Polly po-cket
Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222301

Bình chọn: 10.00/10/2230 lượt.

tàng cây này, còn nói muốn cho tình nhân chết không toàn thây, vậy

chung quanh nhất định là có mai phục, nếu tình nhân trúng kế phải làm

sao bây giờ?

“Lão gia gia nào?” Mạc Kỳ Minh trầm giọng hỏi, cũng vội híp con ngươi nhìn về phía thanh âm phát ra, nhưng cũng không thấy được cái gì.

Thiên Cơ lão nhân hướng chung quanh kêu, “Tuyết Mạn nha đầu! Lão gia gia tới cứu con rồi! Con đang ở đâu?”

Lăng Tuyết Mạn không để ý tới nữa, vội dùng hết sức lớn tiếng đáp: “Con ở chỗ này! Lão gia gia ——”

Thiết huyết sát thủ chạy tới nhanh như chớp thủ trước một căn phòng.

Thiên Cơ lão nhân nhẹ nhảy lên, trong tay áo đột nhiên búng ra một tấm lụa trắng, mà một đầu lụa trắng treo một

quả cầu nhỏ như trứng vịt!

Chỉ thấy lụa trắng lay động, như lưỡi

trong miệng rắn độc, giương nanh múa vuốt đánh úp về phía những sát thủ

kia, còn nhanh hơn kiếm, bén hơi đao, ra chiêu trí mạng!

Nhất thời, tiếng kêu thảm thiết liên tục, nhiều sát thủ phun máu tươi ngã xuống, còn lại ba bốn tên vẫn còn cầm

kiếm ra sức chống đỡ, chưa kịp khiếp sợ lão già lợi hại từ đâu đột nhiên toát ra, liền liên tục trúng chiêu, cũng ngã xuống!

Thiên Cơ lão nhân đáp xuống, thu cầu,

nhìn không còn một bóng người đứng vững, khinh bỉ lắc đầu một cái, sau

đó tung chưỡng vỗ hướng cửa phòng, ‘rầm’ một tiếng, cửa phòng liền thủng một lỗ to, nhìn vào, cư nhiên không có ai?

Vẫn còn đang kinh ngạc, sau ót đột nhiên

có tiếng nổ truyền đến, Thiên Cơ lão nhân nhẹ nhàng cười một tiếng, cũng không quay đầu lại mà tránh, rất nhanh liền nghe được trong viện một

tiếng “A!” Vang lên!

Nghe được tiếng la này, con ngươi Mạc Kỳ Hàn căng thẳng, Mạn Mạn không có ở trong phòng đó?

“Vô Cực Vô Giới, lập tức phân tán đi

tìm vương phi, nàng nhất định cùng ở chung một chỗ với Tam vương gia!

Sau khi tìm được lập tức thông báo Bổn vương!”

“Dạ!”

Mạc Kỳ Hàn cũng lập tức điểm mủi chân một chút, cực nhanh phóng lên cao tìm kiếm, lôi trường kiếm ra!

Trong bóng đêm, sát ý tứ phía!

Khóe môi Mạc Kỳ Minh nâng lên một nụ cười tà nịnh, nhướng mày, ôm Lăng Tuyết Mạn chặt hơn một chút, cằm chống ở

trên đầu Lăng Tuyết Mạn, thân mật như bọn họ mới là một cặp tình nhân.

Lăng Tuyết chẳng có lực phản kháng, chỉ có thể không ngừng chửi mắng, “Trên đỉnh đầu có nam nhân thối, buông ta ra! Buông ta ra! Không biết xấu hổ, khốn kiếp, cút ngay! Cút ngay!”

Ở trong tiếng mắng chửi của Lăng Tuyết

Mạn, một hàng ám ảnh cầm kiếm tùy thời chuẩn bị tấn công đột nhiên tránh ra hai bên, một bóng dáng cao ngất kiêu căng nện bước trầm ổn, từng

bước từng bước tới gần!

Một áo bào màu đen như mực, một đôi mắt

lạnh như băng, mặt che khăn đen, dù chưa phát ra một tiếng vang, thế

nhưng quanh thân phát ra khí thế bức người!

Hai cặp mắt rét lạnh đụng vào nhau, nhất thời, trời đất yên lặng không tiếng động!

Ám ảnh cùng thiết huyết sát thủ giữa tất nhiên tùy thời chuẩn bị nghe lệnh, giết chết đối phương!

Lăng Tuyết Mạn đờ đẫn nhìn Mạc Kỳ Hàn,

nàng đã sớm quen thuộc với hắn, thân hình của hắn, ánh mắt của hắn, mùi

đàn hương trên người của hắn, dù hắn chưa mở miệng nói chuyện, nhưng

nàng lại biết là hắn! Tình nhân tới thật rồi!

“Đi đi! Không cần chàng cứu ta! Chàng đi đi! Đi mau!”

Tiếng la thê lương của Lăng Tuyết Mạn

xuyên thấu qua màn đêm yên tĩnh, cằm bị kiềm chế, nàng chỉ có miệng còn

có thể động, nàng không thể để cho mình trở thành gánh nặng của hắn!

Từ trên không bỗng rơi xuống một lão đầu

râu bạc áo xanh, Mạc Kỳ Minh thấy vậy, tay phải lơ đãng khẽ xoa gò má

trắng nõn của Lăng Tuyết Mạn, sau đó từ từ dời xuống, vuốt ve cái cổ

mảnh khảnh của nàng.

“Tuyết Mạn nha đầu!”

Thiên Cơ lão nhân gọi một tiếng, lại bất

ngờ đánh một chưởng về phía trước một mét trên đất trống, thoáng chốc,

một hàng tên độc bắn ra, thẳng hướng mặt Mạc Kỳ Hàn cùng ám ảnh mà đến,

nhưng, Mạc Kỳ Hàn lại bất động, thủ hạ cũng không động!

Mà Thiên Cơ lão nhân chuyển thân một cái, đã cởi áo bào xanh ra, nâng lên ở trong tay như cái lưới khổng lồ, hốt

gọn toàn bộ tên độc, rồi sau đó không chút khách khí dùng toàn bộ dùng

nội lực phóng ra ngoài, cũng là bắn tất cả tên độc về phía thiết huyết

sát thủ!

Chỉ là chuyện trong một cái chớp mắt,

những thiết huyết sát thủ không phòng bị kịp, người trúng tên không phải ít, từng tiếng kêu thảm thiết vang lên, mất mạng!

Nhưng, thiết huyết sát thủ vẫn nhiều đếm

không xuể, Mạc Kỳ Minh được bảo vệ trong vòng vây của bọn họ, những sát

thủ này cũng như sĩ tử, thề đỡ cho chủ, dũng mãnh dị thường!

Ám khí bị phá, Mạc Kỳ Minh chỉ nhíu mày,

vẫn vững như bàn thạch, bàn tay bóp cổ Lăng Tuyết Mạn lại chặt thêm một

phần, thành công nghe được Lăng Tuyết Mạn thống khổ ‘ư’ một tiếng, hô

hấp dồn dập, mặt đỏ lên!

“Ngươi quả thật muốn giết nàng?”

Thân thể Mạc Kỳ Hàn không động, mười ngón tay chắp sau lưng lại nắm chặt, giọng nói đã thay đổi nghe vào trong

tai Lăng Tuyết Mạn, cơ hồ trợn mắt nhìn ra, hắn không phải tình nhân

sao? Thế nhưng thanh âm lại có chút quen thuộc, vừa giống hắn, vừa giống Vô Giới, lại giống như…… Không nói được!

Ánh mắt Mạc Kỳ Minh lóe lên một cái, tự nhiên cũng