c đầu, nhìn Mạc Kỳ Hàn, gương mặt lại tràn đầy tươi cười.
“Hừ! Đó là không sai! Tang Phượng, Bổn vương hỏi nữa ngươi một lần, Tứ Vương phi ở nơi nào?” Giọng nói Mạc Kỳ Hàn lạnh như băng, một đôi mắt lẽo cơ hồ muốn lập tức hạ lệnh lăng trì nữ nhân trước mắt này.
Tang Phượng lại chỉ im lặng không trả
lời, cho dù bị lọt vào tay kẻ địch ả vẫn không muốn khai ra, sợ ảnh
hưởng đến kế hoạch của chủ tử ả.
Mạc Kỳ Hàn sốt ruột, tức giận đạp mạnh vào người ả, nói: “Ngươi không khai, ta cho ngươi chết không toàn thây!”
“Nhiệm vụ thất bại, ngươi cho rằng ta có thể sống sao? Rơi vào trong tay ngươi, ta chết, trở về phục mệnh, ta cũng chết!” Tang Phượng ngã xuống đất, khóe miệng tràn máu càng nhiều hơn, nhưng vẫn là cười, trong tươi cười lại có bi thương vô hạn.
Môi rét lạnh của Mạc Kỳ Hàn cong lên, lạnh lẽo thâm trầm nhìn ả, “Ngươi không sợ chết? Bổn vương có một trăm loại phương pháp thể có để cho ngươi sống không bằng chết!” Nói xong, hắn biết có dây dưa với ả cũng vô ích, chỉ có thể tự mình tìm chỗ của Lăng Tuyết Mạn thôi.
Lúc này có thị vệ vào bào, Vô Ngân truyền tin về, cho biết Tam Vương Gia đang ở một biệt viện ngoài thành cách ba mươi dặm về hướng tây nam, cho nên, hắn quả quyết ra lệnh: “Xuân
Đường Thu Nguyệt, Mộng Thanh, các ngươi canh giữ cho kỹ nữ nhân này, chờ Bổn vương trở lại sẽ dọn dẹp ả! Vô Cực, Vô Giới, sư phụ, chúng ta lập
tức đi!”
Bóng đêm mịt mờ, ba mươi con ngựa phi
nước đại trên ngã tư đường, mỗi người trên ngựa đều mặc trang phục màu
đen, dùng khăn đen che mặt, chạy tới cửa thành, quan binh thủ thành
cuống quít đi cản, người thủ lĩnh giơ tay ném ra một lệnh bài, thanh âm
lạnh như băng, “Đội thị vệ Hương Đàn Cư của Tứ Vương phủ ra khỏi thành làm việc, mở cửa!”
Vừa nghe Tứ Vương phủ, hơn nữa vừa nghe
Hương Đàn Cư, nữa vừa nhìn miếng kim bài do hoàng thượng ban cho, quan
thủ thành binh không có hai lời, cuống quít mở cửa thành ra, cho họ đi
ra ngoài.
Ngoại ô, ở bên trong một tòa biệt viện
bình thướng, đội ngũ thiết huyết sát thủ ẩn nấp, bọn họ phân bố ở các
góc, từng đôi mắt lãnh huyết như bầy sói đói khát tìm kiếm đồ ăn, ác
độc, vô tình.
Mà ở bên trong, chỉ có ba gian phòng lóe lên ánh nến, hai gian nhà chính, một gian phòng ngủ.
Ở bên trong phòng ngủ, trong màn lụa
trắng, trên giường rộng rãi mềm mại, một nữ tử đang nằm, hai mắt nhắm
nghiền, trên người đắp chăn gấm màu đỏ ửng, che kín tới dưới cổ nàng.
Bên giường một nam tử đang ngồi, quần áo
trắng, áo choàng màu đen, dùng cái khăn đen che mặt, chỉ chừa một đôi
mắt hẹp dài thâm u, làm cho người ta nhìn không thấy nửa phần bộ dáng
của hắn.
Giờ phút này, đôi mắt chớp một cái nhìn vào thiên nhan tuyệt sắc trên giường, lẳng lặng không biết suy nghĩ cái gì.
“Tuyết Mạn”
Thì thầm một tiếng, Mạc Kỳ Minh vươn tay, ngón tay thon dài chạm nhẹ thượng gương mặt nàng, chậm rãi di động dọc
theo ngũ quan của nàng, lướt qua cái trán, lông mi, đôi mắt, cái mũi,
sau đó đứng ở trên cánh môi mềm mại của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, cứ như
vậy nhìn nàng một lát, dưới đáy lòng hô mỗi một tiếng tên của nàng,
Tuyết Mạn, Mạn Mạn…
Cúi người, hắn kéo khăn che mặt xuống,
chậm rãi dán lên môi nàng, chỉ nhẹ nhàng hôn nàng một cái, hắn liền
thẳng người lên, rất sợ mình không kìm hãm được, vừa hôn liền lại luyến
tiếc dời đi.
Một lần nữa kéo khăn che mặt lên, hắn hít sâu một hơi, vén chăn lên, lại nhìn nàng hồi lâu, mới đem bàn tay to bỏ vào trên eo nàng, kéo của nàng vạt áo lên, lại lại chần chờ.
Ánh mắt dừng ở khuôn mặt như ngọc của
nàng, tim hắn đột nhiên run lên một chút, tiện đà ngón tay co lại, phút
chốc buông lỏng vạt áo của nàng.
Hắn đang làm cái gì? Hắn kết quả đang làm cái gì?
Nàng lo lắng hắn cảm mạo, không chút e ngại giúp đỡ hắn, nàng nói xem hắn là bằng hữu, hắn lại đang hèn hạ lợi dụng nàng.
Mạc Kỳ Minh đột nhiên đứng lên, lui về
sau một bước, tim đập loạn nhịp nhìn nàng, chậm rãi lắc đầu, nhưng mà
khẽ nhắm mắt, gương mặt phụ vương mẫu thân hắn chậm rãi hiện lên, thân
thể lại siết chặt!
Hắn không thể bởi một nữ nhân mà thất bại, mà khiến mình đánh sai một nước cờ, thua cả ván!
Không! Vì đạt tới mục đích, hắn có thể
không từ bất kỳ thủ đoạn nào, bất luận bất luận kẻ nào, đều không thể
trở thành chướng ngại vật cản trở hắn đi lên đế vị, diệt trừ kẻ thù!
Mắt màu nâu sẫm hung hăng nhắm lại, Mạc
Kỳ Minh buồn bực cắn chặt răng, tiến lên một bước, lại ngồi xuống ở bên
giường, một lần nữa kéo vạt áo của nàng lên, cuối cùng hắn dùng sức xé
ra, tháo vạt áo nàng ra, hắn nhắm mắt lại, đưa tay chậm rãi thăm dò vào
nàng quần của!
Dựa vào trình độ quen thuộc đối với thân
thể nữ nhân, hắn đưa tay cách quần lót của nàng, đưa ở giữa hai chân
nàng, nhưng mà, làm thế nào cũng kéo không xong, nếu như nàng là xử nữ,
động tác này của hắn, nàng sẽ rất đau đi? Tuy rằng nàng bị điểm huyệt
ngủ, nhưng thân thể của nàng vẫn sẽ đau, chờ nàng thanh tỉnh, nàng sẽ
khóc…
Nàng cười, nàng náo loạn, khuôn mặt hồn
nhiên của nàng, hoạt bát đáng yêu của nàng, thiệt tình của nàng đối với
người khác, quan tâm của nàng đối với hắn…
Nàng thu
