ay tâm của hắn, làm cho cuộc sống của hắn có ý nghĩa mới, mà cả hai thứ hắn đều không muốn mất đi.
So với việc mất đi đống cổ phiếu này, hắn càng sợ hãi những ngày không có cô hơn, sợ hãi biểu cảm một mặt dứt khoát kiên quyết của cô.
Đường Hải Nhân nhợt nhạt mỉm cười, nhìn ánh mắt thâm tình đã từng sưởi ấm cô, trong lòng quả thật hơi có chút dao động.
“Em rất cảm động… nếu những điều này đều là nói thật.” Nhưng cô không thể dao động, cũng không muốn bị hắn lừa nữa.
Vừa nghĩ đến từ lúc bọn họ quen biết tới giờ, hắn đùa giỡn cô bao nhiêu lần…
Chẳng trách lần đầu tiên hắn đưa cô về nhà thì đã biết cô ở đâu tòa nhà nào. Khó trách cô tán gẫu với hắn cái gì đều cảm thấy rất hợp ý… Hắn đối xử với cô tốt như vậy, thương yêu cô như vậy…
“Thật ra tôi tới nơi này, chẳng phải ngẫu nhiên, là vì nghe tài xế của ông tôi nói ông thường xuyên đến nơi này…”
Đúng, xác thực không phải ngẫu nhiên, mà là một trong những thủ đoạn do hắn một tay bày ra để lường gạt cô.
Đường Hải Nhân càng nghĩ càng đau buồn, giận chính mình vừa ngu vừa đần, thậm chí có chút oán trách ông Mạc đã qua đời, vì sao muốn lập cái loại di chúc này, khiến cô không hiểu sao lại cuốn vào trong cuộc “phong ba tranh giành di sản” này, khiến cô cả trái tim vết thương rầu rĩ, đau quá, đau quá…
“Đương nhiên! Hải Nhân, anh biết khiến em chịu tổn thương là anh không đúng, nhưng trong khoảng thời gian này, hầu như chúng ta mỗi ngày ở bên nhau, thân mật với nhau như vậy, chẳng lẽ một chút em đều không cảm nhận được là anh thực sự yêu em sao?” Hắn nắm chặt tay cô, dường như nóng vội muốn mở miệng xin đừng đẩy hắn ra, vĩnh viễn ở lại bên người hắn.
Tất cả lỗi lầm, hắn đều nguyện ý ăn năn, bồi thường, chỉ cần cô cho hắn cơ hội…
“Em cảm giác được, nhưng em không dám tin tưởng cảm giác của chính mình nữa.” Vẻ mặt cô thống khổ, hai mắt cô đẫm lệ nhìn hắn.“Mạc Kiệt, anh có biết thứ khiến cho em khổ sở là cái gì không? Không phải anh gạt em, mà là anh không yêu em, lại làm cho em cho rằng bản thân thực sự có thể được anh coi trọng, xứng đôi với anh. Nhưng kỳ thực thứ anh muốn từ trên người em là thứ hoàn toàn không liên quan với em, thứ anh cần chẳng phải là em.” Cô cố sức chớp mắt không muốn khóc ra nước mắt, miễn cho lộ ra vẻ yếu ớt đáng thương ở trong mắt hắn.
Quay đầu nghĩ lại mình từng thương tiếc người đàn ông này tịch mịch, không muốn để cho hắn cảm thấy cô độc, muốn cho hắn nhiều ấm áp, quan tâm hơn, cả đời cả kiếp làm bạn bên hắn,… đủ loại tâm tình, Đường Hải Nhân ngực càng đau dữ dội hơn, nhưng cô ngược lại lại muốn cười.
Lừa tài lừa sắc… A, thật sự cô hy vọng người đàn ông này ham muốn tài hoặc sắc của cô, nhưng đống cổ phiếu đó không phải là của cô, là của ông, căn bản hắn không cần thứ gì từ cô, cô lại cứ như vậy tự cho là đúng, muốn vì hắn hiến dâng lên tất cả, thực sự rất đáng chê cười, không phải sao?
“Không, anh cần em, cực kỳ cực kỳ cần em, em là người con gái duy nhất làm cho anh động lòng, Hải Nhân.” Hắn hô thật tình, xin cô tin tưởng, vừa tự trách lại vừa đau lòng muốn thay cô lau đi nước mắt trên mặt.
Cô lại đờ đẫn xoay đầu qua một bên, cố sức đưa tay, tự mình lau quệt đi dấu vết yếu đuối này, kiên quyết không bị hắn ảnh hưởng.
“Chờ anh rảnh, muốn một lần nữa giải quyết những thủ tục này lại cho em biết, trong khoảng thời gian này tạm thời em sẽ chuyển về phòng thuê trước đó.” Trước kia còn phiền não hợp đồng thuê phòng chưa hết hạn thì nên xử lý như thế nào, hiện tại ngược lại nó lại trở thành chỗ cho cô quay về, cuộc đời thật sự là tràn ngập điều ngạc nhiên. Cô châm chọc nghĩ, đứng dậy vòng quá cái bàn.
“Cái gì?” Hắn đi theo cô nhảy dựng lên, vọt tới trước bàn, cầm lấy tay cô.“Em đi đâu cũng không được phép đi, anh không cho em đi!” Hắn không buông, tuyệt không buông tay!
Cô đau nhíu mày, trong lòng giận, trừng mắt nhìn hắn, vốn định nói cái gì, cuối cùng lại chỉ hít sâu một ngụm khí, mệt mỏi lắc đầu.
“Mạc Kiệt, đừng như vậy, em mệt mỏi quá, không muốn cãi nhau với anh nữa, cũng không muốn hận anh, thực sự không muốn…” Bởi vì hận hắn, bản thân cũng sẽ đau, cho nên sau khi đã khóc, đã giận, cô không muốn hao phí tinh thần trách cứ hắn lừa gạt nữa, khiến cho bản thân hãm vào trong cảm xúc tiêu cực, tình cảnh càng thật đáng buồn hơn.
Cảm giác không được hắn yêu thật sự rất thương tổn, cho nên cô thà rằng tự mình thôi miên, coi như hai người từng yêu nhau, chỉ là phát hiện hai bên không thích hợp mới chia tay, hảo tụ hảo tán, như vậy tâm lý sẽ dễ chịu đi một ít, dù sao lúc ban đầu cô đã cảm thấy mình trèo cao hắn, dối gạt mình như thế cũng không khó.
“Hải Nhân…” Nhìn nổi tuyệt vọng và sự cầu xin trong mắt cô, hắn như bị thương mà nhẹ kêu, ánh nước lấp lánh trong mắt đau đớn, hắn thực đau lòng cô khổ sở, nhưng thực sự không muốn như vậy mà mất đi cô gái này.
Cô nói không muốn hận hắn, hắn lại rất hận bản thân đã làm cho cô đau lòng, với sự ích kỷ của bản thân, hối hận không kịp, đáng tiếc không thể thay cô chịu đựng đau lòng, không biết phải làm như thế nào mới có thể chuộc lại tội của chính mình…
Đường Hải Nhân nắm giữ cổ tay của hắ