ổn thức, thậm chí người cô run lên, chắc không phải vì
lạnh. Hai người không nói gì cả suốt đoạn đường. An phóng xe lên gần công viên
nước Hồ Tây, dừng ở đoạn hồ sen. Sáng sớm, trời lại lạnh ngắt, đoạn đường vào
công viên nước thực sự vắng tanh. Hai đứa ngồi xuống. An rút thuốc ra. Từ trong
chiếc áo lạnh to sụ An khoác cho Vân, cô cất tiếng khản đặc nhưng rành rọt chậm
rãi:
- Anh đừng hút thuốc.
An mỉm cười, cất bao thuốc đi, làm một việc mình không ưa
mang lại cảm giác hài lòng cho người khác không phải là điều An thích, nhưng
Vân tựa hồ thứ gì đo khó chống đỡ lại được, như sáng nay cũng vậy, cô là người
duy nhất dứt An ra khỏi chăn ấm khi mà nó mới chỉ chui vào chừng nửa giấc.
Hai đứa ngồi cách nhau khoảng một gang tay, lặng lẽ. Mùi cỏ
ướt, mùi sen thơm dịu dàng. Mùi của mưa còn đọng lại ở những vành lá. Vân thở
mệt nhọc, sau những dòng nước mắt chảy ra, cô đã trấn tĩnh lại. Một lúc lâu,
Vân lên tiếng:
- An, sau khi ra trường, anh định làm gì?
An chống hai tay, ngả ra sau:
- Có lẽ anh sẽ về tòa soạn làm, anh thích công việc ở đó. Nó
hợp với tính cách tự do của anh. Và ít nhất, nó thỏa mãn cho anh được viết thật
nhiều.
Vân im lặng. Những làn gió thoảng qua mát rượi, tưởng như
từng ngọn cỏ dưới chân tung lên, không gian rộng lớn hút lại trong những hồ sen
xanh mượt mà.
- Anh biết không, còn em từng nghĩ, sau khi ra trường em sẽ
trở thành một người dịch sách, em rất thích đọc những tác phẩm văn học của
những thế kỷ trước, tự hỏi sao chưa có người dịch chúng. Đó là một ước mơ xa
xôi từ khi còn nhỏ, khi được bố đọc cho những câu chuyện cổ tích.
Vân chợt ngừng lại. An im lặng. Nó đã mơ hồ đoán được vấn đề
xảy đến với Vân. Bố mẹ của Vân đã ly dị vì những bất hòa không che giấu được từ
khi cô còn học trung học, những tan vỡ thầm kín trong gia đình tác động nhiều
đến tâm hồn mỏng manh của cô gái nhạy cảm. Vân chọn sống với bố, không phải vì
yêu ai hơn trong bố và mẹ. Chỉ đơn giản là vì một người đàn ông sống một mình
sẽ khó khăn hơn. Thi thoảng mẹ vẫn đến thăm, Vân càng đau đớn hơn khi chứng
kiến sự gượng gạo của một tình yêu đã hết. Dù cả hai người đều thương con,
nhưng không ai muốn níu giữ những gì đã không còn.
- Bố em sẽ lấy vợ. Bố nói thế, mới thôi… Em đã có thể tưởng
tượng ra điều ấy, nhưng khi nó xảy đến, em vẫn hụt hẫng. Cảm tưởng như suốt
những năm vừa rồi mình đang rơi tự do, thì bây giờ, như là đã chạm xuống đáy
vực sâu. Đau nhói… Khi đủ cảm thông được vì sao bố mẹ ly dị, em chịu đựng, bình
tâm. Nhưng trong sâu tận, vẫn mong như chuyện cổ tích, bố mẹ sẽ quay lại. Nhưng
giờ thì không, chắc chắn không…
An cầm nhẹ lấy tay Vân, lần đầu tiên từ suốt khoảng thời gian
quen nhau. Lặng đi rất lâu. Vân không khóc nữa, đôi môi lạnh ngắt nhỏ bé chỉ
hơi run lên, nó quay sang An, cười nhẹ:
- Em sẽ không sao đâu. Sẽ không buồn nữa, vì em biết không có
ai sai cả. Em chỉ muốn khóc một
lần thật nhiều cho vơi đi tất cả. Một điều cần đến cũng sẽ
đến, phải không anh?
An gật đầu:
- Chúng ta đều đã đủ lớn cho những suy nghĩ cần thiết. Nếu em
vẫn còn tình yêu với mơ ước của riêng em, đừng để ai phá vỡ, dù đó là người
từng gây dựng ước mơ ấy nơi em. Ngọn cỏ tuy mềm nhưng rất vững chãi chống đỡ
trước gió. Em cũng hãy như thế. Cố gắng lên.
Vân dựa vào vai An, đôi tay mềm mại siết chặt. Giờ An đã biết
giữa nó và Vân là gì. Đó là khi người này mệt mỏi, sẽ nghĩ đến người kia đầu
tiên, và khi người kia cần, người này sẽ xuất hiện bên cạnh, chỉ vì một bờ vai.
Chỉ như thế, mà là tất cả.
Từ phía xa của bầu trời xanh nhạt, những làn mây gợn lên, báo
một ngày sẽ có mưa. Những cơn mưa bao giờ cũng xóa đi nhiều thứ, xoa dịu nhiều
thứ. Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ mà không ai biết
trước. Nhưng không bước chân nào dừng lại cả. Chỉ nhìn lại phía sau một thoáng
chốc, rồi sẽ đi tiếp về phía cuối con đường. Không ai cất tiếng, nhưng bản nhạc
dịu dàng vang lên trong đầu cả hai đứa: “… Hãy nói mình yêu nhau, một lần cuối…
Rồi cho những khoảng trời hạnh phúc, nhạt nhòa đôi tay níu giữ… Hãy ôm chặt lấy
anh, cho nỗi buồn nhẹ vơi… ”
Tháng 3, Hà Nội hiền.
Duy đi lại trước cửa shop Seventyseven Street rất lâu, cậu
muốn bước vào và nói chuyện với Tanny, nhưng dường như có điều gì đó tựa thể
một trăm cái kẹo cao su cứ dính chặt chân cậu lại. Hôm nay thật sự là một ngày
thảm với Duy khi cậu kết thúc môn thi giữa kỳ trong một trạng thái không được
suôn sẻ như mong đợi, và khả năng dành học bổng cho kỳ sau trở nên mong manh.
Dồn hết tiền còn lại trong túi mua hộp dâu thật to, Duy tìm đến nơi Tanny làm
với hy vọng làm cho một ngày bớt hỏng. Không dễ để mò ra nơi cô làm part time,
nhưng cậu không đủ can đảm để bước vào. Vả lại cậu cũng chẳng biết phải nói gì
và Tanny có thích ăn dâu không nữa, chẳng lẽ nói: “Này bạn, tôi vừa thi rất ngu
một môn, bây giờ để giải đen hãy đi ra ngoài và ăn dâu cùng tôi!”. Nghe thật
ngốc nghếch!
Tanny học cùng trường với Duy, giữa muôn vàn những cô gái
make up điên cuồng, ăn mặc điệu đàng, cử chỉ hoàn hảo thì những nét tha
