XtGem Forum catalog
Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222152

Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.

nghe không hiểu, nàng quay qua, nói cho ta nghe nào.”

“Oa…… Nhưng… nhưng ta thật sự dơ bẩn,

thật…… thật bẩn, không xứng với chàng…… Tình nhân…… Chàng đi tìm cô

nương tốt hơn ta thôi…… Ta, ta sẽ không oán chàng…… Là vấn đề của ta……” Lăng Tuyết Mạn khóc không thành tiếng, nước mắt đã sớm ướt áo.

“Không bẩn không bẩn, Mạn Mạn của ta

vĩnh viễn là tinh khiết nhất, Mạn Mạn khiêu vũ, thánh khiết giống như

tiên nữ, thánh khiết này không phải là thân thể, là trong lòng, là linh

hồn, ta yêu nàng, là yêu toàn bộ của nàng, thân thể của nàng lòng của

nàng, cho nên ta muốn nàng, đời này đều muốn nàng, nàng phải cùng với

ta, bất cứ lúc nào cũng không thể rời ta, nếu không chính là lên trời

xuống đất, ta cũng sẽ tìm nàng trở lại!”

Mạc Kỳ Hàn dịu dàng nói nhỏ, trong mắt

lại chứa đầy lệ, tâm đau như xé rách, cô gái hắn dùng hết tâm bảo vệ,

lại…… lại bị tên cầm thú kia chà đạp như thế! Hắn thật là đoán sai gã!

Cho là Mạn Mạn rơi vào trong tay Mạc Kỳ Minh, hắn thật lòng thích Mạn

Mạn, sẽ tôn trọng nàng, mà không ngờ lại…… cường bạo nàng!

Trong mắt hắn lại phát ra sát khát máu ý, thù mới hận cũ, sớm muộn, sớm muộn hắn sẽ chặt gã làm trăm mảnh!

Mạc Kỳ Hàn thất vọng đau khổ đau không

dứt, đứng dậy, đem thân thể co rúc của Lăng Tuyết Mạn thật chặt ôm vào

trong ngực, để cho đầu nàng dựa vào trên ngực của hắn, cằm đỡ lên tóc

của nàng, nhẹ nhàng nói: “Mạn Mạn, thật xin lỗi, nàng oán trách ta

đi, là ta không có bảo vệ tốt nàng, làm hại nàng chịu khổ, bị giật mình, đều là lỗi của ta, nàng mắng ta đánh ta cũng có thể, chỉ cần đừng nói

lời kết thúc, chúng ta sẽ không kết thúc, vĩnh viễn sẽ không, quên rồi

sao? Ta nói rồi, muốn danh chính ngôn thuận isn nàng, nàng sẽ là thê tử

duy nhất cua đời ta, chúng ta còn phải sinh rất nhiều con cái, nàng quên sao?”

“Thật? Thật sao?” Lăng Tuyết Mạn

kích động, từ trong lòng hắn ngẩng đầu lên, đưa tay sờ lên mặt của hắn,

khóe mắt vẫn còn vương nước mắt, nhìn đến hắn gật đầu, nàng lại thất

thanh khóc lên, lần này, là vui mà khóc!

Tròng mắt khép hờ, Mạc Kỳ Hàn cố nặn ra một nụ cười, dịu dàng nói: “Mạn Mạn, tại sao có thể kết thúc đây? Chúng ta muốn bên nhau trọn đời, làm

sao có thể nhẹ nhàng nói lời kết thúc? Nàng nói mấy lời này, lão…… Lão

cái gì? Đúng, lão công ta sẽ giận thật!”

Nghe Mạc Kỳ Hàn vì dụ dỗ nàng, mà lúng túng nói ra hai chữ ‘lão công’, trong bụng Lăng Tuyết Mạn đau xót, rốt cuộc khóc lên!

Mạc Kỳ Hàn cầm lấy khăn gấm, dịu dàng lau nước mắt cho Lăng Tuyết Mạn, khẽ cười nói: “Đừng khóc, đều nói nữ nhân là làm bằng nước, bây giờ nhìn lại thật đúng là

nói không sai! Mạn Mạn, nàng biết không, khi ta nghe được nàng nói, nàng thà bị chết, cũng không muốn ta chết, trong lòng ta là cảm giác gì? Rất kích động, rất kích động……”

“Tình nhân, chàng thật không ghét ta, còn muốn ta sao?” Lăng Tuyết Mạn nức nở, không thể tin được xác thực hỏi.

Mạc Kỳ Hàn êm ái cười một tiếng, lau sợi tóc trên trán nàng, trong mắt tràn đầy quyến luyến cùng thương tiếc, “Làm sao sẽ ghét bỏ đây? Muốn, đương nhiên là muốn, trừ phi là nàng

không muốn ta, không đúng, nàng không muốn ta, ta sẽ quấn nàng, buộc

ngươi muốn ta. Ha ha, đứa ngốc, nàng cho ta là nam nhân tục tằng nông

cạn lông bông ngoài đường phố sao? Nếu ta là như vậy, làm sao xứng đáng

được nàng đồng sinh cộng tử? Huống chi đây không phải là lỗi của nàng,

lòng ta thương nàng còn không kịp, làm sao còn ghét bỏ nàng bẩn? Mạn

Mạn, không nên xem thường mình, nàng chính là nàng, còn là Lăng Tuyết

Mạn phách lối, ta thích xem bộ dáng nàng vui vẻ giương nanh múa vuốt,

biết không?”

“Tình nhân!” Lăng Tuyết Mạn thút thít, nhìn Mạc Kỳ Hàn, ngây ngốc vui vẻ cười, “Chỉ cần chàng không bỏ ta là tốt rồi, ta thật là sợ, thật là sợ chính tai nghe được chàng nói, ngươi không cần ta rồi……”

“Ha ha, ta không cần, sau đó đem nàng ném cho mấy Vương gia giành nhau sao?” Mạc Kỳ Hàn nở nụ cười hài hước, đem chôn sâu tất cả khổ sở, một mình gánh chịu.

Lăng Tuyết Mạn mím mím môi, “Trừ, trừ

Nhị vương gia, những người khác đều là bằng hữu của ta! Nếu Nhị vương

gia biết ta sớm thất thân, sẽ đâu còn yêu thích ta nữa?”

“Nha đầu ngốc, phàm là nam nhân thật

lòng yêu nàng, sẽ không so đo, nếu không thì hắn không phải là thật

lòng, muốn hoàn bích, là có hoàng hoa khuê nữ, hắn đi tìm người khác

nha!” Mạc Kỳ Hàn lắc đầu, sau đó đem người trong ngực ôm càng chặt.

“Ừ, nhưng là……” Lăng Tuyết Mạn lại ảm đạm, không nói gì thêm, chỉ là trở tay ôm Mạc Kỳ Hàn, tựa vào đầu vai hắn, trong lòng đau nhói.

Hắn không quan tâm, nhưng nàng rốt cuộc

là dơ bẩn, không thể hoàn toàn thuộc về hắn rồi, nếu không yêu bất cứ

người nào, nàng cũng sẽ không bởi vì mất trinh tiết mà tìm cái chết, cho dù là trời sập, nhưng bây giờ, trong lòng nàng có nam nhân nàng yêu,

nàng liền muốn giống tất cả nữ nhân trên đời, thủ thân như ngọc cho nam

nhân của mình, nhưng là, ông trời không chìu nàng……

Nhẹ nhàng thút thít, Lăng Tuyết Mạn không có ngẩng đầu, rũ con ngươi nói tiếp: “Hắn nói hắn vốn là muốn bắt Tam vương gia, là ta xui xẻo lên xe ngựa, bắt

lầm ta, tình nhân, chàng nói ng