Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323682

Bình chọn: 9.00/10/368 lượt.

rẻ tuổi đẹp trai, cho dù trong làn sương mù dày đặc,

anh vẫn khiến người khác trầm trồ kinh ngạc với những đường nét trên

khuôn mặt toàn mỹ. Anh mặc áo sơ mi màu đen, tay áo tùy tiện gấp đến

khuỷu tay. Trong khí trời thế này dường như có hơi mỏng manh, nhưng thân hình tuấn tú dong dỏng cao đứng trên chiếc cầu đá nén hơi nước rực rỡ

hơn so với những gương mặt mơ hồ của những người du lịch phía sau lưng.

Thư Quân vô tình tiến lại gần, nhìn chăm chú mới phát hiện ra anh đang

nói điện thoại. Thế nhưng phần lớn thời điểm này đến Lệ Giang, thông

thường đều là những người đi tìm cho mình sự thoải mái nhưng người đàn

ông này lại không hòa nhập vào không khí xung quanh.

Tuy rằng không nghe thấy rõ anh đang nói gì, nhưng tay cầm chiếc điện thoại, đầu mày khẽ nhíu lại. Dáng vẻ chẳng có chút gì là thoải mái cả.

Lúc này đây, anh kết thúc cuộc gọi, thần sắc không có chút gì biến

chuyển, ánh mắt ủ dột nhìn về nơi xa xăm, toàn thân toát ra hơi thở lạnh lùng hờ hững. Bốn bề đều là ánh đèn rực rỡ và dòng người di chuyển, duy chỉ có một chỗ là gần như tĩnh lặng.

Thư Quân nhìn anh, hơi thở không khỏi khẽ ngưng đọng. Một người lạ

mặt vậy, lại khiến cô có cảm giác quen thuộc. Cô đương nhiên biết anh ta giống ai. Khoảng khắc lúc nãy từ dáng hình của anh ta cô dường như

trông thấy một bóng dáng khác. ... Cô suy nghĩ, nhấc máy ảnh ngắm chuẩn

cự ly, điều chỉnh chế độ chụp tối, bấm máy.

Thật sự chỉ là xúc động nhất thời thế nhưng chẳng thể ngờ đối phương

lại mẫn cảm đến vậy. Cách nhau một khoảng cách nhất định, anh lại có

phản ứng lập tức quay đầu lại. Vì thế mà dường như chính vào khoảnh khắc đèn lóe sáng ấy, qua ống kính cô nhìn thấy ánh mắt của anh. Cô ngẩn

người hai giây, anh từ xa chậm rãi lại gần, hai tay cho vào trong túi

quần đi không nhanh không chậm về phía cô, dường như chẳng hề sợ sệt cô

sẽ quay đầu bỏ đi. "Sao lại chụp hình tôi?".

Đứng trước mặt anh, cô mới phát hiện mình thấp hơn anh nửa cái đầu,

cũng chẳng rõ là vì sao, cảm giác đè nén khó hiểu khiến cô cảm thấy bất

an. "Cô là phóng viên à?" .

Người đàn ông lạ mặt đẹp trai hỏi. "Không phải." "Đến du lịch?" "Ừ."

Cô cảm thấy có lỗi. "Thật ngại quá, nếu anh thấy bị xâm phạm quyền chụp

ảnh chân dung thì...".

"Cho tôi xem xem." Anh đột ngột hất hàm. Cô dõi theo ánh mắt của anh

nhìn chiếc máy ảnh trong tay, màn hình vẫn mặc định để sẵn ở cảnh lúc

nãy, cô vâng lời đưa máy cho anh. Người đàn ông đẹp trai lại hơi lạnh

lùng ấy cũng chẳng đưa tay ra đón lấy, nhưng hạ tầm mắt xuống lướt nhìn

một lượt. Sau đó nhìn cô rồi lại quay lại câu hỏi lúc đầu: "Vì sao chụp

hình tôi?".

Cô mím môi không đáp nên lời, chỉ khẽ ngẩng đầu, nhìn trân trân vào

anh, ra ý mình chẳng có bất kỳ ý đồ gây rối nào . Tuy là không hiểu vì

sao nhưng Thư Quân vẫn nhận ra người đàn ông này dường như rất nhạy cảm

với việc bị chụp ảnh. Cô không muốn mạo phạm bất kỳ ai. Thế nhưng, đứng

gần như thế này, gần đến mức gần như có thể trông thấy bóng hình phản

chiếu của ánh đèn bên bờ sông, ấy vậy mà cô lại chẳng cách nào trông

thấy được anh rốt cuộc đang vui hay buồn. Có lẽ anh giận rồi, thế nhưng

trong ánh mắt hoặc biểu cảm của anh không biểu lộ ra chút nào.

Con người này, dáng vẻ xa xăm lạnh lùng ảm đạm thật sự rất giống với

Bùi Thành Vân, thế nhưng khoảng cách gần lại mới phát hiện ra trên bản

thân anh có quá nhiều sự phức tạp. Một cá tính lặng lẽ, mạnh mẽ áp đặt

cùng với với vẻ trầm mặc nhạy bén khiến người khác không thể nắm bắt

được. Nhưng xem ra anh vẫn còn rất trẻ, không lớn tuổi hơn cô là bao.

Chính vào lúc cô không biết nên làm thế nào xử lý vẹn toàn việc này

thì người đàn ông lên tiếng: "Châu Tử Hoành". Anh báo cáo tên của mình,

rồi đột nhiên mỉm cười, "Tài nhiếp ảnh của cô cũng không tệ". Anh có đôi mắt hẹp dài, trong lớp sương chiều nặng nề, nụ cười nhạt lộ trên khóe

mắt dường như ngay lập tức hóa giải hơi thở lạnh lùng trở thành vô hình. Anh nhướn nhướn mày, ngữ điệu thoải mái nhưng không đánh mất sự chân

thành trong nói lời mời mọc: "Quán bar ở đây rất nổi tiếng, có muốn cùng đi uống một ly không?".

Trước khi gật đầu đồng ý, Thư Quân trông thấy nụ cười thoải mái trên

gương mặt Châu Tử Hoành, đột nhiên có một cảm giác dâng trào trong lòng, có thể trông thấy hình bóng của Bùi Thành Vân ở người đàn ông này, đại

khái chỉ là ảo giác thoáng qua mà thôi.

Tối đó Thư Quân uống hơi nhiều. Chẳng ngờ thứ cocktail trông giống

loại thường lại mạnh đến vậy, tác dụng ngấm dần. Mà cô dưới sự dẫn dắt

của bầu không khí xung quanh, cô đổ tất cả loại rượu đủ màu sắc hòa lẫn

với ngập tràn nỗi lòng tâm sự nuốt cả vào bụng. Lúc rượu vào cổ họng hơi chan chát, cảm giác kích thích khẽ thiêu đốt thực quản. Thế nhưng sau

ba đến năm ly, cô bắt đầu cảm thấy thoải mái, não bộ dường như hoàn toàn trống rỗng, tâm tình nặng nề cũng bay càng lúc càng xa.

Cô rất phấn chấn, cuối cùng cũng có thể tạm thời không suy nghĩ

chuyện gì khác nữa, vì thế mà nâng ly lên càng lúc càng không ngừng lại

được. Đến khi đi ra khỏi quán bar, cô bước đi hơi lảo đảo, chân thấp

chân cao. May mà có đô


pacman, rainbows, and roller s