Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211184

Bình chọn: 7.00/10/1118 lượt.

iểu chính là ta cứ trước mặt nàng làm những chuyện đáng khinh nhất, lại nói những lời tâm tình buồn nôn với Lam phi!

Sau đó, càng điên cuồng hơn là, bình thường ta chỉ dụng tâm đối với quốc sự, giờ lại phí thời gian chú ý xem nàng khi nào thì cấp xiêm y cho các phi tần, còn cố ý thân thiết các nàng trước mặt nàng, tại sao? Tại sao lại như vậy, suy nghĩ thật lâu ta cũng không nghiệm ra nguyên nhân!

“Vi Phong, ngươi rốt cục là bị làm sao vậy? Chẳng lẽ ngươi đã quên thân phận của mình? Quên rồi trách nhiệm mà bản thân phải gánh vác? Không được, ngươi không thể tiếp tục làm những việc thất thường như vậy!” Ta không ngừng quở trách bản thân, cảnh cáo bản thân, bắt bản thân ngừng ngay những tư tưởng và hành vi ngu xuẩn này. Chẳng lẽ ông trời nhất định bắt ta phải cùng nàng dây dưa không rõ?

Nàng luôn khinh thường ta, làm ta rất tự ái. Ta cố ý bắt nàng lượng thân tại tẩm phòng là để các phi tử tìm nàng gây phiền phức. Lúc nghe nói nàng bị trừng phạt, lòng ta thật thống khoái, điều này càng thêm khẳng định lòng tự tin nơi ta về việc nắm vận mệnh người khác trong tay.

Chọc ghẹo nàng tựa hồ đã trở thành việc cần thiết trong cuộc sống hằng ngày của ta. Cưỡng hôn nàng chỉ là nhất thời cao hứng; nhưng khi hai môi chạm nhau rồi lại không hề nghĩ tới chuyện tách ra. Nàng bài xích, cự tuyệt làm tổn thương lòng tự ái của ta, ta thẹn quá hóa giận, nhưng sau khi thấy những giọt nước mắt long lanh nơi mắt nàng, bao nhiêu tức giận lại biến mất không thấy tăm hơi.

Thấy nàng cùng với Vương Cảnh Thương ở chung một chỗ, ta vừa buồn bực vừa giận giữ, lòng ghen ghét làm ta mất lý trí, nổi cơn điên, chỉ hận không thể giết nàng. Không thể ngờ được nàng không những không van xin lại bày ra một bộ dáng thấy chết không sờn làm ta phải thỏa hiệp. Nữ nhân chết tiệt này, tới cùng thì có ma lực gì làm ta quá tam ba bận đều buông tha nàng?

Ta bắt đầu cực lực khống chế bản thân, hy vọng xóa nhòa hình bóng nàng. Nhưng thực không được như mong muốn, trong yến hội mừng vụ thu hoạch, ta lại nghĩ tới nàng. Phát giác không thấy Vương Cảnh Thương đâu lòng ta càng thêm lo lắng, thậm chí kinh hoảng, một ý nghĩ đáng sợ toát ra – có phải hắn đi hẹn hò với nàng?

Cho dù hắn ở chung nàng cũng không liên quan gì đến mình! Ta lắc đầu, thưởng thức rượu ngon trên bàn, một chén lại một chén đổ vào miệng hòng bỏ ý nghĩ trong đầu đi, nhưng là, ý nghĩ muốn gặp nàng càng thêm mãnh liệt, vì vậy ta hướng chúng nhân thông báo một tiếng rồi đi ra đại điện, thi triển khinh công lén lút tới Vân Tiêu đảo! Cũng không ngoài sở liệu của ta, bọn họ thật sự đang hẹn hò. Vương Cảnh Thương, cái tên đáng chết kia còn to gan tỏ tình với nàng.

Thật vất vả mới chờ đến lúc Vương Cảnh Thương và Tiễn Cẩm Hoành bỏ đi, ta nhanh chóng vọt tới trước mặt nàng. Thật là buồn cười, lúc đó trong lòng ta lại có cái cảm giác bị thê tử phản bội. Ta bị lòng đố kỵ mê hoặc tâm trí, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, đó chính là phải trừng phạt nàng thật nặng, xem nàng sau này còn dám thâu nhân sau lưng ta hay không!

Ta áp chế nàng trên cỏ, xé rách quần áo nàng…

Nhưng là, ta trước nay chưa từng cảm thấy thất bại cùng bất đắc dĩ như vậy, nha đầu kia thà tự vẫn cũng không chịu trao thân cho ta. Nhìn nàng miệng đầy máu tươi, dục vọng trong ta biến mất không tung tích. Sau khi lộng hôn, ta giúp nàng bôi thuốc, ôm nàng mà ngủ. Theo trí nhớ của ta thì đây là lần đầu tiên ta ngủ an ổn được như thế, bình tĩnh, không hề phòng bị.

Nửa tháng trước không có găp lại nàng, ta lại khôi phục nếp sống cũ, chu toàn trêu chọc tần phi, cứ tưởng rằng ta sẽ dần dần quên nàng, chính là lão thiên gia tựa hồ không muốn ta buông tha nàng.

Chiều nay nằm trên chiếc giường thoải mái của mình, ta không cách nào ngủ được, trong lòng như có âm thanh thúc giục. Ta liền đi ra khỏi tầm phòng, rời Dụ Nhân cung, bất tri bất giác tới Vân Tiêu đảo, nghe được những lời nói đáng hận, thấy một hình ảnh đáng giận.

Trong một khắc ta quyết định, sẽ không bao giờ bỏ qua nàng, cái nữ nhân cao ngạo tự đại, không biết trời cao đất rộng này nữa! Nếu thượng thiên muốn ta cùng nàng dây dưa không rõ thì ta sẽ thuận theo thiên ý! Ở hiện đại, hai người hẹn hò có thể đi dạo phố, ăn cơm, xem phim. Ở cổ đại thì chỉ có thể dựa vào việc thả diều để ‘bồi dưỡng tình cảm’.

Cốc Thu cùng Tiễn Cẩm Hoành mỗi người cầm một sợi dây dài, hưng phấn chạy trên cỏ, tiếng hoan hô không ngừng vang vọng. Hàn Lăng ngồi trên cỏ nhưng không hề cảm giác được sự vui sướng của bọn họ.

Vân Tiêu đảo vẫn như cũ, phong cảnh như họa, hoàn cảnh hợp lòng người. Hàn Lăng không cảm giác được tâm tình kinh hãi, lo sợ như lần đầu tiên tới đây.

Vì né tránh tạp vụ nhân đẳng, tránh xúc phạm cung quy, mặc kệ là đại hỏa tụ hội hay là hai người lén ước hẹn, chỉ có thể tới nơi này; bởi vì đây là nơi không người nào dám vào, Vân Tiêu đảo là nơi không ai quản chế.

“Lăng, ngươi làm sao vậy? Có phải mặt trời gắt quá không?” Vương Cảnh Thương đi tới, khuôn mặt tuấn tú có vẻ lo lắng.

“Ta không sao!” Hàn Lăng hai tay duỗi, cằm gác lên đầu gối, vô sinh khí trả lời.

“Vậy sao ngươi lại có bộ dáng


Lamborghini Huracán LP 610-4 t