o chân các vị thầy giáo học thanh nhạc, vũ đạo. Mỗi ngày chí ngủ được ba, bốn giờ đồng hồ, có lúc là vì công víệc
sắp xếp quá dày, đôi lúc là do cô mất ngủ.Cô bắt đẩu nảy smh ý định từ
bỏ, chí sợ bản thân mình bán mạng kiếm tiền lại chẳng còn mạng đế hưởng
thụ. Thế nhưng công ty cứ tâng bốc cô như bảo vật lại chi cho cô cả đống tiền, muốn họ tha cho cô là chuyện hoàn toàn không thế nào.
Lại vừa hay sếp cô là người Hồng Kông rất mê tín phong thủy cùng
tướng mạo. Có hôm còn mời một thầy phong thủy đến chơi, kết quả thầy
trông thấy cô cứ nói diện mạo cô rất tốt, sẽ giúp ích nhiều cho sự
nghiệp sau này của sếp.
Cô đã từng nghe đến Uông phu, Uông thê, Uông phụ thế hệ đời sau,
nhưng chưa từng nghe nói đến sếp Uông. Mà vị thầy bói ấy còn một mực
khẳng định rằng năm nay và năm sau, hai năm liền nước Pháp là đất may
mắn của sếp, có thể nói thành tích năm nay chỉ là thêu hoa trên gấm mà
thôi.
Thế là, Thư Quân được coi là "ngôi sao may mắn", MV cho ca khúc mới lần này sẽ đuợc chọn quay tại Paris.
"Vì sao ông ấy không dứt khoát dời công ty đến Pháp luôn nhỉ? Vậy thì mới may mắn chứ."
Thư Quân phiền muộn than trách với Mạc Mạc, gần đây cô mệt đến kiệt
sức, thật sự chẳng muốn lặn lội đường xa đến nơi đất khách quê ngườivì
thế mà đã chọn ra vài phong cảnh.
Thế nhưng đến phút cuối cùng cũng vẫn không thể không phục tùng mệnh lệnh, cô cùng đoàn người đặt chân lên chuyến bay quốc tế.
Thật ra cô không thích thành phố này với khí hậu ấm ưót dù rằng trông nó rấttrang nhã dưới cơn mưa, cô cũng chẳng ưa thích con người nơi đây, bọn họ đều xinh dẹp kiểu cách dường như mang chút cảm giác giỏi giang
bẩm sinh, có sáng kiến độc đáo nhưng có biểu hiện vô cùng ngạo mạn.
Vì thế mà khi công việc vừa hoàn tất cô kịch liệt đòi về nước ngay.
Trước khi xuất phát cô đã nói lời từ biệt cùng người bạn mới quen.
Đó cũng là người bạn duy nhất cô quen biết ở Paris, là một người thợ chụp hình tự do.
Lúc cô đang quay MV thì người đàn ông với bộ râu rậm tên Philips đang cầm máy ảnh chăm chú chụp đài phun nước ở quáng trường.
Cô chẳng hiếu những cột nước trắng toát ấỳ có gì đẹp đáng để chụp.
Kết quả, tác phẩm của anh khiến cô không khỏi kinh ngạc.
Anh đã tận dụng ống kính để nắm bắt được cái đẹp mà người thường
không chứ ý đến, anh rêu rao gần đây có ý định sang Trung Quốc đi tìm
cảm hứng mới.
Hôm từ biệt anh, Thư Quân rất nhiệt tình mời anh đến Trung Quốc.
Kết quả là Thư Quân về nước không lâu sau thì Philips quả nhiên đã đến.
Cô mời anh sang nhà cô chơi luôn tíện dùng bữa com tối.
Philips mang theo một bình rượu vang Pháp làm quà.
Việc này khiến Thư Quàn Câm thấy hơi khó xử.
Cô còn chưa kịp chuẩn bị quà gặp mặt để tặng vị khách lặn lội đường
xa này. Sau bữa cơm tối, cô định tìm xem trong nhà có thứ đồ vật nào đặc sắc của trung Quốc để tặng cho Philips, nhưng chẳng ngờ rằng Philips
rất có hứng thú với bộ búp bê Nga trong tủ bếp.
Hỏi ra mới biết, thú sưu tập búp bê Nga là một trong những sở thích
lớn nhất của Philips. Trong căn hộ của anh tại Pháp cũng đã có hơn năm
mươi bộ được gìn giữ rất cẩn thận.
Thư Quân do dự trong giây lát liền lấy bộ búp bê của mình trong tủ bếp ra.
Thật ra bộ búp bê Nga này là của Châu Tử Hoành tặng cho cô. Quen nhau lâu như vậy cô dường như chưa nhận được quà của anh.
Món quà này là một ngoại lệ, bởi lẽ anh lấy quà người khác tặng lại cho cô mà thôi.
Mùa hệ năm ngoái anh nhận lời đón tiếp một vị khách người nga. Vị khách đó là bậc thầy nổi tiếng gia công trang sức trong nước.
Bộ búp bê Nga này là chỉnh tay ông ấy phun sơn làm ra.
Bức họa được ghép lại trên thân hình bảy con búp bê là truyền thuyết dân gian Nga mà ai ai cũng biết.
Thế nhưng Thư Quân cắm thấyđặc trưng của hàng thủ công mỹ nghệ này vô cùng kỳ lạ. Vì thế lúc nhận lấy món quà cô đặt ngay vào tủ chạn. Cô còn nhớ có mộthôm Châu Từ Hoành đến chơi đứng trước tủ chạn nghiên cứu hồi
lâu.
Cô chẳng hiểu gì cả còn anh cứ trầm mặc một hồi chợt hỏi:
"Có phải em chưa bao giờ đụng đến nó không, bề mặt phủ một lớp bụi rồi".
"Nếu như thứ anh tặng là kim cương thì em chắc chắc mỗi ngày sẽ lau ba lần"
Cô chỉ tiện miệng nói mà thôi, chẳng ngờ anh chẳng có chút hợp tác, biểu cảm lạnh tanh chết người:
"Anh không tùy tiện tặng kim cương".
"Chẳng lẽ trước giờ chưa từng sao?" Cô thật sự ngạc nhiên.
Dáng vẻ của anh rất trịnh trọng:
"Chưa".
Cô sững sờ, cuốì cùng đưa ra lời đánh giá:
"Hóa ra anh keo kiệt thế".
"Anh chỉ tặng cho người xứng đáng thôi."
Lúc anh nói câu nói này thái độ hơi lạ.
Hôm đó Châu Tử Hoành chẳng nán lại bao lâu thì bỏ về, cô thầm cảm thây nuối tiếc thay cho những người bạn gái của anh.
Vốn dĩ cứ tưởng là ông chủ két vàng, nào ngờ cả thứ phụ nữ thích nhất anh cũng chẳng chịu tặng. Hiện giờ bộ búp bê này có người biết thưởng
thức, Thư Quân vừa hạy "của người phúc ta", dù gì cũng là hàng thủ công
nổi tiêng, cũng đỡ phải đặt ở chỗ không biết trân trọng giá trị của nó.
Philips nhận lấy món quà vui mừng hớn hở.
Nào ngờ chỉ sau một đêm, anh lại chủ động tìm đến.Anh ta trả lại bộ búp bê đó, lắc đầu nói bằng tiến