ới có người nhấc máy, giọng run rẩy: “Ai?”
Quả nhiên là Anh Hạo Đông, nghe giọng của anh có thể nhận ra tâm trạng anh
đang rất bất ổn. Lam Tố Hinh vội nói: “Hạo Đông, là em đây, Lam Tố Hinh, anh mở cửa cho em, được không?”
Anh Hạo Đông không trả lời cô ngay, bên trong ống nghe truyền đến tiếng thở dồn dập của anh Rõ ràng anh đang rất căng thẳng, trái tim Lam Tố Hinh
cũng bất giác đập loạn lên, lòng nóng như lửa đốt.
Cuối cùng, cánh cửa kính im lìm cũng lặng lẽ mở ra. Lam Tố Hinh nhanh chóng
chạy vào, Quảng Viễn do dự một lát rồi cũng vội bám theo cô, vào trong
tòa cao ốc.
Đi thang máy lên thẳng tầng mười tám, cửa phòng 1806 tòa A đã mở sẵn. Lam
Tố Hinh cuống quýt xông vào, bắt gặp Anh Hạo Đông đang ngồi trên chiếc
ghế bập bênh cách ô cửa sổ không xa, sắc mặt tái mét, trán đẫm mồ hôi,
ánh mắt vô cùng đau khổ và hoảng hốt. Dường như anh đang cố gắng ép bản
thân mình nhớ lại sự việc xảy ra trong căn phòng này ngày hôm đó.
“Hạo Đông, anh đừng ép bản thân mình nữa!”
Lam Tố Hinh vừa nhìn thấy lớp mồ hôi lạnh trên trán anh, liền biết cơn đau
đầu của anh lại tái phát. Chẳng phải Anh phu nhân đã khóa chặt cửa rồi
sao, sao anh vẫn vào được?
Không ai biết Anh Hạo Đông đã âm thầm lục tìm chùm chìa khóa căn hộ này trong phòng mẹ mình. Anh hiểu rất rõ thói quen sinh hoạt của bà, bà thường
phân loại đồ đạc rồi cất riêng từng chỗ trong chiếc tủ tường ở phòng bà. Gần đến ngày giỗ của Diệp U Đàm, anh lại càng muốn đến tòa cao ốc Tử
Kinh. Anh luôn có dự cảm anh đã quên mất một chuyện cực kỳ quan trọng
trong căn hộ này, phải quay lại lần nữa, anh mới có thể nhớ ra.
Anh run rẩy đẩy mở cánh cửa đã bị bụi phong kín từ lâu, lớp bụi tích trên
khung cửa rơi đầy xuống người anh. Anh bật công tắc điện, cả căn phòng
tràn ngập trong ánh sáng, nhìn thấy từng lớp bụi phủ khắp nơi. Anh đứng ở cửa rất lâu rồi mới nhẹ nhàng bước vào. Đến căn nhà cũ mà như lạc vào
cõi ảo mộng xa xưa.
Ánh mắt anh dán chặt vào ô kính cửa sổ dài sát sàn trong phòng khách, ngày
ấy, Diệp U Đàm đã ngã xuống từ đó. Anh di chuyển ánh mắt về phía chiếc
bàn trà hình vuông, nhỏ xinh bên cạnh chiếc sofa bằng da thật đặt trước
cửa sổ. Nghe nói, người ta phát hiện ra anh toàn thân đầy máu me, hôn mê ngay tại chỗ đó. Không biết tối hôm ấy, anh và Diệp U Đàm đã cãi nhau
chuyện gì trước cửa sổ nhỉ? Cô ấy mang bụng bầu đến tìm anh, rốt cuộc
anh đã nói gì, làm gì cô ấy…?
Anh đang tập trung suy nghĩ thì chuông cửa bỗng vang lên. Anh Hạo Đông giật mình, cơn đau đầu càng trở nên dữ dội, như bị ai đó đập cả tảng đá vào
vậy.
Ai? Là ai đang ấn chuông? Đêm hôm xảy ra chuyện, Diệp U Đàm cũng từng ấn
chuông cửa nhà anh thế này. Hôm nay, anh lặng lẽ quay lại đây một mình,
không ai hay biết, tại sao chuông cửa lại vang? Lẽ nào linh hồn của Diệp U Đàm quay về tìm anh đòi mạng?
Trong giây phút đó, toàn thân Anh Hạo Đông bỗng dưng hóa đá, đến một đầu ngón tay cũng không thể cử động nổi, Cơn đau đầu dấy lên, như có hàng ngàn
chiếc cưa điện vô hình đang tàn phá não bộ của anh, đau đến mức mồ hôi
lạnh tỏa ra như tắm. May mà trước khi đến đây, anh đã uống một viên
thuốc an thần, nếu không, đã chẳng giữ nổi bình tĩnh mà ngất đi rồi. Anh đến đây để tìm kiếm ký ức đã mất, không muốn cơn đau đầu phá hoại mục
đích cuối cùng của anh.
Chuông cửa reo liên hồi, cuối cùng, Anh Hạo Đông chậm chạp di chuyển, lê đôi
chân nặng nề đến trước cửa, ấn vào nút nghe, giọng run rẩy: “Ai?”
Trong loa truyền đến giọng nói đầy quan tâm của Lam Tố Hinh, trái tim anh
bỗng mềm nhũn, sau khi thở gấp từng hơi, anh nhấn nút mở cửa. Sau đó,
không thể đứng vững, anh bất lực ngồi phịch xuống chiếc ghế bập bênh gần cửa.
Thấy Quảng Viễn đi phía sau Lam Tố Hinh, Anh Hạo Đông hơi chấn động, nói: “Sao hai người…lại đến đây?”
“Em và Quảng Viễn đến đây làm lễ giỗ đầu cho chị U Đàm, phát hiện căn phòng này sáng đèn nên em đoán anh đang ở trên.”
Quảng Viễn nhìn khắp căn phòng một lượt, đâu đâu bụi cũng phủ kín, dưới ánh
sáng của đèn điện, mọi thứ ở đây khiến người ta thấy thật ảm đạm và thê
lương. Anh bước đến gần ô cửa sổ, ngắm nhìn hồi lâu, không nói một lời,
lấy một cây nến thơm và xấp vàng mã trong túi ra đốt, mùi nến và mùi tro hòa vào nhau, ngào ngạt.
Anh không hỏi ý kiến của Anh Hạo Đông, cũng chẳng thèm để ý đến thái độ của cô, cứ thế đốt hết xấp vàng mã. Anh Hạo Đông cũng không lên tiếng, chỉ
chăm chú nhìn từng động tác của anh, hồi lâu sau, quay đầu nhìn Lam Tố
Hinh rồi lại nhìn khắp căn phòng một lượt, dường như anh có rất nhiều
khúc mắc không thể giải tỏa, ánh mắt càng lúc càng mơ màng và hỗn loạn.
Đột nhiên, anh gõ mạnh vào đầu mình, đau khổ suy nghĩ.
“Hạo Đông, anh đừng như vậy!”
Lam Tố Hinh vội giữ chặt tay anh, anh nhìn cô với ánh mắt đầy vẻ đau khổ:
“Hình như anh nhớ ra chút gì đó rồi nhưng vẫn chưa thể nắm bắt được, làm cách nào cũng không thể nắm bắt được.”
“Vậy thì đừng nghĩ nữa, em gọi điện báo cho anh trai anh, bảo anh ấy đến đón anh về nhà nhé?” Lam Tố Hinh dịu dàng thuyết phục anh.
Quảng Viễn sau khi đốt hết xấp vàng mã liền sải bước đi đến, lôi Anh Hạo