The Soda Pop
Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323873

Bình chọn: 9.5.00/10/387 lượt.

g không biết bản thân

mình dựa vào đâu mà phải giải thích cho anh nghe nữa, trong lòng chỉ

muốn nhanh chóng "đuổi" anh đi, thế là dứt khoát nói với anh: "Lát nữa

ca khúc mới của em sẽ phát sóng trên đài phát thanh, hiện giờ thật sự

không có thời gian để nói với anh".

"Đài nào?" Ngưng một lát, Châu Tử Hoành hỏi.

"Tinh Không Thành Thị, thế nhé, bái bai." Cô không nói lời nào nữa cúp điện thoại, lúc này mới thở phào rồi đi ra ngoài.

Nge giọng điệu vồn vã gấp rút vọng ra từ điện thoại, Châu Tử Hoành

lại phát giác ra tâm trạng cả buổi tối lộn xộn rốt cuộc cũng có chút dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp. Xe chậm rãi di chuyển xuống giao lộ đông đúc. Anh ngồi phía sau dặn dò tài xế: "Bật radio lên, nghe Tinh Không Thành

Thị".

Thật ra anh rất ít khi nghe đài trong khoang xe, lúc có anh ngồi,

khoang xe mãi mãi tuyệt đối yên tĩnh. Thế nên, tối nay tài xế cảm thấy

có chút kỳ lạ, nhưng cũng nhanh chóng điều chỉnh đúng tần suất.

Giọng nữ MC uyển chuyển êm tai vọng ra, thân thiện và nhiệt tình chào hỏi thính giả. Bài hát của Thư Quân được xếp hạng vị trí đầu bảng mang

hương vị quảng bá đầy long trọng, bởi lẽ rõ ràng là mang ý ca ngợi tán

dương.

Mạc Mạc nghẹn lời, hỏi: "Những lời này cậu đã được nghe trước chưa?".

"Chưa." Thật ra Thư Quân có chút bất an, tựa như lúc này đây nhân vật chính đang được bình luận trong máy radio không phải là chính mình vậy. Rốt cuộc cô vẫn chưa thích ứng được vai diễn này, bước vào làng giải

trí có lẽ vốn là một sai lầm.

Đây là lân đầu tiên Châu Tử Hoành nghe ca khúc của Thư Quân. Mãi đến

giờ anh mới biết, hóa ra giọng nói quen thuộc hàng ngày thường nghe sau

khi được sàng lọc qua thiết bị điều chỉnh âm thanh kỹ thuật số thì lại

có hiệu quả thế này đây.

Ấm áp, nhàn nhã mang chút âm hưởng trầm khàn, rõ ràng là đang hát

uyển chuyển nhưng lại càng tựa như đang lặng lẽ kể một câu chuyện.

Trong giọng điệu của Thư Quân dường như có sức mê hoặc lòng người,

đặc biệt là trong đêm tối tĩnh mịch, e là không có mấy người có thể

cưỡng lại được.

Hơn bốn phút ngắn ngủi, Châu Tử Hoành trước sau vẫn trầm mặc, cũng

không biết là đang suy nghĩ điều gì. Anh chỉ tựa mình vào sau ghế,

nghiêng đầu nhìn cảnh vật về đêm ngoài cửa sổ, ánh đèn neong vụt lóe qua sóng mũi cao cùng đôi môi mỏng khẽ mím lại,dường như dưới đáy mắt sâu

thẳm phản chiếu ánh sáng rực rỡ.

Đến khi nhạc dừng lại, anh mới nói: "Tắt đi".

Âm thanh đột ngột dừng lại, trong khoang xe tĩnh lặng trở lại.

Tài xế liếc nhìn từ kính xe chiếu hậu, anh ta biết rằng chỉ cần đi

nhà Châu gia về thì tâm trạng của sếp tất nhiên không được vui. Đây đã

trở thành thói quen từ rất lâu

nay rồi. Vì thế mà anh hỏi rất cẩn trọng: "Châu Tổng, giờ ngài muốn đi đâu?".

Châu Tử Hoành tựa về phía sau, tay day day vào chân mày đang nhíu

lại. Cuối cùng để lộ ra một chút mỏi mệt, nói ngắn gọn: "Về nhà". Sau đó thì gọi điện thoại cho Trần Mẫn Chi, dặn dò cô thay mình hủy bỏ những

cuộc hẹn đã định sẵn.

"Nhưng mà thư ký Bạch đã hẹn chúng ta mấy lần rồi, lần này đã hứa với người ta rồi lại đột nhiên không đi, liệu có làm cô ấy giận không?"

Trần Mẫn Chi vẫn còn ở công ty tăng ca, lật sổ lịch trình trong PDA ra

kiểm tra.

"Em xử lý đi."

Điện thoại ngắt ngang, Trần Mẫn Chi đã quá quen nên chẳng trách cứ

gì, chỉ là đau đầu không biết làm sao ứng phó với Bạch Hân Vy tính khí

nóng nảy khiếp người.

Quả nhiên, dù cô chuẩn bị đầy đủ những lý do, nhưng vẫn khó tránh khỏi khiến đối phương nổi giận.

Bạch Hân Vy cười lạnh nói: "Châu Tổng thái độ thật chảnh. Cô chuyển

lời với ông ta , lần sau G&N muốn hợp tác cùng công ty chúng tôi,

thì cũng phải xem tâm trạng của tôi cái đã".

Trần Mẫn Chi chỉ đành miễn cưỡng vội vàng nói lời tạ lỗi, nhưng không mấy hiệu quả, cô thậm chí hoài nghi, hành động lần này của Châu Tữ

Hoành liệu có làm công ty có đánh mất một đối tác làm ăn rất lớn không?

Bên này Bạch Hân Vy vừa ngắt điện thoại, chỉ nghe thấy người bên cạnh lạnh nhạt nói: "Tính khí của em vẫn tệ như thế."

Cô vẫn bình tĩnh, nhìn chiếc xe trước mặt, thuận miệng đáp trả: "Vậy thì sao?".

Đối phương im lặng.

Cô đợi hồi lâu không kiềm được liếc khóe mắt sang, khóe môi nhếch lên hình vòng cung nhỏ: "Xem ra tính xấu của em vẫn còn đậm nét trong trí

nhớ của anh."

"Cũng tạm." Vẫn là những lời ít ý nhiều, dường như nói nhiều hơn nửa chữ cũng là phí phạm.

Bạch Hân Vy bất giác nghiêng đầu nhìn.

Khoảng thời gian mấy năm cũng không khiến Bùi Thành Vân thay đổi gì

nhiều, ngoài khí chất trưởng thành hơn trước kia, thì anh vẫn là anh,

gương mặt đẹp trai lạnh lùng, gương mặt luôn lộ ra vẻ xa cách, ngay cả

nói chuyện cũng vậy, cho dù đó là cô.

Thế nhưng, trong mắt Bùi Thành Vân, thật sự cô và người khác thì có gì khác nhau cơ chứ?

Bạch Hân Vy dường như mỉm cười tự giễu, nhanh chóng dứt bỏ suy tư, cho xe chầm chậm dừng trước cửa nhà hàng.

"Cảm ơn em nhiều vì đã sắp xếp thời gian ra sân bay đón anh." Bùi Thành Vân xuống xe, xách chiếc va ly đơn giản nói với cô.

Sau lưng là ánh đèn sáng choang của nhà hàng, để nói chuyện cùng cô,

anh khẽ cúi rạp người xuống, một bàn t