n biết hai từ đó sẽ có ảnh hưởng thế nào với anh.
Cô không muốn biết chút nào.
Ánh đèn ngoài cửa sổ đan chéo vào nhau, đập vào mặt cô. Bạch Hân Vy
suy ngẫm, bản thân cô đã từng ngây thơ nghĩ rằng sẽ có một ngày cô cùng
thế giới của Bùi Thành Vân sẽ không xuất hiện cái tên đó. Thế nhưng, sau này sự thật đã chứng minh cô sai lầm, cô không cách gì ngăn cản được sự xuất hiện của Thư Quân. Bởi lẽ Thư Quân vẫn mãi ngự trị trong trái tim
Bùi Thành Vân, chưa bao giờ rời đi.
Tối nay, đúng vào ngày đầu tiên Bùi Thành Vân về nước, cô và anh lại
lần nữa cùng nhau nghe thấy cái tên ấy. Thư Quân – hai từ này, đối với
cô mà nói dường như là bùa ma, cứ bám chặt lấy cô, khiến cô không thể có được hạnh phúc muốn có.
Vì thế khi vừa nhận được điện thoại của trợ lý Châu Tử Hoành, cô mới
nổi giận lôi đình. Kết quả cô không ngờ nhận được câu đánh giá từ người
xưa nay vốn kiệm lời Bùi Thành Vân.
Kỳ thực cô rất muốn hỏi anh, bản thân cô trước mặt anh còn không đủ
khôn khéo, không đủ cố gắng sao? Một loại cảm xúc bức xúc đến mức muốn
moi trái tim ra đưa cho người khác. Bất luận là anh trước đây hay sau
này cô cũng chưa bao giờ có được.
Bùi Thành Vân lần này về nước làm việc, trong khoảng thời gian ngắn
không có ý định rời đi nữa. Bóng đêm sâu thẳm ngoài cửa sổ, như bao trùm rợp kín cả bầu trời ánh đèn xa xa đang lác đác vụt tắt, cả thành phố
gần như sắp chìm vào giấc ngủ.
Anh đứng bên cửa sổ gọi cuộc điện thoại đường dài đi Nhật Bản cho
Quách Lâm. Bên đó và trong nước chênh lệch nhau một giờ đồng hồ. Quách
Lâm vừa mới ngủ, mơ mơ màng màng mắng một câu thô tục sau đó hỏi: "Cậu
về rồi à?".
"Ờ." Trong ánh mắt Bùi Thành Vân dường như tối sầm lại, một hồi lâu mới điềm đạm mở miệng nói: "Thư Quân làm ca sĩ rồi à?".
Quách Lâm ngưng trong giấy lát, nói: "Đúng thế". Sau đó lấy lại tinh
thần, hảo tâm đề nghị: "Cậu có cần địa chỉ của cô ấy không?".
" Không cần." Nói ra hai chữ này, thật sự Bùi Thành Vân rốt cuộc vẫn
hơi do dự, chỉ là vì ngữ khí vốn điềm đạm trước nay đã giúp anh che giấu cảm xúc rất tốt.
Quả nhiên, Quách Lâm thở dài, dường như còn muốn nói gì nữa, Bùi Thành Vân bên kia đã nói lời tạm biệt trước rồi.
Trong xe vô tình nghe thấy giọng ca của Thư Quân, đây là lần đầu tiên anh chính thức biết được tin tức của cô kể từ lúc anh xuất ngoại. Trước đây cũng chẳng phải là không tìm được đôi chút tin tức từ người khác,
nhưng chung quy cũng là vì xa quá, nhưng tối nay thì khác. Rõ ràng là
cách nhau qua làn sóng phát thanh vô hình xa xăm anh lại cảm giác như
thể đang ở rất gần cô
Anh và cô, cuối cùng cũng cùng sống chung trong một thành phố, tựa như nhiều năm trước đây.
Thật ra đã từ lâu rồi, anh cố ý không nhớ đến cô, cứ ngỡ rằng thời
gian dài đằng đẵng cùng cuộc sống bận rộn cuối cùng sẽ làm mờ đi những
ấn tượng trong lòng, cho dù là người hay là vật, bất kể là ngọt ngào hay đắng cay.
Thế nhưng, tối nay một lần nữa nhớ lại, anh mới phát hiện ra, hóa ra
ký ức của bản thân mình vẫn còn tốt đến vậy. Vì vậy vẫn nhớ rõ ràng
người con gái để mái tóc tém, cười rạng rỡ trong sáng hơn cả ánh mặt
trời.
Có lẽ hiện giờ cô đã có phong cách chững chạc hơn, nhưng trong lòng
anh, trước sau cô vẫn là cô gái mười bảy, mười tám tuổi, có lẽ còn trẻ
hơn thế nữa, cả hai vẫn chưa thật sự trưởng thành, tại thời điểm lần đầu anh chú ý đến cô.
Bùi Thành Vân không tin lắm vào cách nói định mệnh an bài, thế nên
khi đội bóng đi ngang qua nửa sân bóng nhỏ, từ dưới bàn chân bay thẳng
đến chỗ của Thư Quân, anh vốn dĩ không biết giữa họ rồi sẽ xảy ra những
gì.
Sau khi trường Cao Nhất khai giảng không lâu, là bạn học cùng trường cùng lớp, câu đầu tiên anh nói với cô là: "Xin lỗi".
Cô thiếu nữ bé nhỏ vai đeo chiếc túi, có chút căm giận trừng mắt nhìn về anh, bả vai ắt hẳn là rất đau, lưu lại trên chiếc áo đồng phục trắng một dấu ấn thật bắt mắt.
Bạn học từ xa hú gọi, anh cáo lỗi với hai chữ, sau đó nhanh chóng bỏ chạy.
Mà mãi đến vài năm sau cô tiễn anh ra sân bay, trước khi ra đi anh né tránh đôi tay chìa ra về phía anh. Ánh mắt anh di chuyển lướt đi từ
đỉnh đầu của cô, nói một câu hời hợt: "Xin lỗi".
Theo đoàn người lên máy bay, anh mới hoảng hốt nhớ ra một buổi trưa
rất lâu trước đây... anh và cô bắt đầu thế nào, kết thúc ra sao. Bất
luận là khoảng giữa đó có biết bao nhiêu rối ren thì sự bắt đầu và kết
thúc lại như khiến người khác kinh ngạc.
Thần sắc lúc này của anh vừa xa lạ vừa thân thuộc, nhiều năm trước đây đã từng có một người rất giống với Châu Tử Hoành hiện
nay.
"Bài hát này muốn biểu đạt điều gì?" Mạc Mạc nằm trên sofa hứng chí hỏi.
Thư Quân suy nghĩ, rồi khái quát đơn giản bằng hai từ: "Mờ ảo".
Thật ra cô không vừa ý lắm về sự diễn giải của mình. Chẳng biết vì
sao, lúc ghi âm tâm trạng không được tốt, cuối cùng lại có được không
khí mà người sáng tác muốn tạo dựng.
Cô tắt radio, đi vào bếp pha cà phê, không lâu sau Mạc Mạc cũng tiến
vào, đứng sau lưng cô dường như hạ quyết tâm lắm mới hỏi: "Cậu có liên
lạc với Bùi Thành Vân không?".
Tay cầm chắc chiếc cốc, bột cà phê nâu bỗng chốc trượt vào