khóe môi hơi trắng tái, cô không phân định được có phải là nụ cười không.
Anh nói " Đủ rồi".
Giọng điệu cực thấp như chẳng còn sức lực.
"Anh không nên nói nhiều nữa."
Cô nhắc nhở anh.
Thế nhưng bộ dạng cố chấp của anh trông thật đáng sợ, còn kiên định
hơn bất kỳ ai, rất khó thuyết phục. Anh ngưng một lát mới nói:
"Vậy thì không nên chia tay".Thư Quân thở dài nói:
"Hình như anh chẳng có tư cách khuyên em".
"Trước dây anh sai rồi, nên giờ anh mới thấy hốì hận."
"Ý em nói là Bạch Hân Vy."
"Gì cơ?"
Đáy mắt anh tựa như ánh sáng bỗng chốc lượn lờ sinh động. Khi cái tên đó được nhắc đến tia sáng ấy khẽ lóe lên.
Thư Quân nắm bắt ngay lấy vì thế mà tận đáy lòng càng khắng định sự suy đoán ấy:
"Anh đã bó lỡ một lần rồi, lẽ nào thật sự để mình hối hận lần nữa ư?"
"Anh không hiểu em đang nói gì."
Ánh sáng ấy lụi tắt đi bởi lẽ Bùi Thành Vân lại tiếp tục nhắm nghiền mắt.
"Anh hiểu mà. Thật ra em đối với anh chỉ là một nguyện vọng chưa hoàn thành, chẳng phải thế ư? E là đặt trong lòng quá lâu vì thế anh gạt cả
chính mình. Anh muốn bù đắp cho em, nhưng thật ra chẳng cần thiết. Thật
đấy. Nhưng mà Bạch Hân Vy thì khác. Chúng ta đã quen nhau lâu rồi? Em
hiểu cá tính của anh. Nếu như anh không có tình cảm với một người nào
đó, anh sẽ chẳng để người đó ở bên anh, đúng ko?'"
Người đàn ông không nói gì nữa, chỉ có lồng ngực khẽ phập phồng.
"Em cảm thấy anh nhiều năm rồi vẫn chẳng thay đổi chút nào. Anh đều
vì cùng một lý do mà từ bỏ cả hai người phụ nữ, chỉ là bản thân anh
không muốn thừa nhận mà thôi."
Cô ngừng lại, ánh mắt dừng ngay trên gương mặt trắng bệch thanh tú ấy, cô nói dịu lại:
"thật ra người anh cần nhất lúc này là Bạch Hân Vy. Bùi Thành Vân,
đừng giày vò bản thân mình cũng đừng dằn vặt cô ấy nữa. Khi còn ở nước
ngoài, cô ấy đã thay thế vị trí của em, cũng tựa như em có người đàn ông khác thay thế anh vậy. Vì thế mong là trước khi khuyên nhủ em, anh nghĩ cho mình trước có được không? Việc anh luôn lo lắng bận tâm, dù rằng
cuối cùng nó có xảy ra hay không cũng chẳng thế nào trở thành lý do ngăn cản bản thân anh tận hưởng niềm hạnh phúc. Làm vậy là xuẩn ngốc mà có
thể anh sẽ chẳng còn cứu vãn được nữa. Đến lúc đó càng ân hận hơn bây
giờ'".
Trước lúc rời đi, cô nói:
"Nếu như anh muốn, em sẽ gọi cô ấy đến thăm anh. được không?".
Trên thực tế, trước khi có được đáp án của Bùi Thành Vân, Thư Quân đã tự ý liên lạc với Bạch Hân Vy.
"Thật chẳng ngờ cuôì cùng cậu lại là người tác thành cho hai chúng tớ."
Bạch Hân Vy sụt sịt, "Cứ xem như cậunói là thật, nhưng con người anh
ấy cố chấp như vậy, việc gì mà đã quyết định rồi làm sao dễ dàng thay
đổi chứ?"
"Vậy thì phải coi bản lĩnh của cậu nữa, còn phải xem cậu có thật lòng muốn ở bên anh ấy không. Dù cho cuộc sống ấy rất khó chịu, đổi lại là
người thường chưa chắc đã làm được."
"Vậy còn cậu? Đổị lại là cậu, cậu có nguyện làm không?"
Bạch Hân Vy chợt có tâm trạng đùa cợt, càng thân thiện hơn với Thư Quân.
Thư Quân nhướng nhướng mày, cười rạng rỡ
" Tớ xưa nay vẫn là đứa vô tư, có lẽ tớ sẽ yêu bản thân mình hơn một chút".
Thế nhưng hiển nhiên là Bạch Hân Vy không nghĩ lời nói của cô là thật, chỉ nói:
"Con người tớ không thích mắc nợ ai cái gì cả. Đế trả ơn cậu, tớ sẽ
tiết lộ sở thích của bố Châu Tử Hoành cho cậu. Không chừng sau này cậu
sẽ có lúc cần đến".
Thư Quân bất giác cảm thấy kỳ lạ. Vì sao sau khi chia tay nhau rồi
cái tên của người ấy vẫn xuất hiện thường xuyên trong cuộc sống của cô
chứ? Càng muốn nhanh chóng thoát ra thì lại càng như hình với bóng, quả
là oan hồn không dứt. Cô khéo léo khước từ lòng tốt cùa Bạch Hân Vy.
-Sao thế? Cậu coi thường việc lấy lòng à, hay là đã có được sự yêu
mến cùa ông lão rồi? Tớ còn nghe nói ông nội anh ta cực kỳ khó chiều,
cậu xác định mình có thể làm tốt không?.
"Lẽ nào người bạn gái nào của Châu Từ Hoành cũng đều phải hầu hạ ông
nội của Châu gỉa ư? Nếu như không phải vậy, thì tớ dựa vào đâu mà có đặc quyển ấy chứ?"
Cô gặng hỏi liền phát hiện ra trong ngữ khí của mình thấp thoảng ý
mía mai. May mà Bạch Hân Vy dường như chẳng để tâm, cô nhẹ nhàng nghịch
ngợm sợi tóc mai trước vầng trán, nhìn Thư Quân mỉm cười tràn ngập cảm
xúc.
"Không đặc biệt thì tớ sẽ chẳng nhắc cậu điều này. Cậu hiểu anh ta
được bao nhiêu? Cậu đâu biết rằng mình chính là người duy nhất anh ấy
quen cố định hơn nửa năm đúng không?".
Hình như cảm thấy buồn cười, Bạch Hân Vy lắc lắc đầu, thở dài nói:
" Tớ cứ ngỡ rằng cậu chịu quen một người như anh ấy là vì cậu đã nắm
bắt rõ và có thể thu phục anh ấy. Thế nhưng hiện giờ tớ thấy, cậu mới
chính là kẻ chậm hiểu nhất, quả là người luôn biết việc đã xảy ra rổi,
có lẽ còn có một chuyện cậu vẫn chẳng biết, Trong nhóm bạn bè của anh ấy lưu truyếh một câu nói, đó là chính miệng anh ấy nói ra trong một buổi
tiệc riêng tư mấy năm trước đây. Nghe nói lúc đó anh ấy còn phong lưu,
còn xấu xa hơn bây giờ nhiều, tốc độ đổi bạn gái nhanh đến chóng mặt, Vì thế mà mọi người đều muốn biết rốt cuộc anh ấy sẽ nắm trong tay người
phụ nữ như thế nào, ai ai cũng chờ xem chuyện hài