ười kia có thể đem chuyện ta không hoàn
bích nói ra hay không?”
Ánh mắt lạnh lùng của Mạc Kỳ Hàn lóe lên không dứt, suy tư lắc đầu một cái, “Sẽ không, hắn không dám nói ra, hắn sợ liên lụy chính hắn.” Lời nói ngừng lại, hắn lại nhẹ nhàng hỏi, giọng nói nhu hòa không dám làm nàng sợ, “Mạn Mạn, ta muốn cởi y phục của nàng xem thân thể nàng có chỗ nào thương tổn được không? Được không?”
“Tình, tình nhân……” Trong lòng Lăng Tuyết Mạn tràn đầy e ngại, theo bản năng nắm chặt cổ áo của mình.
“Ngoan, đừng sợ, ta không đụng nàng, chỉ là sợ trên người nàng có thương tích, nếu có thì phải bôi thuốc, tin tưởng ta!”
Mạc Kỳ Hàn nhẹ nhàng cười, giọng nói dịu
dàng như nước, như một chén thuốc tốt dỗ dành lấy tâm chịu đủ bi thương
của Lăng Tuyết Mạn, nàng dần dần bình tĩnh lại, nhỏ giọng nói: “Tự ta cởi.”
Từng cái từng cái cởi ra, áo ngoài, quần
áo trong, cái yếm, quần lót, từng món một, cho đến khi thân thể như ngọc hoàn toàn lộ ra.
Mạc Kỳ Hàn mím môi, để nàng nằm ngang, kéo chăn gấm đắp kín cho nàng, mới nói nhỏ: “Mạn Mạn, ta cần chút nến mới có thể thấy rõ, nàng nhắm mắt lại không nhìn ta, được không?”
“Ừ.” Lăng Tuyết Mạn gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt.
Xuống giường, lấy nến thắp sáng, một tay
bưng nến, trở lại trên giường, liếc mắt nhìn Lăng Tuyết Mạn khép chặt
mắt, Mạc Kỳ Hàn ôm tâm tình phức tạp, đưa lưng về phía nàng nhẹ nhàng
nhấc chăn lên, ánh nến chiếu rọi ở trên làn da tuyết trắng của nàng, mềm mại trơn bóng, trước ngực, bụng, dời nến qua, nhìn tới bên dưới người
nàng, giữa hai chân, cũng hoàn hảo không tổn hao gì, hắn nhẹ ôm lấy đầu
của nàng, kiểm tra phía sau lưng của nàng, cánh tay, cổ, như hắn đoán,
không một vết thương hoặc là vết bầm.
Mi nhắm thật chặt, Mạc Kỳ Hàn hơi nâng mặt của Lăng Tuyết Mạn lên, nhẹ nhàng hỏi: “Mạn Mạn, thời điểm người kia xâm phạm nàng, nàng thanh tỉnh sao?”
Lăng Tuyết Mạn lắc đầu, thanh âm nhỏ như muỗi đốt, “Không phải, hắn cũng giống chàng, biết điểm huyệt, ta cái gì cũng không biết, lúc ở trong cung, ta lên xe giúp Tam vương gia lấy thuốc, sau đó thấy có một bóng đen, ta vừa định gọi, trước mặt bỗng tối sầm cái gì cũng không biết, chờ ta tỉnh lại, liền đã ở trên giường trong một gian phòng rồi, sau đó
người nam nhân kia ngồi ở bên giường, trên người ta còn đắp chăn, y
phục…… y phục bị đổi qua, quần áo lúc này, không phải là của ta.
Ta hỏi hắn, hắn nói… nói đụng thân thể ta rồi, còn nói không nghĩ tới ta không phải… không phải tấm thân xử nữ……”
Nàng là bị điểm huyệt ngủ, không có bất
kỳ ý thức gì, sẽ không giãy giụa, sẽ không phản kháng, hơn nữa Mạc Kỳ
Minh là thật lòng với nàng, làm sao chịu thương tổn nàng? Nhất định là
động tác cực kỳ êm ái……
Mạc Kỳ Hàn khẽ vuốt ve sống lưng Lăng
Tuyết Mạn, môi mỏng mím chặt, con ngươi đen tối nhìn chằm chằm một chỗ,
trong lòng lại nghĩ đến nơi khác.
Ngày sau nàng sẽ không vui vẻ, mặc dù hắn không quan tâm, sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng
nàng sẽ có bóng ma, làm sao mới có thể làm cho nàng đi ra khỏi đoạn âm u này đây?
Trong lòng không ngừng co quắp, hình ảnh
kia hiện lên ngay trước mắt, hắn nhắm chặt mắt, thân thể thẳng lên, nến
lóe sángmột chút, hắn nghe đến giọng nói của Lăng Tuyết Mạn vang lên, “Tình nhân, chàng làm sao vậy?”
“Không sao.” Mạc Kỳ Hàn lập tức
điều chỉnh tâm tình, nhẹ nhàng nói, cũng thổi tắt nến, đặt trên bàn, sau đó mới lại lên giường, cũng là lòng tràn đầy vui mừng chui vào chăn,
kéo đầu vai của nàng qua, vui mừng vô cùng nói: “Mạn Mạn, nàng sợ bóng sợ gió thôi!”
“Hả? Sao, thế nào sợ bóng sợ gió hả?” Lăng Tuyết Mạn nhất thời không phản ứng kịp, mờ mịt.
“Ha ha, chính là nàng không có thất
thân a! Trên người nàng ngay cả dấu vết cái mền xâm phạm cũng không có,
hoàn hảo, nàng thử nghĩ xem, người nọ hoàn toàn không biết nàng, nếu hắn xâm phạm nàng, ít nhất sẽ lưu lại vết bầm hoặc là vết hôn ở trên người
nàng, cho nên hắn nói như vậy, là cố ý chọc giận nàng, nàng suy nghĩ một chút, nàng tỉnh xong, hắn có tổn thương nàng hay không?” Mạc Kỳ Hàn nhẹ nhõm vui vẻ, kích động tựa hồ tim sẽ nhảy ra khỏi cổ họng.
Lăng Tuyết Mạn vừa nghe, quả nhiên kích động theo, cầm tay Mạc Kỳ Hàn, hưng phấn nói: “Có thật không? Tình nhân chàng nói đều là sự thật sao? Đúng đúng, ta mắng
người kia, hắn giống như rất tức giận, tay cũng nâng lên muốn đánh ta,
thời điểm sắp tát vào trên mặt ta lại dừng lại, nói rõ hắn không phải
người quá xấu, không có cường bạo ta, chỉ là gạt ta, đúng không?”
“Dĩ nhiên, nàng coi như không tin
người nọ, cũng có thể tin tưởng ta nha, ta cũng là nam nhân, ở phương
diện này biết nhiều hơn nàng. Ha ha, Mạn Mạn, lần này nàng nên cao hứng, ta cũng cao hứng.”
Mạc Kỳ Hàn cười, nụ cười chân thật đặt ở
trước mặt Lăng Tuyết Mạn, lây sang nàng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tỏa ra
sáng rỡ chói mắt, ôm chặt cổ của Mạc Kỳ Hàn, nói: “Đúng vậy, ta thật
là cao hứng, thật là cao hứng, ta vẫn cho là mình bị…… Hiện tại biết
không phải, biết thân thể ta còn sạch sẽ, ta vui vẻ chết được, tình
nhân, nếu không ta không biết phải đối mặt với chàng như thế nào, không
có……”
“Mạn