eo hai chiếc lọ quýt múi đóng hộp đã ăn hết về nhà, cô không nỡ vứt nó đi. Chiếc lọ hình trụ được làm bằng thủy
tinh rám mờ, có nắp đậy màu vàng cam rất đẹp, có thể dùng để làm cốc
uống nước.
Thế là cô liền có hai chiếc lọ uống nước. Một để ờ nhà, một mang đến trường.
Hôm quay lại trường, cô lập tức đi tìm Anh Hạo Đông. Vì trong ba lô của cô
còn chùm chìa khóa của anh, từ hôm bị ốm phải nằm viện, cô không có dịp
để trả lại anh.
Anh Hạo Đông hơi ngạc nhiên, nhận lấy chùm chìa khóa. "Hóa ra em đã nhặt
được, anh tưởng mình đánh mất nó rồi, còn bảo bà Chu làm cho anh một bộ
mới."
"Vậy à? Nếu em báo anh sớm hơn một chút thì tốt rồi nhưng không sao, anh cất nó đi để dự phòng cũng được."
Anh Hạo Đông nhét chùm chìa khóa vào túi quần, sau đó lôi từ trong ba lô ra một món đồ, đưa cho Lam Tố Hinh. "Này, cho em đấy!"
Đó là một lọ quýt múi đóng hộp, nhãn hiệu giống hệt hai lọ anh đã mua cho
cô ở bệnh viện hôm đó. Lam Tố Hinh hơi sững sờ, lẽ nào anh quay lại chỗ
đó đế mua cho cô sao?
Nhận ra sự nghi hoặc của cô, Anh Hạo Đông nhét chiếc lọ vào tay cô, nói:
"Muôn ăn quýt múi đóng hộp thì cứ đến tìm anh. Anh đã mua hết số quýt
múi đóng hộp trong cửa tiệm gần bệnh viện kìa rồi, vốn định mang hết đến phòng bệnh cho em nhưng nghĩ dì em nhìn thấy sẽ gặng hỏi nên anh chỉ
cầm hai lọ vào, chỗ còn lại đặt hết vào cốp xe của A Thái, sau đó, anh
lại bảo A Thái mang để chúng vào trong tủ đựng đổ của anh ở trường, bây
giờ trong tủ có khoảng hơn hai mươi lọ quýt múi đóng hộp. Lúc nào em
muốn ăn cứ đến tìm anh."
Lam Tố Hinh nghe thấy vậy thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. "Anh mua nhiều thế thì em phải ăn đến khi nào mới hết đây?"
"Cứ từ từ mà ăn. Đúng rồi..." Anh Hạo Đông lấy chùm chìa khóa kia ra, gỡ
một chiếc chìa khóa nhỏ, đưa cho cô. "Đây là chìa khóa tủ đựng dồ của
anh, dù gì cũng thừa một chiếc, cho em đó. Bất cứ lúc nào em muốn ăn
quýt, không cần tìm anh, mà có thế tự đi lấy."
Giọng của anh nghe thì có vẻ rất thản nhiên nhưng anh đang cố gắng giữ bình
tĩnh đế Lam Tố Hinh đừng hiểu lầm mà từ chối tấm lòng của anh. Cô trân
trọng cầm lấy chiếc chìa khóa nhỏ xinh đó, nhìn anh, cười rạng rỡ. "Anh
cũng ăn cùng nhé! Nếu không, một mình em không thể ăn hết được chỗ đó
đâu."
Anh Hạo Đông không thích ăn quýt lắm vì anh sợ chua nhưng khi nhìn nụ cười
rạng rỡ của Lam Tố Hinh, anh bất giác khẽ gật đầu. "Được!"
Bà Diệp phát hiện hằng ngày, sau khi tan học, Lam Tố Hinh đều mang về nhà một lọ quýt múi đóng hộp không.
Bà nghi hoặc hỏi: "Tố Hinh, ngày nào cháu cũng mua quýt múi đóng hộp ăn sao?"
"Vâng ạ! Cháu thích ăn món này lắm."
"Cháu thích ăn à? Vậy khi nào đi siêu thị, dì sẽ mua một thùng về cho cháu ăn dần nhé!"
"Không cần đâu dì, tự cháu mua là được rồi ạ!"
"Ăn hết rồi cháu còn đem lọ về nhà làm gì?"
“Ừm... Cháu thấy chiếc lọ thủy tình rám mờ này rất đẹp. Gần đây, cháu và mấy
bạn nữa đang học làm hoa lụa, cháu muốn giữ lại những chiếc lọ này đế
làm bình hoa." Lam Tố Hinh cố nghĩ lí do.
Làm bình hoa cũng không thế dùng hết số lọ này. Dì thấy trên bàn học của cháu đã bày năm, sáu cái rổi."
Lam Tố Hinh không biết nên nói gì, thế là từ hôm sau, cô không mang lọ về
nhà nữa, mà cất hết vào trong tủ đựng đồ của mình ở trường. Đồ trong tủ
tương đối nhiều, những thứ như quần áo thể thao, giày thể thao, sách
vở... đã chiếm hơn nửa diện tích, thêm mấy cái lọ nữa thì không còn chỗ
để, đành xếp chổng từng chiếc trong góc tủ.
Buổi chiều, học môn thể dục, lúc Lam Tố Hinh đến tủ đụng đổ lấy quần áo thể
thao, không cẩn thận đã làm đổ chổng lọ chất cao trong góc tủ, từng
chiếc lọ rơi xuổng, cô luống cuống đỡ lấy, rốt cuộc đón được cái này thì để rơi cái kia, "cạch" một tiếng, một chiếc lọ rơi xuống đất, vỡ tan.
Lam Tố Hinh vô cùng đau lòng, tựa như đống thủy tình vỡ kia không phải là
một chiếc lọ bình thường mà là chiếc đĩa ngọc vậy. Cô ngồi xuống, nhặt
từng mảnh vỡ, không nỡ ném vào trong thùng rác mà gỡ chiếc khăn lụa
vuông màu xanh lam buộc trên cổ xuống, cẩn thận bọc lại.
Có người đi đến bên cô, kinh ngạc nói: “Lam Tố Hinh, chỉ là chiếc lọ thuỷ tinh vỡ thôi mà, sao cô còn nhặt lại làm gì?”
Lam Tố Hinh quay lại nhìn, thì ra là Thẩm Mỹ Kỳ, vẻ mặt cô ta ngạc nhiên
đến tột độ, nhìn cô chằm chằm. “Là vật có ý nghĩa với cô thế sao?”
“Đúng vậy!" Lam Tố Hinh không muốn giải thích nhiều, chi trả lời qua loa.
Nhưng Thẩm Mỹ Kỳ lại nhanh mắt nhìn thấy trong ngăn tủ đựng đổ đang mở
kia còn rất nhiều lọ thủy tinh giống hệt như vậy. Cô ta càng kinh ngạc
"Chẳng phải còn nhiều lọ như vậy sao?"
Gò má Lam Tố Hinh bất giác đỏ hồng, cô vội vàng nói lảng sang chuyện khác: "Thật ngại quá, Thẩm tiểu thư, tôi phải đến lớp thể dục rồi, tôi đi
trước đây!"
Cô vội vàng cầm quần áo và giày thể thao rồi khóa tủ, rời đi, không để ý đến vẻ mặt đầy nghi hoặc của Thẩm Mỹ Kỳ.
Sự nghi hoặc của Thấm Mỹ Kỳ đột nhiên được sáng tỏ khi gặp Anh Hạo Đông.
Anh đang ngồi một mình trên con dốc trải dài cỏ xanh trong vườn trường, ánh mặt trời phủ lên người anh một màu vàng chói. Bên cạnh anh là một lọ
quýt múi đóng hộp, trong chiếc lọ