Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324733

Bình chọn: 8.5.00/10/473 lượt.

thủy tinh trong suốt, những múi quýt

vàng ươm, xếp chồng lên nhau, trên nền cỏ xanh non, càng trở nên nổi

bật.

Thẩm Mỹ Kỳ vừa nhìn đã nhận ra ngay, lọ quýt múi đóng hộp bên cạnh Anh Hạo

Đông có cùng nhãn hiệu với lọ Lam Tố Hinh vừa làm vỡ. Hóa ra là vậy. Giờ thì cô ta đã hiểu tại sao Lam Tố Hinh lại tỏ ra tiếc nuối nhặt mảnh

thủy tinh vỡ đó như vậy.

Anh Hạo Đông ngồi một mình ở đây làm gì nhỉ? Cô quan sát anh một hồi, phát

hiện ánh mắt anh đang chăm chú nhìn về sân thể dục phía xa xa. Ở đó có

rất nhiều sinh viên đang học thể dục nhưng vẫn có thể nhận ra bóng dáng

nhỏ nhắn của Lam Tố Hinh trong đám người đó.

Thẩm Mỹ Kỳ liền hiểu ra, nếu như trước đây, cô sẽ cảm thấy rất đố kỵ và căm

ghét Lam Tố Hinh, nhưng bây giờ, cô đã có thể thoải mái đối diện với sự

thật này. Tự đáy lòng cô thấy mừng thay cho Anh Hạo Đông, vì cuối cùng

anh đã thoát được khỏi bóng tối của Diệp U Đàm, bắt đầu một cuộc sống

mới.

Cô mỉm cười, đến gần anh, gọi: “Hạo Đông!”

Bước chân của cô rất khẽ, giọng nói cũng rất dịu dàng nhưng Anh Hạo Đông vẫn giật mình. "Mỹ Kỳ, là em à?"

Thấm Mỹ Kỳ cười, nói: "Hạo Đông, thích một cô gái nhưng chỉ dám đứng từ xa

ngắm nhìn, đó không phải là phong cách trước kia của anh."

Anh Hạo Đông miễn cưỡng nở nụ cười. "Em nói gì vậy?"

Anh không thừa nhận, Thẩm Mỹ Kỳ nhận ra có lẽ mình đã quá vội vàng phỏng

đoán. Cô liền chuyến chủ đề, cầm lọ quýt lên, nói: “Anh cũng thích ăn

loại đồ hộp này sao? Hình như Lam Tố Hinh cũng rất thích, vừa rồi em

nhìn thấy trong tủ để đồ của cô ấy có rất nhiều chiếc lọ không như thế

này.”

Hạo Đông hơi sững sờ. "Lọ không?"

“Đúng vậy! Dường như cô ấy rất trân trọng những chiếc lọ đó, không nỡ vứt đi, còn nữa, vừa rồi cô ấy không cẩn thận làm vỡ một chiếc, cô ấy nhặt hết

những mảnh vỡ, gói vào một chiếc khăn lụa cất vào trong tủ. Xem ra, cô

ấy thực sự rất thích ăn loại này, đến mức đến chiếc lọ không và lọ vỡ

cũng không nỡ vứt, anh nói xem có kỳ lạ không?"

Anh Hạo Đông hoàn toàn đờ đẫn, không đáp lại lời của Thấm Mỹ Kỳ, ánh mắt

đột nhiên mơ màng biến ảo như có tầng sương khói bao phủ, biểu cảm trên

khuôn mặt cũng trở nên vô cùng phức tạp.

Thẩm Mỹ Kỳ nói xong, đứng dậy cáo từ: "Hạo Đông, em có việc phải đi trước

đây. Anh cứ ngồi đây sưởi nắng nhé, tranh thủ tận hưởng sắc xuân đi!"

Tận hưởng sắc xuân ư? Có thể không? Đã có lúc, mùa xuân chính là mùa mà Anh Hạo Đông thích nhất. Bởi ánh mặt trời của mùa xuân vô cùng rực rỡ và ấm áp, không nóng bức như mùa hè, không khô khốc như mùa thu, càng không

lạnh lẽo như mùa đông, ánh mặt trời của mùa xuân bao phủ khắp nơi, rực

rỡ như những bông hoa đua nở trong nhà kính. Trong vườn hoa nhà anh, mỗi độ xuân về, khắp vườn lại ngào ngạt hương thơm.

Nhưng chính vào một ngày xuân của năm ngoái, đương giữa xuân yên hoa tam

nguyệt , anh lại khiến Diệp U Đàm... Từ nay về sau, anh còn có thể hưởng thụ mùa xuân nữa sao?

Trong suốt buổi học thể dục, Lam Tố Hinh luôn cảm bồn chồn, bất an, cô vẫn

buồn vì đã không cẩn thận, mất một chiếc Iọ. Tuy Anh Hạo Đông mua rất

nhiều quýt múi đóng hộp, chiếc lọ này chẳng qua chi là một trong số đó

nhưng nó lại có ý nghĩa vô cùng đặc biệt đối với cô, cô không muốn thiếu mất chiếc nào. Cho nên, cô tuyệt đối sẽ không vứt đống thủy tinh vỡ đó

đi. Nhưng biết cất chúng ở đâu đây?

Lam Tố Hinh đang suy nghĩ thì nhìn thấy một bạn nam đang hăng hái tập xà,

mấy đồng xu trong túi quần rơi xuống đất, kêu "coong" mấy tiếng, cô chợt nghĩ ra một cách.

Học hết tiết thể dục, cô thay quần áo rồi lập tức chạy đến chỗ tủ đựng đồ.

Vừa vào hành lang, cô liền nhìn thấy Anh Hạo Đông đang đứng dựa vào tủ.

Anh mặc áo khoác màu xanh đen, dưới ánh mặt trời chiếu qua khung cửa sổ, trông anh giống hệt một cái cây cao lớn, xanh tươi.

Cô hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó lại chạy nhanh hơn, đến trước mặt anh, thở dốc, hỏi: “Anh tìm em có việc gì à?"

Anh Hạo Đông nhìn bộ đồ thể thao cô cầm trong tay, quay người nhường chỗ nói: "Em cất đồ trước đi!"

"Ồ, vâng..." Lúc Lam Tố Hinh lấy chìa khóa định mở tủ, mới nhớ ra những

thiếc lọ không đang đặt trong tủ. Nếu bị anh thấy thì ngại lắm! Nhưng đã mở khóa rồi, nhưng mở khoá rồi, không mở ra cũng không được, cô đành

dùng tốc độ nhanh nhất, mở cánh cửa tủ, nhét bừa bộ đổ thế thao vào sau

đó nhanh chóng định đóng cửa lại.

Nhưng dục tốc bất đạt, càng vội càng dễ bị loạn. Đống lọ thủy tinh kia không

được xếp ngay ngắn nên khi cô vừa luống cuống nhét quần áo vào, nhũng

chiếc lọ lại một lẩn nữa mất thăng bằng, lạch cạch đổ xuống. Tuy cô đã

kịp đóng cửa lại nhưng vẫn có một chiếc lọ lăn ra khỏi khe cứa khép hờ.

Cô đỡ chiếc lọ nhưng không kịp. Lúc cô bất lực nhìn chiếc lọ sắp rơi

xuống đất thì một bàn tay to lớn đột nhiên đưa ra, chuẩn xác đón lấy.

Vừa quay lại, Lam Tố Hinh đã chạm phải ánh nhìn của Anh Hạo Đông. Cặp mắt

sâu thẳm đó của anh luôn như nhìn thấu cõi lòng cô. Cô lúng túng cúi

xuống, gò má bất giác nóng bừng. vẫn bị anh nhìn thấy rồi.

Anh Hạo Đông cầm chiếc lọ xem xét, sau đó rất tự nhiên, kéo cánh cửa tủ

chứa đồ của cô ra, đặt chiếc lọ vào. Ánh mắt anh


The Soda Pop