watch sexy videos at nza-vids!
Một Chút Mỗi Ngày

Một Chút Mỗi Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322515

Bình chọn: 9.5.00/10/251 lượt.

g gây chủ tâm, vì tình yêu là như thế, chẳng ai

làm được gì ngoài những người trong cuộc. Họ phải tự sống, tự quyết định. Mọi

người chung quanh chỉ là điểm xuyết, chỉ có thể chỉ cho họ nên-làm-thế-nào,

nhưng chính họ mới biết mình phải-làm-thế-nào…

Em đẹp. Và theo lời một trong những “vệ tinh” của em là “bí

ẩn như một bất phương trình bậc ba vô niệm”. Em học năm hai Sư phạm, khoa Mẫu

giáo. Tính lãng mạn. Kiểu người thực tế. Nội hai điều ấy đã đủ cho thấy con

người em có vô số cái tát nhau bôm bốp cùng tồn tại, đúng như Hainơ nói: “Những

cái vô lý đùng đùng làm nên một người phụ nữ cuốn hút”. Khi đi cao gót mười

phân, em cao tròn mét bảy, da hơi sôcôla sữa mà răng thì trắng như giấy Hồng

Hà. Nói túm lại, em có nhiều thứ rất hài kịch.

Có khá nhiều thằng thích em, chúng nó gọi em là giặc Tacsta –

đánh cướp trái tim không bao giờ trả lại. Em định cư ở phòng cuối cùng tầng ba

dãy trái khu C, nhìn ra một dãy những bằng lăng, cơm nguội và hoa sữa phê ngất

ngây anh thợ xây, thành ra cả con trai và con gái đều mê đến phòng em. Những

thầy giáo tương lai thì đến đây để ngắm em, còn các “cô nuôi dạy hổ” trong vài

năm tới, thì tới để ngắm hoa, tiện thể câu được anh nào thì câu (!) Nên mặc cho

phòng em bừa bộn đầy chính đáng cho dáng một cái phòng sinh viên, cái cửa phòng

em vẫn cứ thường xuyên ê ẩm mình mẩy vì bị gõ nhiều quá mức cho phép. Khá nhiều

chàng đến phòng em mang theo một thứ-gì-cũng-được mà để quên cho có cớ quay lại

trong một tương lai gần. Nhiều đến mức em có hẳn một cái thùng các tông to uỵnh

để ngay cửa nắn nót bằng bút dạ: “Đồ để quên thì cho vào đây!”

***

Con Lam đi Hạ Long hồi hương chiều nay, mang về cơ man là mực

cho cả phòng (trước khi đi lĩnh bổng có khác!). Cả bọn đang túm tụm chuẩn bị

cồn, ớt, bát đĩa, chợt em đứng dậy sửa sang quần áo đầu tóc, xỏ dép xinh mở cửa

chạy biến. Con Bim Bim ngó theo gọi với:

- Lại sang rủ chàng đấy à?

Em “ờ” một cái vang động hành lang. Nó muốn nói đến Khang – người

trong mộng (ảo) của em. Khang chưa bao giờ được ai khen là đẹp giai nhưng duyên

thì chất đống như hàng thùng, tuy hơi lạnh nhưng bù lại được cái tính ngăn nắp

cẩn thận rất hiếm ở những gã trai xa gia đình. Khang có lướt thướt biết em

thích mình, nhưng chưa bao giờ có… động thái gì rõ rệt, và vẫn thường ngồi bắn

Halflife với lũ “vệ tinh” của em như không! Bọn phòng em cũng không lạ việc có

gì “măm” được là em ù sang hò Khang, chỉ có điều năm lần đi thường bốn lần trở

về tay trắng, tuy thế em vẫn cứ đi gọi như thói quen đi giày thì phải đi tất

vậy. Em đứng trước con sô 312 vừa gõ cửa theo nhịp… 3-1-2, vừa giậm chân theo

nhạc bài Unbreak my heart theo một kiểu phối rap em tự nĩ ra một cách đầy

hưng phấn. Cửa mở, trước mặt em là cái đầu kém gội của Duy. Anh ý ngắm nụ cười

của em hai giây, tự thưởng việc nở một nụ cười tươi không kém đáp lại đôi môi

hình trái tim của em và nháy mắt am hiểu:

- Khang hả? Chờ anh hai tí!

Rồi Duy quay lại lên giọng nam cao:

- Gọi Khang ra, có bé Nga sang cầu hôn!

Phía trong vang lên tiếng cười rúc rích. Khang đi ra, đầu rối

tung (chắc vừa gội xong) mặt khá tươi (chắc vừa “cá kiếm” được nhờ mấy ván tá

lả!), nhìn em bằng đôi mắt hình con át tép:

- Gì vậy?

Em chớp chớp đôi mắt:

- Con Lam nó đi chơi về mang mực làm quà, em rủ bọn anh sang

ăn cho vui.

Tuy và Giang ở trong ne thấy đồ ăn là lập tức chứng tỏ sự

tồn tại, vứt cả bộ tú chạy vù ra:

- Gì thế? Có mực à?

Khang gãi đầu, nhăn nhó một câu truyền thống:

- Bọn em cứ tự nhiên, anh bận, không sang đâu.

Tuy ne thế như bị chó cắn:

- Sao lại không? Đời là phải hưởng thụ!

Rồi anh quay sang em, xua tay:

-Em cứ về chuẩn bị đi. Năm phút nữa bọn anh đủ đội hình ở

phòng em, khuôn luôn cả thằng Khang hâm hấp này sang cho em…

Đấy, như thế với em đã là hạnh phúc lắm rồi. Như thế là em đã

rên rỉ hết phần còn lại của ngày như một con trúng số đề, đã có thể xách xô

nước chạy 3 tầng nhà chưa đầy một phút, đã có thể giành rửa bát, lau nhà và đổ

rác về phần mình một cách đầy đức độ trong con mắt kinh hoàng của mấy đứa còn

lại trong phòng. Nói chung là sẽ có nhiều sự điên điên chỉ cần Khang ngồi gần

em hơn một phút mà ngọ nguậy không nhìn đồng hồ. Nhưng việc ấy không xảy ra

nhiều, nó hiếm như được điểm 9 bài thi Triết, mà ở đời của hiếm thường là của

quý. Oái oăm!

***

8 giờ. Lại thêm một chàng đầu tóc bóng mượt quần áo phẳng

phiu gõ cửa phòng em mang theo một bó hoa ly hoàn hảo. Nhưng cũng chỉ được đặt

vào cái bàn chất hàng chồng hoa hồng, tigôn, bất tử, hướng dương… đủ loại (con

Lam đếm và tính toán khả năng mở cửa hàng bán hoa cũng không phải lấy thêm

hàng!). Hôm nay là 14-2 mà lị! Anh giai này còn tặng em một gói quà thắt nơ

xanh. Em sờ một cái, bóp hai lần, cười khì: “Sách!”. Anh nhún vai: “Phụ nữ

thường đúng trong các trường hợp họ không sai!”. Một quyển từ điển chuyên ngành

Luật, anh giai này biết em thích Luật, hoặc vì em ức công lý (!), hoặc vì em

cãi nhau giỏi. Em cười duyên, cảm ơn một cách bình thản như từ sáng đến giờ em

“được” làm rồi tiễn anh chàng ra cửa bằng