quyết không đồng ý, thì dù anh giận cá chém thớt cũng
đáng đời em thôi. Nếu như danh tiếng đã chẳng còn, em có thể rút khỏi
làng giải trí, dù gì công việc này em cũng chẳng thích chút nào".
"Trong lòng em anh là con người như vậy thôi sao" môi anh co giật,
dưòng như đang mỉm cười nhưngvẫn là một tảng băng lạnh giá, nói khẽ:
"Anh sẽ không uy hiếp em nữa".
"Cảm ơn anh."
"Cuối cùng anh chỉ muốn biết một chuyện , em muốn rời xa anh có phải là vì anh ta không?"
Anh dừng lại, lần đầu tiên anh thốt lên cái tên đó:
"Bùi Thành Vân?".
Cô im lặng nhưng chẳng hề phủ nhận.
Hiện giờ Bùi Thành Vân cần có người bên cạnh quan tâm chăm sóc, là cô chủ động dũng cảm đón nhận trách nhiệm này, nhưng chẳng phải xuất phát
từ tình yêu, cô chỉ cảm thấy cần phải làm như vậy.
Còn Bùi Thành Vân cùng người đàn ông truớc mặt cô lúc này khó mà tồn
tại song song trong cuộc sống của cô được. Dù là ngồi yên không cử động
hơi rượu từ cơ thể Châu Tử Hoành dường như vẫn không ngừng tỏa ra.
Thật ra thị lực của Châu Tử Hoành đã giảm nói chuyện cũng chẳng muốn, nhưng thái độ thừa nhận ngấm ngầm của cô đã chọc anh nổi cáu. Anh nhíu
mày, ánh mắt nhìn chăm chăm cô một lúc rồi hỏi:
"Vì thế tối nay em mới đến đây đế thương lượng với anh, hay là em cầu xin anh?".
Làn môi khẽ run rẩy trong giây lát, cô nói:
"Nếu như anh cảm thấy vế sau tốt hơn".
Đôi mắt anh khẽ nhíu lại dường như muốn nhìn cô rõ hơn chút nữa:
"Đây là lần thứ hai em vì anh ta cầu xin anh".
"Đúng vậy, hiện giờ em mong anh để em ra đi."
"Anh ta thật sự quan trọng với em thế sao?"
"..."
"Em sẽ hối hận, Thư Quân à. Nhưng mà giờ thì, em có thế đi rồi."
Nụ cười thờ ơ, hời hợt ấy nhoẻn trên làn môi mỏng manh trở nên lóa
mắt dưới ánh đèn. Anh vẫn giữ nguyên ánh nhìn lý trí tinh táo, cuối cùng tuyên bố đầy khai ân:
"Em được tự do rồi".
Cuối cùng thì Thư Quân cũng rời khỏi khu biệt thự. Trong đêm tối tĩnh lặng chi có ánh đèn đường bầu bạn. Trên đường đi cô lướt ngang qua căn
hộ chị Tương từng sinh sống, cô vẫn có tâm trạng liếc nhìn một cái. Căn
biệt thự nằm riêng biệt giờ nhuốm màu đen tối, kể cả khu vườn bao quanh
dường như cũng nặng mùi tử khí. Nhưng cô không thấy sợ hãi, dù rằng hiện giờ nhớ lại hình ảnh cuối cùng cái chết của chj Tương, cô đã chẳng cảm
thây đáng sợ nữa.
Tận đáy lòng dường như bỗng nhiên trống rỗng tựanhư rơi vào chiếc động đen tối, tất cả cảm xúc đều bị hut vào trong đó....
Em được tự do rồi.
Tựa như bị trúng tà, bên tai cô câu nói cuối cùng của Châu Tử Hoành cứ lặp đi lặp lại.
Thư Quân cứ thế đi hết đoạn đường cũng chẳng rõ mất bao nhiêu thời
gian mới đi đến cánh cổng khu biệt thự. Vẫn là nhân viên bảo vệ nghiêm
trang lần trước trông thấy cô khách sáo mỉm cười. Cô nhoẻn nụ cười đáp
lại, sau đó mới phát hiện ra khóe môi mình đang giần giật, muốn nhướng
lên một góc vòng cung nhỏ cũng thật sự vô cùng miễn cưỡng.
Nhân viên bảo vệ thấy vậy, ló đầu ra khỏi bục cửa, ân cần hỏi thăm cô:
"Có cần tôi gọi xe giúp cô không?".
Cô lắc lắc đầu.
Chàng thanh niên tốt bụng, đầy trách nhiệm rút trong túi ra một cuốn sổ điện thoại, lấy một số điện thoại trong đó cho cô:
"Đây là số điện thoại của tài xế taxi, cô có thể lưu lại sau này ra vào sẽ tiện hơn".
Sau này? Nhờ vào ánh sáng bên ngoài cánh cổng, Thư Quân khẽ sững sờ nhìn người báo vệ, hổi lâu lắc đầu nói:
"Tôi nghĩ không cần đâu, cảm ơn lòng tốt của anh".
Âm tiết cuối hơi run rẩy xuất phát từ bản năng che giấu, cô xoay người sải bước.
Chẳng có sau này.
Đây có lẽ là lần cuối cùng cô đến đây. Tối nay cô đã có được sự tự do.
Điều đó đồng nghĩa với việc cuối cùng cô đã thật rời xa anh.
Dường như Châu Tử Hoành còn hiểu rõ cô hơn cả chính cô nữa.
Bùi Thành Vân hai ngày sau xuất viện, về nhà dưỡng bệnh được sự quan
tâm chăm sóc của bạn bè. Còn anh rốt cuộc cũng chịu thỏa hiệp đồng ý để y tá riêng đến chăm sóc.
Khoảng thời gian này công việc của Quách Lâm quá bận, vì thế mà vẫn
thường hẹn Mạc Mạc cùng đi đi về về nhà Bùi Thành Vân. Hôm ấy từ nhà Bùi Thành Vân về, Quách Lâm chợt nhắc:
"Này, cậu có cảm thấy gần đây Thư Quân hơi lạ ko?"
"Lạ chỗ nào?" Mạc Mạc thuận miệng hỏi.
"Cảm xúc."
Anh nhìn cô một lượt.
"Tớ nói đầu óc cậu sao mà sơ sài thế, dù gì cũng là bạn thân, vậy mà ko nhận ra ư?"
"Đúng thế, tớ ko tinh tế như cậu, cậu xưa nay rất quan tâm đến Thư Quân mà!"
Mạc Mạc ko vui giơ tay ra đẩy gương mặt hướng về mình sang một bên.
Nào ngờ Quách Lâm cười cười chụp lấy bàn tay cô, liếc mắt, nhướng nhướng đuôi mắt:
"Lời lẽ chua thế, lẽ nào lời đồn giang hồ là thật sao?".
"Lời đồn nào?"
Lời vừa dứt, Mạc Mạc ân hận đến nỗi muốn cắn đứt lưỡi mình.Quả nhiên, Quách Lâm nhoẻn nụ cười ranh mãnh:
" Mọi người đều nói cậu thương thầm tớ, có thật thế ko?"
"Thật cái con khỉ cậu!" Cô giằng tay ra.
"Này, bạn học, cậu giân quá mất khôn rồi."
"Rốt cuộc là ai lan truyền tin đồn!"
Dưới ánh hoàng hôn trăng xám mờ ảo, Mạc Mạc đang cắn môi, gò má xuất
hiện tia ửng hồ đáng ngờ, bước chân càng lúc càng nhanh. Quách Lâm trong lòng khẽ xao động, tiến vài bước đã đuổi kịp nắm lấy bàn tay cô, bắt cô dừ