Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222694

Bình chọn: 7.5.00/10/2269 lượt.

oảng thời gian ngắn, cát bay đá chạy, gió cuốn lá rách, trên đất trống, chỉ

có thể nhìn đến hai bóng dáng quấn quít một chỗ, phân không rõ ai là ai.

Nhưng, Mạc Kỳ Hàn cũng đang liên tiếp

xuất chiêu, Mạc Kỳ Minh càng đánh càng kinh hãi, mình cũng coi như là

người có võ công mạnh nhất trong hoàng thất, nhưng lại chưa bao giờ gặp

qua kình địch như thế, đánh tiếp nữa, nhiều nhất là hai bên tổn hại, mà

chỉ cần người nọ không phải lão Tứ, hắn có giết cũng vô ích, cho nên ——

Cho nên, Mạc Kỳ Minh ở lúc Mạc Kỳ Hàn lộ

ra sơ hở, liền tung ra một hư chiêu, trường kiếm thoáng một cái, thân

thể vội vàng lui về phía sau, một tiếng hô lên“Mặc Thanh!”, Mặc

Thanh lập tức ném ra một bọc thuốc pháo, nhất thời, giữa không trung tất cả đều tràn ngập màu trắng, khiến người ra không thấy rõ bất kỳ vật gì.

Ám ảnh đều không động, bởi vì chủ tử bọn họ không động, chỉ hô một tiếng, “Sư phụ, chăm sóc Mạn Mạn!”

Lăng Tuyết Mạn không hiểu chuyện gì xảy

ra, sợ túm chặt cánh tay Thiên Cơ lão nhân, liều mạng mở to hai mắt nhìn Mạc Kỳ Hàn, chỉ sợ hắn xảy ra chuyện gì.

Mà khi sương trắng tan hết, một lần nữa

trả lại bóng hậu, dưới cây hòe, trừ ám ảnh, không có một bóng người của

Mạc Kỳ Minh cùng thiết huyết sát thủ!

Vô Cực lo lắng hô một tiếng, “Chủ tử, kẻ địch không thấy!”

“Ta biết rõ!” Mạc Kỳ Hàn cũng

không kinh ngạc, hắn vốn là muốn để Mạc Kỳ Minh đi, bây giờ còn không

đến thời điểm giết bọn hắn, một thân vương đương triều, còn là một thân

vương quyền thế ngập trời, vô duyên vô cớ chết ở ngoài thành, sẽ khiến

cho thiên hạ đại loạn!

“Kiểm lại nhân số, ai bị thương lập tức rút về, còn lại dọn dẹp hiện trường!” Mạc Kỳ Hàn đơn giản ra lệnh, sử dụng ánh mắt ý bảo ba người Vô Cực,

người nào chịu trách nhiệm cái gì, chỉ sợ kêu tên bị Lăng Tuyết Mạn nghe được.

Ba người kia đi theo Mạc Kỳ Hàn nhiều năm, tự nhiên ngầm hiểu lẫn nhau, Vô Giới Vô Giới đến một cái âm cũng không dám phát ra.

Trên đường trở về, Lăng Tuyết Mạn bị ôm

ngồi ở trước ngựa, Mạc Kỳ Hàn một tay ôm hông của nàng, một tay cầm dây

cương, tốc độ cũng không nhanh, chỉ sợ nàng lạnh, hắn lại cởi áo bào

trên người bọc nàng lại, để cho lưng nàng dán lồng ngực của hắn, ngồi

trong gió đêm, ở bên tai nàng nhẹ giọng nói: “Mạn Mạn, có người giả

trang nàng, đã bị ta bắt lấy, sau khi trở về, nàng coi như không có

chuyện gì xảy ra qua, tiếp tục ngủ, biết không?”

“Chàng nói cái gì? Giả trang thành bộ

dáng của ta? Rồi nằm ngủ ở trên giường của ta sao? Nha hoàn của ta cũng

không nhận ra được không phải là ta sao?” Lăng Tuyết Mạn kinh ngạc không dứt.

“Ừ, cho nên, chỉ có ta phát hiện, lúc

này mới tới cứu nàng, Tứ Vương phủ bây giờ vẫn yên tĩnh, cũng không ai

biết chuyện nàng bị cướp.”

Lăng Tuyết Mạn vừa nghe, liền vội rồi, “Cái… cái gì? Chàng là tới tìm ta mới phát hiện sao? Làm sao chàng phát hiện

người nọ không phải ta? Chàng có… có hôn nàng ôm nàng, còn có cởi… cởi y phục của ả hay không?”

“Ha ha!” Mạc Kỳ Hàn bật cười, ánh

mắt hất đến một đám thủ hạ, cũng đang mang dáng vẻ phi lễ chớ nhìn, vô

lễ với chớ nghe, cho nên gần dán dán lên mặt của Lăng Tuyết Mạn, giảm

thấp giọng nói: “Không có, đương nhiên không có, không tin bản lĩnh

của phu quân nàng sao? Ta làm sao ngay cả Mạn Mạn nhà ta cũng không nhận ra được?”

“Thật?” Lăng Tuyết Mạn nghiêng mặt, nhìn đến ánh mắt mang theo ý cười của Mạc Kỳ Hàn.

“Thật.” Mạc Kỳ Hàn gật đầu một cái.

Lăng Tuyết Mạn yên lòng, rồi lại cực độ

bất an, theo bản năng quay mặt, kinh ngạc nhìn phía trước, rõ ràng cảm

thụ gió lạnh phất qua khuôn mặt đau nhói, giống như tâm nàng giờ phút

này, giống như trời đã sập, lưu lại chỉ có tuyệt vọng.

Sau nửa canh giờ, đám người trở về.

Lăng Tuyết Mạn đương nhiên bị Mạc Kỳ Hàn điểm huyệt ngủ, thông qua đường hầm ôm trở về trên giường ở Cúc Thủy Viên.

Dặn dò Xuân Đường xong, Mạc Kỳ Hàn đổi

một bộ trường sam trắng ngà, lại tắt nến, lúc này mới đi tới bên giường

giải huyệt đạo cho Lăng Tuyết Mạn.

“Mạn Mạn!”

“Ừ?” Lăng Tuyết Mạn giật giật cổ, “Trở lại rồi à?”

Lăng Tuyết Mạn nhìn đến hắn không có sao, thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng cười một tiếng, không nói thêm gì nữa.

“Đúng vậy, nàng ngủ một mình một chút nhé, ta đi xử lý một ít chuyện, một lát đến gặp nàng được không?” Mạc Kỳ Hàn khẽ vuốt gương mặt của nàng, cúi người ở trên môi hạ một nụ hôn.

Cái hôn này, Lăng Tuyết Mạn lại tựa như bị kích thích, “A!” kêu một tiếng, đẩy Mạc Kỳ Hàn ra, “Đi đi! Không được đụng ta! Chàng đi đi!”

“Mạn Mạn!”

Mạc Kỳ Hàn vội vàng gọi khẽ, cố gắng tiến lên trấn an Lăng Tuyết Mạn, lại thấy nàng như nai con bị thương, kinh

sợ chui vào trong góc giường, trong miệng không ngừng lẩm bẩm, “Đừng tới đây, đừng tới đây……”

“Mạn Mạn, thế nào? Ta là tình nhân của nàng đây, làm sao nàng bắt đầu sợ ta rồi? Bây giờ nàng an toàn, không

sao, nguy hiểm đều qua rồi, ngoan, đừng sợ, tối nay ta không đi, ta ngày mai nữa xử lý chuyện, bọn ngươi, ta đi giao phó thủ hạ một hồi sẽ tới.”

Mạc Kỳ Hàn nhanh chóng nói xong, trước

khi đi, lại không biết tại sao Lăng Tuyết Mạn bị hoảng sợ, hồi tưởng lại lời Vô Giới nói, trong lòng


Old school Swatch Watches