trong.
"Không có." Thư Quân trả lời bình thản điềm tĩnh.
"Tớ lại nghe Quách Lâm nhắc..." Những lời tiếp theo không biết có nên nói ra hay không, Mạc Mạc quan sát chăm chú, cuối cùng vẫn không kiềm
được, "Cậu ta hình như về nước rồi".
"Khi nào?"
"Vài ngày rồi. Nghe nói tìm việc làm mới, tạm thời không đi nữa."
Đổ nước nóng vào trong cốc, Thư Quân lúc này mới hoàn hồn, nhướng
nhướng mày, "Vậy đợi Quách Lâm trở về, mọi người cùng nhau dùng bữa
cơm".
Mùi thơm cà phê lan tỏa, cô đưa cho Mạc Mạc một cốc, bản thân cô
nghiêng đầu thổi hơi nóng, vừa đi ra phòng khách vừa nói: "Nhưng mà với
tính cách kỳ quái của Bùi Thành Vân, có chịu gặp mặt bạn bè cũ không
cũng chưa chắc đâu".
"Cậu nghĩ thế thật à?"
"Có gì không đúng sao? Trước đây tớ cũng hoài nghi có phải anh ta mắc bệnh trở ngại trong giao tiếp không, tính khí tệ chết được." Thư Quân
đón lấy ánh mắt lạnh lùng của Mạc Mạc, lời đánh giá cứng nhắc như vậy có thể làm loãng đi những khác thường không thích hợp. Tuy là có đánh mất
phong độ nhưng cô là phụ nữ thì cần gì phong độ cơ chứ? Hiện giờ cô chỉ
cảm thấy vô cùng vui vẻ, như vậy đã quá đủ rồi.
Mạc Mạc bĩu môi, rất không đồng ý với biểu hiện của cô, tựa như nhất
quyết đòi hát đối hý kịch với cô vậy. "Nhưng người như vậy, sao lại có
mối quan hệ thân thiết với cậu nhỉ?"
Ngụm cà phê uống quá mạnh, suýt nữa thì đầu lưỡi bị phỏng. Thư Quân
vội vàng nuốt xuống, trong yết hầu bốc lên luồng khí nóng ran, cơ hồ cứ
thiêu đốt đến tận con tim, mãi một lúc sau dịu lại cô tiếp tục phản bác: "Chuyện cậu nói là khi nào? Quên lâu rồi!" Sắc mặt lại hơi sa sầm, cô
trừng mắt nhìn cô bạn không biết sống chết. "Có đồ ăn có thức uống cậu
chuyên tâm mà tận hưởng đi được không? Nói nhiều như vậy, cẩn thận tớ
nói bí mật của cậu cho Quách Lâm bây giờ, xem cậu làm thế nào?"
"Á... Không được!" Lời còn chưa dứt, Mạc Mạc đã hét nhảy chồm lên,
gương mặt đầy hối hận nói lấy lòng: "Tớ sai rồi, cậu đừng đối xử với tớ
như thế!"
"Vậy thì ngoan ngoãn nghe lời, ăn nhiều nói ít thôi!" Thư Quân thấy
ổn nên cho qua, mỉm cười mắt híp lại cong cong dưới ánh đèn chiếu tựa
như hai cây cầu nhỏ xinh xinh.
Thật ra lúc học trung học biệt danh của cô là Tiểu Kiều được Quách
Lâm gọi trước tiên. Lúc đó, Thư Quân cảm thấy rất bồn chồn bứt rứt, kết
quả Quách Lâm nói: "Cậu đứng trước gương mỉm cười rồi nhìn mắt của mình
xem, cực kỳ giống".
Thư Quân còn nhớ mình còn chưa kịp phản đối thì Mạc Mạc ngồi cùng bàn đã nói trước rồi: "Vậy thì chi bằng gọi là Nguyệt nha đi (trăng non),
cũng cong cong uốn lượn, nghe còn hay hơn A Kiều". Cô ném cho Quách Lâm
ngồi ghế sau một cái nhìn, dường như có chút khinh miệt, giọng điệu giòn tan: "Con trai đúng là con trai, thật chẳng có tế bào nghệ thuật gì
cả".
"Ai nói nào, tớ cảm thấy Tiểu Kiều còn đáng yêu hơn, lại hình tượng." Để tìm đồng minh, Quách Lâm huých cùi chỏ vào bạn nam cùng bàn, "Cậu
nói xem đúng không?".
"... Ờ." Đối phương chỉ hàm hồ đáp trả, vẫn cụp mắt xem sách, cũng không hứng thú gia nhập cuộc thảo luận vô vị đó.
Quách Lâm cũng không để tâm, dù gì bạn ngồi chung bàn với cậu ta vốn
tính khí là vậy, trầm mặc kiệm lời đến mức khiến người khác cảm thấy
không tiện tiếp cận.
Về sau dưới sự dẫn dắt của anh thêm vào đó giới học sinh đang có
phong trào gọi nhau bằng biệt danh, chẳng rõ tự lúc nào Thư Quân phát
hiện ra tên thật của mình dần dần không ai gọi nữa. Thậm chí có bạn nam
lớp khác lướt qua thi thoảng cũng hỏi thăm: "Nghe nói lớp bọn cậu có nữ
sinh tên Tiểu Kiều hả? Có phải trông xinh lắm không? Giới thiệu làm quen được không?".
Cô dở khóc dở cười khi biết chuyện này. Việc này là như thế nào ấy nhỉ?
Trong lớp có ba mươi tư bạn nam, duy chỉ có Bùi Thành Vân từ lúc khai giảng đến khi tốt nghiệp đều đường đường chính chính gọi tên cô. Cô và
anh đã người bàn trên kẻ bàn dưới suốt 3 năm học, thế nhưng dường như
mãi mãi chẳng thể thân thiết, khi Mạc Mạc và Quách Lâm bắt đầu gọi nhau
là huynh đệ thì Bùi Thành Vân mượn cô cục tẩy cũng còn khách sáo nói
tiếng cảm ơn.
Anh dường như không thích cô, dáng vẻ cứ lạnh băng, lúc nói chuyện
ngữ khí vẫn thường hơi mất kiên nhẫn, tần suất giao lưu ánh mắt dường
như là con số không. Thi thoảng mái tóc đuôi ngựa của cô bất cẩn quét
trên bàn của anh, anh sẽ lấy bút đâm vào lưng cô, nhắc nhở cô tránh xa
địa phận của mình.
Chính vì thế mà, cô không khỏi sản sinh một loại cảm giác gần như
hiếu kỳ đối với anh. Bởi lẽ, so với người cùng trang lứa khác, anh vẫn
thường lạnh lùng, ngạo mạn, ở trong lớp hầu như không có bạn bè, bao giờ cũng một mình đến một mình rời đi. Cô chưa từng trông thấy anh và ai đó có sự thân thiết đặc biệt. Nhưng anh lại cực kỳ đẹp trai, vóc dáng cũng bảnh, gầy guộc mà cao dong dỏng. Cô đã thay mặt rất nhiều nữ sinh
chuyển giao thư tình cho anh.
Những bức thư tình ấy được xử lý như thế nào, Thư Quân không tài nào
biết được, cô chỉ biết lúc Bùi Thành Vuân đứng trước con gái vẫn là
gương mặt núi băng vạn năm không đổi.
Năm đó đang thịnh hành trào lưu truyện tranh SLAM DUNK bóng rổ, cô
nghe vô vàn nữ sinh bà
