buồn bã thì cô có nhiệm vụ khiến Châu Tử Hoành cảm thấy mãn nguyện hài lòng.
Quả nhiên, chỉ nghe thấy cổ vọng lại tràng cười nhạt, tiếp đó là thùy tai của cô khẽ bị ngậm lấy. Cô sợ nhột, nơi đó là vành đai mẫn cảm, nên chỉ mỉm cười trốn chạy. Trong lòng suy ngẫm đề tài nói chuyện không
thích hợp vừa rồi xem như cũng đã kết thúc theo ý nguyện.
Hai người nô đùa một lúc trên sofa, bàn tay Châu Tử Hoành thuận thế
đưa vào trong lớp y phục của cô, cảm giác tiếp xúc hơi mát lạnh khiến cô bất giác run rẩy, bàn tay không cẩn thận ấn ngay vào nút điều khiển ti
vi.
Màn hình tinh thể lỏng cực đại sáng lên, bên trong vọng ra tiếng
người dẫn trình tin tức phát sóng đầy trịnh trọng, cả hai ngưng lại
trong giây lát. Niềm hứng khởi bị đứt đoạn, Thư Quân đứng phắt dậy đi
tìm đồ uống. Kết quả phát hiện trong tủ lạnh ngoài nước suối ra thì toàn là bia. Cô nói: "Lần sau kêu người giúp việc mua chút nước uống để ở
trong nhà nhé".
"Muốn uống gì, viết lên tờ giấy để trên bàn trà." Châu Tử Hoành châm
điếu thuốc, tập trung vào tin tức, hít hai hơi thuốc mới ung dung đưa
tay gọi cô đến.
Cô đến giày cũng chẳng mang, xách một bình nước suối, ngoan ngoãn rón rén trở lại bên sofa.
Bàn tay anh vòng ra sau gáy, vòng sang bàn tay cô để uống nước. Gương mặt hai người sát vào nhau, cô phảng phất ngửi thấy mùi thuốc lá nhạt
nhạt trong miệng anh, thuận miệng nói: "Công ty xem trọng giọng ca của
các nghệ sĩ hơn bất kỳ cái gì, ra lệnh cấm không được ăn cái này, không
được ăn cái kia. Anh thì lại quá tốt, thường để em hít khói thuốc".
Châu Tử Hoành nghiêng đầu nhìn cô, không nói gì. Một lúc lâu sau đó,
trước khi dập đầu thuốc anh lại hít hai hơi thuốc cuối cùng, rồi lại đột ngột xoay sang vặn khuôn mặt cô, đôi môi bị khóa chặt lại với tốc độ
chớp nhoáng.
Cô đã quen với nụ hôn của anh, thế nên chẳng phòng bị gì. Mùi thuốc
lá nồng sộc vào trong, thật ra cũng không làm cô ngạt thở, chỉ sững
người, đôi mắt sâu đen gần trong gang tấc ấy bên trong còn ánh lên nụ
cười ma mãnh.
Đôi môi của cô đã bị vùi dập một hồi mới được giải thoát. Mùi thuốc
khi có khi không giữa hai người vấn vít lấy nhau, Châu Tử Hoành cuối
cùng đã hài lòng. "Bây giờ không còn là hít khói thuốc nữa rồi."
Cô ngẩn người trong giây lát mới trừng mắt nhìn với vẻ phẫn nộ. "Biến thái!", vừa nói vừa nằm sấp xuống căm phẫn nghiến răng, không đứng lên
nữa thuận thế gối đầu lên đùi anh xem ti vi.
Đôi chân dài rắn chắc của anh gối đầu lên thật sự rất thoải mái. Thư
Quân càng nằm càng lười, cuối cùng tìm được tư thế thoải mái nhất, cả
mắt cũng dứt khoát nhắm luôn lại.
"Ngủ sớm thế?" Thanh âm vừa kịp văng vẳng trên đỉnh đầu.
Cô trả lời hàm hồ: "... Ờ, chứ không thì làm gì?".
Ti vi gần như im lặng, ánh đèn trên đầu tựa như pha lê đang hắt xuống.
Cô cuộn tròn người bên anh, mái tóc đen tĩnh lặng xõa trên cổ thon
dài trắng trẻo xinh đẹp, giữa lúc nửa tỉnh nửa mê mơ hồ phảng phất một
mùi hương dịu dàng tinh tế.
Tối nay có hơi đặc biệt, bởi lẽ Châu Tử Hoành đã nhiều năm không ở
cùng người khác một cách tĩnh lặng như hôm nay. Thật ra ngoài Châu Gia
và vài người bạn thân thưở nhỏ ra dường như chẳng ai biết sinh nhật của
anh, mà anh cũng chưa bao giờ ăn mừng. Thế nhưng cũng tối nay, anh không hề nghĩ đến sẽ có người phụ nữ này ở bên anh, vả lại chẳng làm gì cả,
chỉ là yên lặng nằm ngủ trên đùi anh. Còn anh, lại cảm thấy như thế này
cũng không tồi.
Cảnh tượng này may chưa bị bọn Diệp Vĩnh Chiêu bắt gặp, chứ không e là ngạc nhiên đến mức đánh rơi cả con ngươi.
Anh giơ tay ra, ngón tay thon dài luồn vào lọn tóc đen nhánh. Mềm
mại, suôn đều, cảm giác mát lạnh thoải mái ở đầu ngón tay. Anh bất giác
luồn thêm vài vòng, kết quả không ngờ là nghe thấy tiếng "ai da" thốt
lên.
Hóa ra là Thư Quân trở mình, thật chẳng ngờ vừa lúc da đầu cử động,
cảm giác nhói đau bất thình lình khiến giấc ngủ mơ màng bỗng chốc tan
biến.
Cô tỉnh dậy, ngước mắt nhìn không khỏi sững sờ, dường như đột nhiên ý thức rằng không khí lúc này và trạng thái thường ngày khi ở bên nhau
của hai người khác xa trời vực. Giữa cô và anh, mãi mãi vẫn là ưu tiên
cho tình dục, bất luận là những trò đùa bỡn cợt trên giường hay là những nụ hôn mãnh liệt thì cuối cùng cũng chỉ hướng đến một mục đích duy
nhất. Vậy mà hình ảnh giờ đây quá nhẹ nhàng mơ hồ... Mơ hồ đến mức khiến cô hoảng hốt sợ hãi nhìn vào mắt anh, lo sợ rằng tâm tư sẽ sa đà rơi
xuống vực thẳm, không cẩn thận sẽ không thể trở về được.
Anh có sức quyến rũ thế nào cô không phải là không rõ. Hơn nữa, một
mối quan hệ duy trì lâu bền hay không, phải biết nắm bắt có chừng mực là điều quan trọng nhất. Đặc biệt là ở cùng với người đàn ông Châu Tử
Hoành này. Vì thế mà, trước khi để trong lòng mình xuất hiện khoảng cách nhỏ phòng thủ, Thư Quân quả quyết đứng dậy.
Cô mỉm cười nhìn Châu Tử Hoành, trong đôi mắt trắng đen rõ ràng ánh
lên những ánh sáng gợn sóng lấp lánh mê hoặc lòng người, chẳng khác gì
trạng thái mệt mỏi, lặng lẽ lúc nãy.
"Còn có một phần quà sinh nhật lớn nữa, có muốn tự tay mở ra không?"
Cởi lớp áo khoác ngoài, đường cong