hước. Kết quả là có
một lần anh hài hước sau buổi nhậu. Nếu như có một ngày nào đó anh ấy
thật lòng thì việc đầu tiên anh ấy sẽ làm là duy trì mối quan hệ ổn định lâu dài với đối phương, chí ít qua thời gian 6 tháng".
Cái thời hạn cuối cùng mang đầy ý nghĩa mỉa mai đó khiến Thư Quân không khỏi bật cười, gương mặt lộ vể coi thường.
Bạch Hân Vy nhìn cô, nói:
"Cậu đừng cười. Chẳng phải chỉ một nhóm đâu,cậu có lẽ chẳng thể hịểu
cuộc sống đời tư của những người ấy rốt cuộc thế nào đâu. Sáu tháng với
người thường nghe ra rất bình thường, thế nhưng lúc Châu Tử Hoành nói ra điều đó, tại bàn nhậu chẳng ai tin rằng anh làm được. Cũng chính là vì
mọi người cảm thấy đó là chuyện "nghìn lẻ một đêm", vì thế nên mới được
lan truyền. Nhưng theo tớ biết, cậu và Châu Từ Hoành đã quen nhau hai,
ba năm rồi".
Cuối cùng, Bạch Hân Vy nói, cười nửa đùa, "Nếu mà để bọn họ biết sự tồn tại của cậu, nói không chừng sẽ trở thành truyền kỳ''
Liệu có thể trở thành thứ gọi là "truyền kỳ" không Thư Quân vốn chẳng để tâm. Ngoại trừ anh chàng nho nhã ân cần Diệp Vĩnh Chiêu ra cô chưa
từng tiếp xúc với bạn bè của Châu Tử Hoành.
Thế nhưng thời hạn sáu tháng đó lại khiến cô nhớ lại một chuyện rất lâu trước đây.
Lúc đó, mối quan hệ bạn tình giữa cô và Châu Tử Hoành vừa ổn định,
lại vừa lúc bản thân không cẩn thận đánh mất chìa khóa nhà. Vì thế mà
sau khi làm lại chùm chìa khóa mới, cô đưa một chùm cho Châu Tử Hoành
phòng khi lần sau bất cẩn có cái mà dùng.
Cô còn nhớ biểu cảm của Châu Tử Hoành khi nhận chùm chìa khóa có hơi khác thường, cô còn đặc biệt cánh cáo anh:
"Chưa được mời đến, không được tự ý mở cửa vào nhà".
Anh mỉm cười, liếc nhìn cô với vẻ mặt rất coi thường:
"Ở chỗ em có đồ gì hấp dẫn sao?".
"Có em đây."
Nụ cười rạng rỡ, hai tay thuận thế quấn lấy bả vai anh, dường như cố ý trêu anh khẽ hà hơi bên tai anh.
"Lẽ nào anh không cảm thấy em hấp dẫn?"
Đến khi cảm nhận được hơi thở cùng cơ thể thay đổi cô mới nhanh nhẹn
trốn đi, nhìn về phía người đàn ông bị mình chòng ghẹo cười ha ha.
Châu Tử Hoành cũng chẳng hề nổi cáu, chỉ nghiêm chỉnh gác đôi chân dài, một lúc sau chợt nói:
"Anh dẫn em đi nghỉ nhé!".
Khả năng của anh khiến người khác phải kinh ngạc, không đến vài ngày sau đã để vé máy bay hộ chiếu trước mặt cô.
Lúc đó cô đang trong tình trạng thất nghiệp, dù sao cũng nhàn rỗi, huống hồ mục đích lại vô cùng hấp dẫn người khác.
Sau niềm vui phấn khích cô lại không hiểu, "Bình thường anh chẳng
phải rất bận sao? Vả lại, đang yên lành vì sao lại muốn dẫn em đichơi
chứ?".
Cô suy nghĩ kỹ lưỡng, cuối cùng nhận thấy chẳng phải sinh nhật cô,
cũng chẳng phải sinh nhật anh, vả lại cũng chẳng có ngày ký niệm nào cả.
"Đi nghỉ mà cũng cần lý do sao?"
Đó là lý do Châu Tử Hoành trả lời cô.
Đi nước ngoài, ở đó gần như chẳng có cơ hội gặp mật người thân, quan
hệ của hai người họ không đến mức bị lộ, thế là cô mau chóng cùng anh
xuất phát.
Bọn họ ở Hawaii sáu ngày bảy đêm, thế nhưng hàng ngày ngoài bơi lội
và tắm nắng ra thì dường như anh chẳng có hoạt động gì khác cả.
Lúc này cô mới biết Châu Tử Hoành thật sự là người lười nhác, anh
ghét đi dạo phố, ghét đi leo núi, thậm chí dường như ghét cả chốn đông
người cùng không khí náo nhiệt.
Cô rất hoài nghi, nếu như có thể anh nhất định thích ở trong căn
phòng khách sạn, dù gì trên ban công rộng lớn cũng có bể bơi ngoài trời.
Quần đảo Hawaii với tia nắng mặt trời âm áp, đắm minh trong bê' nước
vừa tận hưởng ánh nắng mặt trời vừa nhâm nhi rượu vang, lại có thế nhìn
xuống bãi cát cách đó không xa cùng sóng biển tuyệt đẹp.
Thế là, trong suốt khoảng thời gian hiếm có đó, cô không may trở
thành hạng mục tiêu khiển lớn nhất. Chí ít hơn một nửa thời gian đều bị
anh ép ớ trên giường, chơi trò vận động mà trước nay khiến anh "vui
sướng không biết mệt".
Vì điếu này mà cô rất phiền muộn, không kiềm được oán trách:
"Sớm biết vậỵ chi bằng không đi, giường ở đây và ở nhà anh có gì khác nhau đâu, dù gì cũng lớn như nhau cả thôi. Thật là phí tiền!"
Mỗi dịch vụ trong khách sạn kiểu biệt thự này đều đắt đỏ đến mức kinh người, vậy mà hai người họ đã ở đó bốn ngày nhưng lại chưa từng có cơ
hội khám phá đẩy đủ khu vui choi giải trí cùng những phong cảnh hữu
tình, điều duy nhất làm là "đốt tiền".
"Nếu em muôn đi chơi, có thế tự đi"
Dường như cảm nhận được sự chán chường phẫn nộ của cô, rốt cuộc anh động lòng trắc ẩn.
"Anh không đi cùng sao?"
Cô quyết chí không từ bỏ ý định tìm bạn đi cùng.
Anh ném máy ảnh cho cô, uể oải nghiêng người tựa vào đầu giường, nói:
"Em đi rồi chụp hình về cho anh xem là được rối".
Thế này cũng được coi là du lịch sao? Cô suýt nôn ra máu, không kiềm được tò mò nói:
"Nếu đã không có hứng thú thì thôi đi, sao phải chủ động rủ đi nghỉ
chứ? Thái độ này của anh sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của người đi cùng
lắm, biết chưa!"
"Chỗ này không phải là chỗ em thích sao?"
Anh nhặt lấy tờ tạp chí tiếng Anh ở đầu giường lật vài trang, mắt không ngước lên chỉ nhắc nhở cô:
"Nhớ đi theo đoàn du lịch, đem theo điện thoại, có gì thì liên lạc".
"Yên tâm đ