g cô đã sai một lần, bất luận thế nào cũng không dám sai lần thứ hai.
Sau đó, cô cùng Anh Duy Hạ đưa Anh Hạo Đông về phòng, có thể là do sự kích
động vừa rồi mà cơ thể suy nhược của anh kiệt sức, vừa nằm xuống giường, anh đã thiếp đi.
Đắp chăn cho anh xong, Lam Tố Hinh rón rén đi ra khỏi phòng ngủ, bỗng thấy
Anh Duy Hạ vẫn đang ngồi ở phòng khách phía bên ngoài. Sau khi ngơ ngác, cô cũng hiểu ra một trận trách mắng đang đợi mình.
Anh Duy Hạ khách khí lên tiếng: “Lam tiểu thư, chắc cô hiểu rõ mẹ tôi mời cô đến đây để làm gì rồi nhỉ?”
Lam Tố Hinh cúi đầu, không biết phải nói gì.
“Thận phận của cô bây giờ là Diệp U Đàm, cô bạn giá mà Hạo Đông yêu thương,
nó có bất cứ cử chỉ hành động thân mật nào với cô cũng là điều hiển
nhiên, nếu cô có biểu hiện chống đối, thì sẽ lại kích động nó. Hy vọng
cô không tái diễn hành động ban nãy thêm lần nào nữa, cô hiểu ý tôi
chứ?”
Lam Tố Hinh cúi đầu hồi lâu mới khẽ trả lời: “Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ không như vậy nữa.”
“Vậy thì tốt.”
Anh Duy Hạ không nói nữa, đứng lên, mở cửa, rời đi. Ngoài chuyện của Anh
Hạo Đông, anh ta không có gì khác để nói với cô. Rõ ràng anh ta là một
người anh rất quan tâm đến em trai, yêu thương, bảo vệ Anh Hạo Đông như
Anh phu nhân vậy. Một mình Lam Tố Hinh đờ đẫn đứng đó, lòng đầy chua
xót. Bởi cô chỉ có một thân một mình trên thế giới này, cô phải tự yêu
mình, không còn bất cứ ai yêu thương bảo vệ cô nữa.
Rất lâu sau, Lam Tố Hinh mới rời khỏi phòng. Cô thả bộ một vòng quanh vườn
hoa, lòng rối như tơ vò. Nhìn mặt biện màu xanh phía xa xa, cô bất giác
đi về phía đó.
Nước biển xanh ngắt một màu, từng đợt sóng nhấp nhô vội vã xô bờ. Những làm
gió mát lành thổi tới, làm căng phồng chiếc váy cô đang mặc và thổi tung mái tóc của cô. Lam Tố Hinh nhắm mắt, mặc cho gió phả vào mặt, mọi nỗi
muộn phiền đã vơi đi, nhưng hận nỗi cơn gió này không thể thổi sạch tất
cả cảm giác đau khổ trong lòng cô.
Trên bãi cát có tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang lên trong gió, một nhóm thiếu niên chừng mười ba, mười bốn tuổi đang chơi bóng chuyền. Mắt chúng trong sáng, môi hồng căng mọng, làm da mịn màng như tơ lụa phản
chiếu dưới ánh mặt trời. Lam Tố Hinh rất ngưỡng mộ sự tự do tự tại, vô
lo vô nghĩ của chúng, cô đứng xem chúng chơi bóng hồi lâu. Có hai lần
quả bóng bay đến trước mặt cô, cô chỉ mỉm cười, ném trả lại. Khi quả
bóng bay đến trước mặt cô lần thứ ba, một đứa con gái có mái đầu hỷ nhi
chạy đến, cười hi hi, hỏi: “Chị có muốn chơi cùng bọn em không?”
Lam Tố Hinh khẽ cười rồi lắc đầu. “Chị không biết chơi, xem bọn em chơi là được rồi.”
Sau khi ném quả bóng về cho các bạn, đứa bé đó liền hỏi: “Chị ơi, chị cũng sống ở gần đây sao?”
Lam Tố Hinh khẽ gật đầu, đứa bé đó chỉ tay vào một ngôi biệt thự ở lưng chừng núi, nói: “Nhà em ở đó, chị sống ở đâu ạ?”
Lam Tố Hinh miễn cưỡng chỉ cho đứa trẻ. “Chị sống trong tòa biệt thự màu trắng kia.”
Đứa bé đó nhìn theo hướng ngón tay cô, vẻ mặt có chút khác thường. “Chị sống ở đó à?”
“Đúng vậy, sao thế?”
“Em nghe nói…” Đứa bé thoáng do dự. “Nhà chị có một người điên, thật vậy không?”
Lam Tố Hinh sững lại, rất nhanh sau đó cô đã hiểu “người điên” mà đứa bé
này nói chính là Anh Hạo Đông. Ngẫm nghĩ một lát, cô trả lời một cách
nghiêm túc: “Không, anh ấy không phải là người điên. Anh ấy chỉ bị bệnh
về tâm lý vì phải chịu một sự kích động quá lớn mà thôi.”
Đứ bé chớp chớp mắt, nửa tin nửa ngờ: “Nhưng ai cũng nói anh ta bị điên, còn nói anh ta….”
Nó chưa kịp nói xong, bọn bạn đã lớn tiếng gọi nó mau quay lại chơi bóng.
Hình như nó cũng không muốn nói tiếp, nhún vai, thè lưỡi nói: “Chị ơi,
thật ngại quá, mong chị đừng để ý những gì em vừa nói. Em đi chơi bóng
tiếp đây!”
Lam Tố Hinh thấy mình phải quay về Anh gia, cô đã ra ngoài khá lâu rồi. Vừa đi cô vừa không ngừng suy nghĩ về câu nói bỏ lửng của đứa bé kia. “Ai
cũng nói anh ta bị điên, còn nói anh ta…”
Còn nói anh ấy sao nữa? Lam Tố Hinh thực sự chẳng biết hỏi ai.
Bước ra từ tòa nhà giảng đường, Lam Tố Hinh vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp
Quảng Viễn, con người này giống như âm hồn bất tán vậy. Cô giả vờ như
không nhìn thấy, đang định đi về hướng thư viện thì từ sau lưng Quảng
Viễn lại xuất hiện một người phụ nữ trung niên. Vừa nhìn thấy khuôn mặt
của người đó, mắt cô như hoa đi, nhất thời đờ đẫn. Khuôn mặt kia, tại
sao lại giống người mẹ đã khuất của cô đến vậy?
Quảng Viễn nói với vẻ hối lỗi: “Lam Tố Hinh, xin lỗi bạn. Vì bác Diệp rất nhớ cô con gái đã mất nên khi nghe tôi nói bạn rất giống cô ấy, bác đã bảo
tôi đưa đến gặp bạn dù chỉ một lần.”
Hóa ra đây là mẹ của Diệp U Đàm, Lam Tố Hinh sửng sốt đến đờ đẫn. Tại sao
có thể như vậy được? Cô rất giống con gái của bà Diệp, còn bà Diệp lại
giống mẹ cô đến vậy, trên đời này lại có chuyện trùng hợp như thế sao?
Bà Diệp vẫn nhìn Lam Tố Hinh không rời, mắt rung rưng, nghẹn ngào nói: “Rất giống, cháu trông rất giống U Đàm!”
Lam Tố Hinh cũng nhìn bà Diệp chằm chằm, bà ấy thật sự rất giống mẹ cô. Chỉ là trông bà trẻ hơn một chút, làm da trắng trẻo, cơ thể đầy đặn, có thể thấy