dùng thuật đổi giọng, lạnh lùng nói: “Nếu ngươi cởi mặt nạ ra, lấy hình dáng thật gặp ta, ta liền suy tính thả nàng!”
“A? Vậy các hạ chịu lấy hình dáng thật gặp nhau sao? Nếu các hạ chịu, bản công tử tự nhiên chịu!” Mạc Kỳ Hàn cười rét lạnh, gương mặt tuấn tú ẩn ở dưới mặt nạ mặc dù lo lắng, cũng đông lạnh như băng.
Lông mày của Mạc Kỳ Minh hơi nhíu lại, trong giọng nói thêm một phần hung ác, “Mạng nữ nhân này trong tay của ta, mặc dù lão đầu này võ công có cao hơn
nữa, nhưng cũng không nhanh tay hơn ta! Cho nên, không cần cố gắng nói
điều kiện với ta, ta chỉ cho ngươi một cơ hội!”
Mạc Kỳ Hàn ngửa mặt lên trời cuồng tiếu, “Ha ha! Thật là buồn cười! Các hạ cho là dùng một nữ nhân liền có thể uy
hiếp được bản công tử sao? Nữ nhân bên cạnh bản công tử vô số, thêm nàng không coi là nhiều, thiếu nàng không coi là ít, bản công tử có chí
hướng cao lớn, sao lại bởi vì một quả phi như nàng mà tự hủy tương lai?
Tối nay tới đây, chỉ là tìm người phương nào lại có can đảm như thế, dám cướp người của bản công tử! Ngươi muốn giết, cứ tùy tiện động thủ!”
Lời vừa nói ra, trên mặt Lăng Tuyết Mạn
nhất thời mất máu sắc, gắt gao nhìn hắn, nhìn nam nhân này vô cùng giống tình nhân của nàng! Hắn nói nàng là nữ nhân của hắn, nhưng cũng nói……
Lăng Tuyết Mạn ngước mắt, trong mắt ứa nước, khàn giọng chất vấn: “Cứu ta làm gì? Ta không cần ngươi tới cứu!”
Ai ngờ, Mạc Kỳ Hàn lại cười càng thêm vô tình, “Lăng Tuyết Mạn, nàng thật đúng là ngây thơ đáng yêu! Nàng cũng đã biết một câu nói, thiên hạ nam nhi đều phụ bạc!”
Lăng Tuyết Mạn quên mất hô hấp, quên mất
đau đớn, chỉ hóa đá nhìn chằm chằm Mạc Kỳ Hàn, lời chất vấn ngăn ở trong cổ họng, không phát ra được một từ.
Con ngươi Mạc Kỳ Minh chợt co rút nhanh, tiếp theo đùa cợt cười ra tiếng, “Lăng Tuyết Mạn, nàng đã thấy chưa? Đây chính là nam nhân nàng muốn đồng sinh cộng tử sao? Đây chính là nam nhân mà nàng thà bị chết, cũng không muốn hắn chết? Ha ha!”
“Đủ rồi!”
Lăng Tuyết Mạn không chịu nổi kích thích
này, đột nhiên rống một tiếng tê tâm liệt phế, mà một tiếng này, làm tay Mạc Kỳ Minh bóp cổ nàng run lên, chính là chỗ run này, Thiên Cơ lão
nhân chợt nhanh phóng ra ngân quang cầu trong tay áo, lấy khí thế sét
đánh không kịp bưng tai đánh về phía bả vai Mạc Kỳ Minh!
Một đám thủ hạ của Mạc Kỳ Minh đều không
phản ứng kịp, mà Mạc Kỳ Minh hơi chậm lại, thân thể theo bản năng hơi
ngửa về phía sau, Mạc Kỳ Hàn lướt thân thể đi tới, dùng một chiêu võ
công độc môn của Thiên Cơ lão nhân ‘Niêm Hoa bí quyết’ đánh vào lồng
ngực Mạc Kỳ Minh, Mạc Kỳ Minh bất đắc dĩ phải thu hồi cánh tay nắm ở
trên vai Lăng Tuyết Mạn!
Mà một chiêu này của Mạc Kỳ Hàn chỉ dùng
để bức lui Mạc Kỳ Minh, vì vậy, hắn nhanh chóng đoạt lại thân thể Lăng
Tuyết Mạn, lui nhanh trở về chỗ cũ!
Ám ảnh vừa nhìn, vương phi được cứu trở về, liền không cố kỵ nữa, lập tức cầm kiếm tấn công!
Mạc Kỳ Hàn mới giải trừ xong huyệt đạo
của Lăng Tuyết Mạn, liền bị nàng thình lình chộp lấy bàn tay, cắn vào mu bàn tay một cái thật mạnh!
Rên lên một tiếng, Mạc Kỳ Hàn cau mày nói: “Mạn Mạn, trở về rồi cắn tiếp, hiện giờ không phải lúc.”
Lần này, hắn dùng giọng nói chân thật của hắn.
“Đừng đụng ta! Buông ra! Nam nhân không có bản lĩnh, buông ta ra! Buông ra ——”
“Mạn Mạn!” Giọng Mạc Kỳ Hàn áp cực thấp, tuy là nói với Lăng Tuyết Mạn, ánh mắt lại không rời Mạc Kỳ Minh một khắc, “Mạn Mạn, mới vừa rồi là bất đắc dĩ, nàng không được nghĩ là thật, đối với
ta nàng quan trọng hơn tất cả mọi thứ, nàng không tin ta sao?”
“Tin tưởng? Ta còn có thể tin tưởng chàng sao? Ta đều không biết chàng nói câu nào là thật!” Lăng Tuyết Mạn rơm rớm nước mắt, để mặc Mạc Kỳ Hàn một tay nắm ở bên người,
thanh âm ấm ức, giọng nói cũng không giống như lúc chất vấn vừa rồi.
Mạc Kỳ Hàn không quay đầu lại, vẫn nhìn
chằm chằm Mạc Kỳ Minh, mắt sáng như đuốc, nghe được lời thương tâm của
Lăng Tuyết Mạn, nhẹ nhăn lông mày, nói nhỏ: “Mạn Mạn thật xin lỗi, đừng khóc, hiện tại đối đầu kẻ địch mạnh, sau khi trở về ta mặc cho nàng xả giận được không?”
“Trở về?” Lăng Tuyết Mạn ngẩn ra, hạ mắt, nàng phải đi về sao? Sau khi trở về làm sao đối mặt với hắn?
Mạc Kỳ Hàn lại không biết ý nghĩ trong
nội tâm của Lăng Tuyết Mạn giờ phút này, chỉ tưởng nàng tức giận hắn mới có cử chỉ vừa rồi, liền vỗ nhẹ vai của nàng, trấn an: “Mạn Mạn, tin tưởng ta, đừng có đoán mò, giải quyết chuyện trước mắt lại nói tiếp.”
Đang nói, chỉ thấy Thiên Cơ lão phóng lại, thấy Lăng Tuyết hết tức giận, vui sướng cười nói: “Ha ha, Hàn…… Không phải, Tuyết Mạn nha đầu, con xem vừa nãy ta cùng tiểu
tử nhà con phối hợp như thế nào? Rất tuyệt phải không? Hai thầy trò
chúng ta ăn ý đến mức một cái ánh mắt cũng biết là ý gì!”
Suýt nữa lỡ miệng, Thiên Cơ lão nhân chép miệng, thật ngại ngó ngó Mạc Kỳ Hàn, Mạc Kỳ Hàn bất đắc dĩ liếc nhìn,
tinh lực vẫn đặt ở trên người Mạc Kỳ Minh.
“À? Ông là sư phụ chàng? Vậy chàng……” Lăng Tuyết Mạn rùng mình một cái.
Mà lúc đó, tình hình cũng đã tới hồi kịch liệt, thiết huyết sát thủ không ngừng ngã xuống, nhưng cũng không ngừng có thêm người mới, bả