Duck hunt
Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211482

Bình chọn: 7.00/10/1148 lượt.

ảy nước mắt cảm động.

Những người khác cũng vừa khóc vừa cười, cùng nhìn về hình ảnh gia đình đoàn tụ.

Không biết qua bao nhiêu thời gian, tiếng khóc từ từ yếu bớt, chuyển sang im lặng.

Hàn lăng một bên khụt khịt mũi, một bên nhìn kỹ con trai lấy tay lau đi nước mắt còn có nước mũi cho hắn.

Vi lạc bàn tay nhỏ bé cũng chậm chạp đưa lên gương mặt nàng nhẹ nhàng chậm chạp lau đi những giọt nước mắt cho mẹ; sau đó lại chuyển tới phụ thân đẹp trai của mình.

"Phụ hoàng, ai đây?" Lúc này Vi lạc mới để ý thấy em bé trong lòng phụ thân mình.

"Đồng nhi, muội muội của lạc lạc!"

"Muội muội! Nàng là muội muội! !" Tiểu hài tử - tâm tình chuyển sang vui mừng Vi lạc lệ ngân chưa khô, cũng đã hưng phấn mà hoan hô ầm ĩ, còn muốn bế em gaí từ tay Vi Phong.

Vi phong vội vàng ngăn cản hắn, "Lạc lạc ngoan, muội muội còn nhỏ, đợi lớn một chút nữa sẽ để cho con bế?"

Vi lạc vừa nghe, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức dâng lên thất vọng, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu này có thể nói thiên biến vạn hóa, trong khoảng thời gian ngắn thay đổi hàng loạt vẻ mặt, vừa khóc vừa cười lại thất vọng.

Hàn lăng ôm lấy hắn, "Muội muội mới có hai tháng tuổi, khung xương rất yếu ớt, lạc lạc đợi đến tháng sau có được hay không?"

"Tiểu hoàng tử, ngài không phải rất thương yêu muội muội sao? Vạn nhất ngài không cẩn thận, nhỡ làm té em thì làm sao bây giờ? Ngài nhẫn tâm nhìn Tiểu công chúa khóc?" Ti thải hốt nhiên nói vào một câu.

" Được ta đây cố gắng ăn cơm, mau chóng lớn hơn để bế được muội muội!" Vi lạc miệng cười , ôm cha mẹ cười sung sướng

"Bà bà, ngài khổ cực rồi !" Hàn lăng đi tới trước mặt lý ánh cúc .

Lý ánh cúc tâm tình kích động vẫn đang cố tỏ ra bình tĩnh, nhìn Hàn lăng từ đầu tới chân xem xét đánh giá một hồi hân hoan nói "Đã trở về, các ngươi rốt cục đã trở về, cuối cùng đã trở về!"

"Mẫu hậu!" Vi phong cũng đã đi tới.

Nhìn con trai trước đây gầy gò giờ đã khỏe mạnh lên, lý ánh cúc kích động liên tục đọa bế vi đồng lên, yêu thích không buông tay.

"Được rồi bà bà, mọi người như thế nào mà lại đột nhiên xuất hiện ở đây ?" Hàn lăng hỏi ra trong lòng nghi hoặc.

" Con cùng phong nhi đi rồi, lạc lạc đêm ngày hy vọng, ban ngày nhớ tới, ban đêm nằm mơ cũng nói mớ. Ngày ngày chờ các con trở về, còn thường xuyên chạy tới chỗ Chính nghiêm đại sư hỏi thăm, ngày hôm trước nghe được Chính nghiêm đại sư nói các con mấy ngày nay sắp trở về, hơn nữa xuất hiện ở chỗ này, lạc lạc cao hứng vô cùng, vì vậy chiều nào cũng chạy tới nơi này, ta không yên lòng, không thể làm gì khác hơn là dẫn người đi theo." Lý ánh cúc nói xong, tiếp tục nhìn vi đồng khuôn mặt nhỏ nhắn hôn khẽ.

Hàn lăng nghe xong, lại lần nữa ôm chặt Vi lạc.

Vi phong cảm khái ngàn vạn, không nghĩ tới tất cả đều đượ sắp đặt sẵn đã nhất định, bản thân sinh ra tư tâm, cũng là do Ông trời an bài.

"Được, a lăng, các con lần này trở về, đã gặp cha mẹ cùng gia đình chưa ?" Lý ánh cúc đột nhiên hỏi.

Nhắc tới gia đình, Hàn lăng càng thêm đau thương một lần nữa nhói đau trong tim.

Vi phong đau lòng ôm nàng, "Ba mẹ sẽ hiểu mà bọn họ nhất định nghĩ chúng ta không có việc gì, chỉ là về lại nơi đây."

"Các con lần này trở về, gia đình cũng không biết?" Lý ánh cúc kinh ngạc.

Vi phong gật đầu, hôm nay xế chiều tại thế kỷ21 đã xảy ra chuyện gì vắn tắt nói một lần.

"Kỳ thật, con có nghĩ đến lúc trở về, đã sớm chuẩn bị một phong thơ đặt ở trong ngăn kéo , bất quá chỉ là lo lắng vạn nhất bọn họ nhìn không thấy lá thư nầy lại vì con mà thương tâm khổ sở, đặc biệt mẹ của con!" Hàn lăng nước mắt, lại lần nữa tràn mi

"Nương nương xin yên tâm, tất cả sẽ được như nương nương mong muốn -!" Đột nhiên, một tiếng nói vang lên.

Nhìn người từ từ đến gần Hàn lăng mặt lộ vẻ kinh ngạc, "Chính nghiêm đại sư? Người cũng tới?"

"Nương nương cùng Hoàng thượng quay về lão nạp muốn tới cung nghênh!" Chính nghiêm đại sư cười mãn nhãn.

Nghĩ đến ác sự kiện, Hàn lăng gấp giọng hỏi, "Đại sư, quý hoa cung cửa sổ thời gian, có hay không vĩnh viễn tồn tại?"

Chính nghiêm phảng phất nhìn thấu tâm can Hàn lăng trả lời, "Nương nương trời sanh đã khác thường tất cả đều có khả năng."

Nghe được lời ấy, Hàn lăng vừa mừng vừa sợ, "Đại sư ám chỉ ta còn có thể trở về?"

Chính nghiêm vuốt nhẹ chòm râu, trong mắt ánh lên tia khác thường, tiếp tục nói: tất cả hành động của con người, đều do lý trí khống chế, nương nương một khi đã nản lòng thoái chí với nơi này, không hề lưu luyến nữa, chính là lúc nương có thể trở về."

Lần này, đến phiên Vi phong kinh hoảng thất sắc, hắn không khỏi phân vân nhìn qua Hàn lăng nạt chính nghiêm, "Hoang đường, ngươi đang nói bậy bạ cái gì."

Chính nghiêm không lên tiếng, chỉ cười.

Bị hắn ôm chặt làm cho đau đớn, Hàn lăng không khỏi giãy giụa, "Phong, buông."

"Lăng lăng, không cần biết nàng đang nghĩ gì ,lòng của nàng chỉ có thể hướng về ta, một mực hướng về ta, biết không? Biết không? Lăng lăng, trả lời trẫm!"

Hàn lăng không trả lời, nhìn Chính nghiêm đại sư đáp "Đại sư không phải đã nói qua, chờ ta nản lòng thoái chí lúc đó tự nhiên sẽ trở về ."

"Không, tuyệt không sẽ không có việc đó! Trẫm mỗi ngày sẽ