Ái là nhiệt tình không bị cản trở, ái là cuồng dã trào dâng, tính chất cùng ái, linh cùng thịt, càng là yêu - thăng hoa;
Tẩm bên trong phòng, nến thượng đốt hạnh phúc - tình yêu hỏa diễm; hồng bên trong trướng, mập mờ kiều diễm, đêm xuân cương khởi.
Khuôn mặt tuấn mỹ khắc sâu, đôi môi như ẩn như hiện nụ cười, con ngươi đen thâm thúy mê người, tia nhìn mê hoặc, thân hình to lớn trần truồng giống như thần chi, thập phần đẹp mắt mê thần, mị lực vô cùng.
Si ngốc ngắm nhìn người yêu, Hàn lăng vừa thẹn thùng lại sợ hãi, tuy nhiên còn có một phần khát vọng mãnh liệt . Bản thân không phải lần đầu tiên, như thế nào mà tim đập loạn xạ cảm giác ngượng ngùng? Chẳng lẽ là bởi vì chiều nay ? Bởi vì bản thân trong tiềm thức nghĩ đêm nay trở thành "Đêm tân hôn" ?
Vi phong làm sao không hưng phấn đắc ý! Nhìn trước mắt thân hình tuyệt mỹ lộ ra thoát tục khí chất ,gương mặt nàng lơ đãng giãy dụa cùng đôi bờ eo thon, ngượng ngùng mê ly nhắm nghiền hai mắt, khẽ hôn lên gáy nàng, da thịt ửng đỏ lên, mái tóc đã buông xuống giống như dòng suối ...giống như đang mời gọi.
Rốt cục, dục vọng cũng không ức chế được nữa, như mãnh thú ...giống như lao ra, hắn nhanh chóng cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng kia.
"Ngô..." Hàn lăng không tự giác than nhẹ, cánh tay ngọc chủ động vòng qua người hắn ôm chặt tấm lưng rắn chắc.
Vi phong được kích thích cổ vũ, vốn đã có tà tâm lại càng có phần mãnh liệt hơn.
Hàn lăng ngượng ngùng chiến đấu,khoái lạc cuồn cuộn không ngừng khuây khoả, thân thể nàng kịch liệt co rút lại, ôm chặt tấm lưng trần của hắn gắng gượng, nàng bất lực nhìn hắn, hưng phấn mà mệt mỏi thở hổn hển, trước nay chưa từng thỏa mãn như vậy, giờ này khắc này, nàng mới biết bản thân là như vậy vô cùng tràn trề sức sống.
Vi phong tuấn mục dập dờn ánh lên tia nhìn ranh mãnh cuồng vọng cười nhẹ, một bên đong đưa thân hình một bên kề sát mặt nàng, "Lăng lăng, khoái lạc ra sao? Nàng thỏa mãn chưa, vừa lòng chưa?"
Nóng bỏng trong ánh mắt ,tuấn nhan trước mắt chợt mở ảo, như đang tản phát ra độc dược ...giống như mê muội . Hàn lăng không cách nào hình dung cảm giác này, chỉ nghe âm giọng của mình đang rên rỉ ngày càng lớn truyền khắp cả tẩm phòng...
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
"Đồng nhi mau đến bên hoàng huynh nè!" Vi lạc ngoắc tay một bên đảo mắt một bên cao hứng hô.
Sáu tháng rồi nên vi đồng mập mạp lên nhiều đang nằm phủ phục trên cỏ, hưng phấn mà dùng sức bò lên trên.
Hàn lăng thảnh thơi ngồi trê ghế dựa lớn, nhìn phía trước trêu chọc hai anh em tràn đầy vui vẻ.
"Lăng thế giới kia thật sự rất phát đạt sao!" Ti thải ngồi trên chiếu, khuỷu tay tùy ý đặt sau lưng ghế dựa , mặt mày hớn hở nhìn lên bầu trời.
Hàn lăng thu hồi tầm mắt, từ từ nhìn lên cây dù, là kiệt tác của Vi phong . nam nhân này , đi tơí thế kỷ 21 chẳng những để chữa bệnh mà còn học trộm rất nhiều kỹ thuật, dĩ nhiên mang về ap dụng.
Hoàn thành quốc sự rất nhiều, hắn rảnh rỗi 1 chút liền áp dụng những điều đã học tại thế kỷ 21 bày ra trên triều cho đại thần, để cho bọn họ đối hắn càng thêm kính ngưỡng cùng ủng hộ, Vi lạc càng là sùng bái hắn hơn.
"Mụ mụ, chơi trò chơi viên thật sự phải chờ tới đồng nhi 1 tuổi mới được sao? Chơi trò chơi rõ ràng là con nhờ phụ hoàng thay thế mình chơi qua rồi, cần phải tặng quà sinh nhật nữa mới đúng! Phụ hoàng có phải bất công với con không ?" Không biết bao lâu, Vi lạc đã chạy về đến bên Hàn lăng .
Hàn lăng ngồi thẳng dậy rút ra 1 chiếc khăn tay giúp hắn lau đi mồ hôi trên trán thuận thế vuốt nhẹ cái miệng nhỏ nhắn, cười trả lời: "Phụ hoàng không phải bất công, sinh nhật con gần hai tháng nữa, trò chơi lớn như vậy , thời gian như thế nào làm kịp, hoặc là, ta có thể đề nghị phụ hoàng để tới sinh nhật năm sau của con."
" Vậy chẳng phải là phải đợi 14 tháng nữa? Không, không được!" Vi lạc lắc đầu , "Tính, dù sao con cũng còn đồng nhi , để chờ muội muội lớn hơn đi!"
Hàn lăng thấy thế, không khỏi cười nhẹ Ti thải cũng cười ha hả .
"Trẫm hình như bỏ lỡ cái gì?"Phía sau tiếng nói bỗng nhiên vang lên.
"Hoàng thượng vạn phúc!" Ti thải nhanh chóng hành lễ.
"Phong, sao ngươi lại tới đây?" Hàn lăng cũng mừng rỡ chạy lại, "Xế chiều không phải hẹn công bộ sao?"
Vi phong trên mặt nụ cười lập tức biến mất, nhìn Hàn lăng, muốn nói lại thôi.
Ti thải hốt nhiên kéo Vi lạc, "Tiểu hoàng tử, nô tỳ đưa ngài cùng Tiểu công chúa đi chơi bóng."
"Phụ hoàng, mụ mụ, ta đi trước !" Vi lạc tựa hồ cũng ý thức được việc lớn lưu lại một câu, đi theo Ti thải hướng về vi đồng vẫn đang bò.
Hàn lăng tầm mắt một lần nữa trở lại trên mặt Vi phong, tiện đà chủ động nhào vào trong lòng hắn, nàng phát hiện bản thân đối với hắn càng ngày càng si mê .
Vi phong hơi sững sờ, lập tức đưa tay i ôm lấy nàng, dùng sức ngửi lấy mùi thơm trên người nàng.
"Phong, ta hôm nay có...hay không lời giải thích?" Giọng nói dịu dàng, mềm mỏng.
Vi phong thân thể cao lớn bởi vì kích động mà phát run, ôm nàng càng chặc hơn, "Nói qua, chính là trẫm còn muốn nghe!"
Hàn lăng khóe miệng hơi hơi vung lên, "Nghe tốt lắm sao, ta thích ngươi, rất thích ngươi, rất rất thích
