y An cầm tay một cậu con trai lạ hoắc, nhưng
nó lại chọn giải pháp đi thật nhanh xuống khỏi cái cầu thang xoắn ốc đó và
phóng ngay ra Hồ với suy nghĩ : “Mình đã nhìn nhầm, không có chuyện gì cả”, mặc
dù Duy Anh biết giữa năm mươi người con gái giống nhau y hệt nó vẫn chắc chắn
nhìn ra An sau năm giây nhìn. Đôi khi chính xác lại thành mệt.
Một ngày không em bỗng trở nên thênh thang. Duy Anh dậy thật
sớm, vừa ngồi lau xe vừa xem loáng thoáng một bộ phim nhạt nhẽo nào đó đang
chiếu trên HBO. Một trứng một cà phê, rồi lên trường ngồi vừa nghe giảng vừa
tán dóc với mấy thằng bạn. Sau lần thất bại ở giải thưởng thời trang Viet Nam
Collection Grand Prix, Duy Anh hơi nản chí với việc thiết kế. Có lúc cả tuần nó
không ngồi vào bàn vẽ, cũng chả động đến mảnh vải nào. Duy Anh là nhân vật được
đánh giá cao tại khoa Thiết kế Thời trang của trường Mỹ thuật công nghiệp, thế
mà nó lại không vào được đến vòng chung kết với tận hai mươi sáu thí sinh được
chọn. Hai mươi sáu chứ có phải hai đâu, thế mà còn không vào được thì đời có
đáng chán hơn một con gián không. Thảm hại trong công việc (đây là nó tự nghĩ
thế ), rồi lại một cái thất bại to đùng kề luôn trong tình yêu. Ít ra, chia tay
với An rồi, Duy Anh trở thành công dân tự do theo đúng nghĩa sáng sủa của từ
này. Cũng như những thằng con trai hai mươi hai đủ khôn khác, nó biết rằng yêu
vẫn là một cái chết được báo trước.
Một thứ bảy, Duy Anh cùng thằng bạn khác khoa lên Toilet Pub
ở Trần Nhật Duật. Nó cũng không mấy khi lên pub, nhưng thấy anh Nam DJ chủ quán
quảng cáo hôm nay có một ít thời trang, lẽ nào mấy thằng chuyên ngành như nó
lại không lên ngắm nghía trắng mắt tí. Duy Anh đến hơi trễ. Nó bước vào bàn
Thái Dương đã ngồi sẵn, gọi một ly Gin với nhu cầu tự pha Tonic, thói quen tự
chế rượu có lẽ trở thành cầu kỳ khi đến những nơi ồn ào. Dương chỉ vào một em
đang mặc bộ váy xanh xẻ rộng chấm đất:
- Kìa mày, em bé kia không cao dưới mét bảy đâu. Mặt trông
yêu phết.
Duy Anh hơi nhíu mặt, nó ghé vào tai thằng bạn:
- Nếu có thích thì cũng chỉ là sẽ mặc đẹp những đồ tao thiết
kế. Chứ tau không có nhu cầu tìm bạn gái làm nghề này. Phũ lắm mày ạ.
Dường như bỏ ngoài tai những lời của Duy Anh. Ba phút sau,
Dương vẫy một chị từ phía cánh gà, mặt lạnh tanh, nói nhanh như sách:
- Chị gái, “mẫu” nào đó khá cao, ở loạt trước mặc bộ váy xanh
xẻ, đuôi gấu chất thô. Chị nói với em ý rằng có mấy anh của đài truyền hình cần
gặp nhé.
Cô gái gật đầu rồi quay đi rồi cả bọn mới phá lên cười, Duy
Anh lắc đầu:
- Không Dương ạ! Sai lầm lớn của cuộc đời mày là đã không thi
vào nhà hát kịch trung ương!
Dương nhấp một ngụm nhẹ, cười mỉm:
- Và sau lầm cũng lớn của mày nếu sẽ bỏ qua cô bé này. Quên
hình ảnh nhảm nhí của An đi và cho anh em thấy được mày không chỉ biết design.
Phần diễn kết thúc, cô bé “ít nhất trên mét bảy” đi ra từ
phía trong, mặc một bộ jean khoác áo lửng đen, tiến về phía bàn bọn nó. Thái
Dương đứng lên, giơ tay ra:
- Chào em, không biết em có cuộc hẹn nào bây giờ không? Nếu
không, sẽ rất vui nếu cô bé ngồi uống nước với bọn anh?
Cô bé chạm nhẹ tay Dương:
- “Cô bé” này mang tên Vy các anh ạ. Hạ Vỵ. Và nếu được thì
mình ra ngoài được không ạ? Em hơi mệt với không khí ồn ào này.
- “Oh! Cool!” - trong óc Duy Anh vang lên khe khẽ, Dương quay
lại phía Duy Anh. Nhân vật chính nhún vai, ra vẻ không ý kiến, không quan tâm.
Nhưng khi Dương búng tay tách một cái: “Ok, đi” thì Duy Anh nói:
- Tao biết một quán cũng hay vào giờ này…
Family Cà Phê - Vạn Hoa Club
Tay khuấy khuấy cốc Mocachino, Vy nheo mắt tinh nghịch:
- Anh có vẻ có thói quen ngồi quán nhỉ? Tối hôm qua là Diva
Cà phê và sáng nay là Family.
Duy Anh mỉm cười:
- Vì anh vẫn còn muốn biết vài thứ về em, con người em có vài
điều gây tò mò.
- Ví như?
Duy Anh mím môi:
- Ví như anh đã tiếp xúc với quá nhiều mẫu nhưng chưa thấy ai
như em cả. Lần gặp đầu tiên, không ai gọi một đĩa spaghetti ăn ngấu nghiến như
em vào tối hôm qua cả.
- Hì, vì tối hôm qua em đi diễn vội nên đói ấy mà.
Duy Anh cười:
- Nhưng người mẫu thường không ăn đồ gây béo và không ăn sai
giờ, cuối cùng là ngay bây giờ cũng sẽ uống sữa chứ không uống cà phê như em.
Vy hấp háy:
- Vậy thì gọi em là người mẫu đáng yêu đi!
Mọi chuyện cứ diễn ra đều đặn kiểu phim Hàn Quốc mỗi ngày một
tập, Duy Anh cảm thấy Vy thật sự đáng yêu, rất khác với suy nghĩ của nó về giới
mẫu – những cô nàng “toàn vờ”: vớ vẩn, vô vị và vụng về. Hạ Vy là mẫu con gái
quan tâm đủ vừa với những gì thuộc về sắc đẹp, vẫn thừa thông mình và thú vị
trong những cuộc đối thoại cần chất xám. Tuýp con gái vừa dịu, vừa sắc, tất cả
đúng lúc. Vy nói chuyện với nó rất hợp, ngạc nhiên về những sở thích giống nhau,
đặc biệt là cũng biết rất nhiều về các quán Hà Nội như Duy Anh. Nói chung là
Duy Anh không tìm thấy khía cạnh nào của con người Vy là có vấn đề cả, thế
nhưng nó vẫn cảm giác là nó đang… thiếu cảm giác. Thực sự, nó vẫn chưa sẵn sàng
cho một tình yêu mới, nó đã chán ngắt việc yêu đương sau khi kết thúc với An.
Và thế là đã chừng
