thục chững chạc, tâm cơ thâm trầm rồi!”

Mạc Kỳ Hàn híp mắt một cái, lạnh lùng nhếch môi, “Ngươi chính là nữ nhân bảy năm trước hạ độc Bổn vương? Ngươi tên là — Tang

Phượng! Ở Miêu Cương học tập cổ độc vu thuật ba năm, vào tám năm trước

giả làm nữ tử gặp nạn, hạ độc thái tử, lại một năm sau giả trang ca kỹ

tới Tứ Vương phủ hiến vũ, dùng rượu độc mê hoặc Bổn vương, đưa cho Bổn

vương uống, có đúng hay không?”

Ả ngẩn người, tiếp theo giật mình nhìn Mạc Kỳ Hàn, giọng nói đã khôi phục tiếng của ả, “Làm sao ngươi biết rõ ràng như thế?”

“Ngươi hạ độc huynh đệ chúng ta, là do ai sai khiến?” Mạc Kỳ Hàn lại lạnh giọng hỏi tiếp, mọi người chung quanh đều im thin thít theo dõi.

“Tứ Vương Gia không phải rõ ràng sao?

Lai lịch Tang Phượng bị Tứ Vương Gia điều tra rõ ràng như thế, Tứ Vương

Gia còn phải hỏi Tang Phượng là chịu người nào sai khiến sao?” Miệng Tang Phượng tràn vết máu, ngướ


Old school Easter eggs.